Tôi Chỉ Muốn Nói Chuyện Yêu Đương

Chương 39: Thanh Hoan Thật Thích Thật Thích Cậu





Úc Thanh Hoan tửu lượng không tốt, chỉ uống cùng Triệu Duệ mấy ngụm, liền buông cốc xuống,
Triệu Duệ cũng không thèm để ý, tự mình một người yên lặng mà uống hết một chén lại một chén.

Úc Thanh Hoan vốn muốn khuyên hắn uống ít lại, nhưng thoáng nhìn hắn thần sắc u sầu, đến cùng vẫn đem lời ra đến khóe miệng nuốt xuống.

Một năm chỉ có một lần, tùy theo ý hắn đi.

Nhị oa đầu độ cồn cao, dù là tửu lượng của Triệu Duệ có tốt, uống hết hai chai cũng chóng mặt.

Cũng may là hắn say cũng không làm loạn, chỉ móc ví ra yên lặng ngắm tấm hình ở bên trong.

"Duệ thúc làm sao vậy?" Vương Nhị Nhị chớp mắt to, khuôn mặt non nớt tràn đầy quan tâm.

Có lẽ bởi vì hoàn cảnh của mình, cô bé đặc biệt mẫn cảm, lập tức nhận ra tâm tình Triệu Duệ không tốt.

"Không có chuyện gì, " Úc Thanh Hoan gắp cho bé một con tôm, nhẹ giọng nói: “Duệ thúc thúc chỉ là uống say thôi, Nhị Nhị đừng lo lắng."
"Vâng." Vương Nhị Nhị tin là thật gật gật đầu, âm thanh vui vẻ nói: "Ba em cũng hay uống say, nhưng ông ấy uống say rồi biết đánh người."
Úc Thanh Hoan trong lòng nhất thời dâng lên một trận chua xót, trẻ con không biết nói dối, lời nói ra chính là sự thật.

Có thể có ấn tượng sâu sắc như vậy về chuyện ba uống say, có thể thấy được Vương Nhị Nhị lúc ở nhà có bao nhiêu khó khăn.

Hắn thở dài một cái, đang muốn gắp thêm đồ ăn cho Vương Nhị Nhị liền phát hiện bát cơm thứ hai của bé đã trống rỗng rồi.

Nhất thời sợ nhảy dựng lên, nhanh chóng để đũa xuống hỏi: "Nhị Nhị, em ăn no không?"
Trong lòng âm thầm trách bản thân, làm sao lại không để ý Vương Nhị Nhị một chút, nhỡ ra đau bụng, cuối năm như này phải làm sao bây giờ.

"Có, có chút." Vương Nhị Nhị đỏ mặt buông đũa xuống.

Cô bé từ nhỏ thiếu tình yêu thương, Triệu Duệ cùng Úc Thanh Hoan là hai người quan tâm bé nhất.

Trong lòng bé cực kỳ vui mừng, sợ mình làm chuyện gì khiến người chán ghét khiến hai người kia không vui.


Bởi vậy, đối với đồ ăn hai người gắp cho, đều không từ chối, ăn hết sạch.

Rõ ràng còn chưa đến tám tuổi, lại học được chuyện bé không cần phải học lúc ở cái tuổi này quá sớm.

Úc Thanh Hoan vừa đau lòng vừa lo lắng, cũng không đoái hoài tới ăn cơm, vội vã dắt bé ra ngoài đi dạo tiêu cơm.

May mà, bụng dạ bé tốt, đi được khoảng hai mưới mấy phút, Vương Nhị Nhị liền nói không sao nữa.

Úc Thanh Hoan nhất thời thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa đầu nhỏ của nàng, "Vậy Thanh Hoan ca ca đưa em về."
Lúc bọn họ ra ngoài, Úc Thanh Hoan sợ Vương Nhị Nhị bị lạnh, cố ý mặc cho bé một cái áo khoác dày, bọc cô bé tròn vo lại.

