Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 35: Cô Là Phụ Huynh Của Lệ Tư Kiều À



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



“Hơn nữa từ cổ chí kim đều lấy hỉ hóa xung, mày gả cho nhà họ Tiêu, nói không chừng tâm trạng ông nội sẽ tốt hơn, bệnh tình cũng sẽ…
“Ông đang nói cái rắm gì vậy?” Kiều Phương Hạ khó chịu cắt ngang lời ông ta, nhỏ giọng nói “Mày… Kiều Đông Phương vô cùng sửng sốt trước lời mắng mỏ của cô.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không gả cho Tiêu Hoàng Khải, nếu như ông đã đồng ý vậy thì ông đi mà cưới anh ta” Kiề Phương Hạ nói xong liền đóng cửa phòng bác sĩ lại, ngăn cách đám người Kiều Đông Phương và Kiều Diệp Ngọc ở bên ngoài.


Ngày hôm sau, khi Kiều Phương Hạ đang ngủ say, bỗng điện thoại cô đổ chuông.

Mãi cho đến khi điện thoại vang lên lần thứ hai, cô mới mơ hồ nghe máy: “Ai đấy?”
“Xin chào, cô có phải bà Lệ không?” Người ở đầu dây bên kia thận trọng hỏi.

Hai từ “Bà Lệ” khiến đầu óc Kiều Phương Hạ tỉnh táo ngay lập tức.


Cô sững người trong vài giây rồi mới trả lời: “Không phải tôi, cô gọi nhầm rồi”
Cô nhìn vào màn hình điện thoại, một số điện thoại lạ gọi đến cho cô.

“Vậy thì… cô có phải cô Kiều không?” Người ở đầu dây bên kia tiếp tục kính cẩn hỏi.

Hai mươi phút sau, Kiều Phương Hạ chạy đến tụt cả hơi đến trường mẫu giáo, vừa đến nơi liền nhìn thấy Đình Trung và mấy cậu bé khác đứng ở trước cửa phòng hiệu trưởng.

Khuôn mặt Đình Trung đỏ rực, mấy đứa trẻ bên cạnh trông cũng không khá hơn là bao.

Rõ ràng là đã đánh nhau.

Những đứa trẻ khác đều đang khóc, nhưng Đình Trung vẫn kiên cường đứng đó, không nói một lời, đôi mắt đỏ hoe.

“Làm sao vậy?” Kiều Phương Hạ bước nhanh tới c† ình Trung, ngồi xổm trước mặt cậu bé, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu.


Đình Trung vốn muốn rút tay lại, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền thấy Kiều Phương Hạ, cậu liền bổ nhào vào lòng cô, vùi đầu vào ngực cô, òa khóc nức nở.

Không hiểu vì sao, tuy Đình Trung khóc không quá lớn, nhưng lại khiến trái tim Kiều Phương Hạ đau đớn đến khó hiểu, cô ôm chặt lấy Đình Trung, “Lại còn không biết xấu hổ mà khóc lóc.

Đánh con nhà chúng tôi đến mức này, tất cả bọn trẻ ở đây đều là con một, lỡ như xảy ra chuyện gì không may thì cô tính bồi thường như thế nào?” Một phụ huynh ở bên cạnh lên tiếng chỉ trích.

Kiều Phương Hạ không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn hai ba con người đó.

Con trai của anh ta là một đứa trẻ cao lớn, to béo, so với mấy đứa trẻ lớn hơn một lớp, thäng bé phải cao hơn nửa cái đầu, người ba đứng bên cạnh cũng có vẻ ngoài hung hăng dữ tợn, xem ra gia đình này không phải là người hiền lành gì.

“Đúng vậy” Một phụ huynh khác ở bên cạnh cũng lên tiếng.

Hiệu trưởng nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi vã liền cùng những phụ huynh khác bước ra khỏi văn phòng, hỏi Kiều Phương Hạ: “Cô là phụ huynh của Lệ Đình Trung đúng không?”
Lệ Đình Trùng.

Hóa ra đó chính là tên thật của Đình Trung..