Lúc này chân bé bước nho nhỏ, đi trên tuyết, cả người xù lông, rất giống một chú chim cánh cụt non đang tập đi.

Úc Thanh Hoan nhìn đến trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được cúi người xuống, trong tiếng kinh hô của Vương Nhị Nhị, trực tiếp đặt bé trên vai mình, "Nào, Thanh Hoan ca ca cho em cưỡi ngựa lớn."
Đây là lần đầu tiên, Vương Nhị Nhị lớn như vậy có được trải nghiệm mới mẻ.

Rất nhanh, sợ sệt liền biến thành hưng phấn.

Hoa tuyết bay trong đêm đông, tiếng cười lanh lảnh của cô bé vẫn truyền đi rất xa.

Có lẽ là đi mệt, vừa về tới phòng, Vương Nhị Nhị mí mắt liền bắt đầu đánh nhau.

Úc Thanh Hoan cắm thảm điện, cho bé ngủ trên giường mình.

Vốn là, Vương Nhị Nhị là một trợ lí sinh hoạt, nhưng bởi vì hôm nay là giao thừa, người ta cũng trở về đón tết rồi.

Úc Thanh Hoan không thể để bé một mình về khách sạn, Triệu Duệ lại say khướt, phương hướng có khả năng cũng không nhận rõ, chứ nói chi đến chăm sóc bé, hắn chỉ có thể để Vương Nhị Nhị ngủ ở chỗ này của hắn.

Cô bé ngủ rất nhanh, tiếng pháo đốt bên ngoài không có ảnh hưởng chút nào với bé, Úc Thanh Hoan sờ khuôn mặt đỏ bừng bừng của bé, mới vừa định dọn bàn ăn, bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, còn kèm theo một giọng lo lắng của đàn ông, "Lão tam chạy chậm chút! Chạy cái gì chứ! Này!"
Úc Thanh Hoan hô hấp cứng lại, bát ở trên tay cũng không kịp thả xuống, chạy đi mở cửa.

"Thanh Hoan!" Hoắc Cừ chóp mũi hơi đỏ lên, trên lông mi hoàn mang theo một mảnh hoa tuyết, ánh mắt lại sáng lấp lánh, "Tôi đến rồi!"
"Người này nhà chúng tôi giao cho cậu vậy." Phía sau, Hoắc Vanh một mặt bất đắc dĩ đi lên, nói với Úc Thanh Hoan: "Nghe nói đêm nay phải ăn bữa cơm đoàn viên, chết sống không chịu ngốc ở nhà, nhất định phải chạy tới với cậu."

Dừng một chút, vỗ vai Úc Thanh Hoan, "Chúc cậu năm mới vui vẻ."
"Năm mới vui vẻ." Úc Thanh Hoan sững sờ trả lời một câu, mãi đến tận khi Hoắc Vanh vẫy tay đi xa, lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Hoắc Cừ gần trong gang tấc, nhíu mày khiển trách: "Cuối năm, không ở nhà lại chạy tới nơi này làm gì?"
"Thanh Hoan, " Hoắc Cừ thử thăm dò nắm chặt tay Úc Thanh Hoan, nụ cười trên mặt vẫn giữ nguyên, "Tôi đón năm mới với cậu."
Úc Thanh Hoan thở dài, kéo hắn vào trong nhà, đóng cửa lại, "Hoắc Cừ, anh có lẽ là không biết, Tết là ngày lễ quan trọng nhất trong năm, cho nên ngày này, chúng ta đều phải cùng người quan trọng nhất đón năm mới, sau này cũng không thể quên, có biết hay không?"
"Tôi biết, " Hoắc Cừ nhìn vào mắt Úc Thanh Hoan, từng chữ từng câu, nghiêm túc nói: "Cho nên, tôi muốn đón năm mới cùng cậu."
Úc Thanh Hoan hô hấp ngưng lại, nửa ngày không nói ra được lời nào.

Trong nháy mắt tim bị cảm giác ấm áp vững vàng chiếm lấy, chút cô tịch trong lòng trong khoảnh khắc bị quét đi sạch sành sanh.

Rõ ràng là một chuyện đơn giản, lại như mang theo mà lực không gì sánh được, hắn nóng đến gần như muốn đỏ mắt.

Hầu kết Úc Thanh Hoan giật giật, vừa muốn nói điều gì, đã thấy Hoắc Cừ bỗng nhiên trợn to hai mắt, không dám tin nhìn Vương Nhị Nhị và Triệu Duệ trong phòng, hệt như bắt gian tại trận vậy.

Tim Úc Thanh Hoan nhảy một cái, trực giác có chỗ không tốt, vừa muốn đổi chủ đề, một giây sau, liền thấy Hoắc Cừ mím mím môi, oan ức nói: "Thanh Hoan, cậu không muốn tôi tới tìm cậu, đúng không?"
"Đương nhiên là không phải." Úc Thanh Hoan không chút nghĩ ngợi trả lời.

"Nhưng vì sao trong phòng cậu lại có người khác? Bọn họ mới là người quan trọng nhất sao? Cậu muốn đón năm mới với bọn họ sao?"
Úc Thanh Hoan nhất thời nhức đầu, hận không thể quay ngược thời gian trở lại mấy phút trước, đem từng lời nói của chính mình từng chữ nhét lại vào miệng.

Trước ánh mắt lên án của Hoắc Cừ, hắn áp lực như núi giải thích: "Có lúc...!đúng...!Tết cũng cần có bạn bè cùng trải qua."
"Vậy tại sao cậu không muốn đón cùng tôi, tôi không phải là bạn bè của cậu sao?"
Hoắc Cừ lập tức tiếp một câu, vành mắt đỏ lên.

Hắn cũng không muốn như vậy, nhưng hắn không khống chế được chính mình.

Người ở bên cạnh Thanh Hoan càng ngày càng nhiều, hắn sợ hãi, sợ dù chính mình dùng hết sức lực đối xử tốt với hắn, cuối cùng hắn cũng sẽ cách mình càng ngày càng xa.

Trong ngực rầu rĩ khó chịu, Hoắc Cừ gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt Úc Thanh Hoan, như nhất định muốn hắn nói đáp án khiến mình thỏa mãn.

"Bảo bối, " Úc Thanh Hoan nắm vai hắn, thở dài, cười nói: "Anh không thể như vậy, đón năm mới, là ngày đoàn viên, tôi và Duệ ca còn có Nhị Nhị, chúng tôi đều không có người nhà, chỉ có thể đón năm mới cùng nhau."
"Vậy sau này tôi cùng cậu đón có được không?"

"Được."
"Vậy...!Vậy khi đó tôi là người quan trọng nhất trong lòng cậu có được không?"
Úc Thanh Hoan không hề trả lời, Hoắc Cừ căng thẳng nín thở.

Khi tim hắn chút nữa thì nhảy ra ngoài, Úc Thanh Hoan rốt cục nói chuyện.

Hắn nói: "Anh vốn đã là người quan trọng nhất của tôi."
Hoắc Cừ vừa nghe nói đêm nay phải ăn bữa cơm đoàn viên vội chạy tới, cơm tối cũng chưa ăn.

Úc Thanh Hoan không thể làm gì khác hơn là đem đồ ăn thừa trên bàn hâm nóng một lần, lấy cho hắn ăn.

Hoắc Cừ không quen dùng đũa, cơm cũng ăn rất chậm, đợi đến khi hắn ăn no, đã gần sáng rồi.

Úc Thanh Hoan mới vừa uống rượu, lúc này hơi rượu bốc lên, đầu óc hưng phấn không được, kéo Hoắc Cừ ngồi ở cửa xem pháo hoa.

Trên trời mặc dù không có pháo hoa cỡ lớn như ở quảng trường đẹp đẽ, dày đặc, mà chiếu đầy trời ánh sao, lại có một phong vị khác.

Úc Thanh Hoan ngước đầu, cảm thụ không khí năm mới, nói với Hoắc Cừ: "Uớc nguyện đi, nghe nói nếu ước nguyện dưới pháo hoa thì đều sẽ thành hiện thực."
"Có thật không?" Hoắc Cừ kinh hỉ hỏi lại một câu.

"Ừm." Úc Thanh Hoan khẽ đáp lời, trêu nói: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ anh muốn ước được giải thưởng gì sao?"
Vừa dứt lời, liền nghe thấy âm thanh thành kính của Hoắc Cừ vang lên bên tai.

Hắn nói: "Tôi ước mãi mãi cùng Thanh Hoan đón năm mới."
Úc Thanh Hoan hô hấp ngừng lại, trong nháy mắt tim đập không ổn định.

Qua một lúc lâu, hắn mới cụp mắt nhỏ giọng nói một câu: "Thằng nhóc ngốc."
"Thanh Hoan, " lúc hắn đang ngẩn ra, Hoắc Cừ chợt nắm chặt hắn tay, có chút ngượng ngùng đem một cái gì đó lành lạnh bỏ vào trong tay hắn, "Đây là quà năm mới tôi tặng cậu.”
"Hả?" Úc Thanh Hoan cúi đầu, xem lòng bàn tay của chính mình.

Nơi đó đang đặt một cái mặt dây chuyền thủy tinh hình tròn, óng ánh long lanh, trong ánh pháo hoa rực rỡ đột ngột lóe láng, giống như sao từ trên trời rơi xuống, cực kì đẹp.

Chỗ duy nhất chưa được đẹp, chính là mặt dây chuyền bên trong rỗng tuếch, thứ gì cũng không có.

Hắn cảm thấy có chút buồn cười, Hoắc Cừ đây là coi hắn là nữ sinh sao? Lại đưa cho hắn vật nhỏ như vậy.

Đang định hỏi xem đây có phải là dây chuyền chính hắn muốn tặng cho mình hay không, liền nghe thấy tiếng Hoắc Cừ vừa đắc ý vừa có chút thẹn thùng: "Thanh Hoan, tôi dựa vào nguyên lý đóng băng kính hiển vi điện tử, dùng êtan lỏng đem DNA của chúng ta đông cứng trong này, dùng kính hiển vi điện tử là có thể nhìn thấy, "
Hắn dừng một chút, cẩn thận từng li từng tí một sờ mặt dây chuyền thủy tinh, âm thanh nho nhỏ: "Thanh Hoan, cấu trúc DNA của cậu là thứ tôi thấy xinh đẹp nhất."

Úc Thanh Hoan ngón tay khẽ run, hỏi hắn: "Sao anh lại có DNA của tôi?"
Hoắc Cừ nhanh chóng lén nhìn Úc Thanh Hoan một cái, lông mi run rẩy, không có sức lực nói: "Tôi, tôi lặng lẽ nhặt tóc của cậu."
Úc Thanh Hoan cực lực ngăn khóe môi cong lên, tiếp tục hỏi: "Tại sao phải làm vật này?"
Hoắc Cừ mím mím môi, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ tròn tròn trên má trái, "Xin lỗi, Thanh Hoan, có lúc tôi sẽ không thể ở bên cạnh cậu.

Có cái này, tôi, tôi có thể thời thời khắc khắc ở cùng cậu."
Úc Thanh Hoan trầm mặc hồi lâu, mới miễn cưỡng đè lại tâm tình rung động, gian nan nói: "Tôi không chuẩn bị quà..."
"Không sao, " Hoắc Cừ nhích lại gần bên cạnh hắn, "Cậu ở bên cạnh tôi, so với bất kỳ món quà nào cũng tốt hơn.”
Úc Thanh Hoan nghĩ, xong, nhất định là do ánh trăng đêm nay quá đẹp, hắn lại có một loại kích động muốn hôn môi Hoắc Cừ.

Không thể như vậy, tuyệt đối không thể như vậy! Hoắc Cừ là người đáng yêu nhất trên thế giới này, không thể dụ dỗ hắn đi con đường sai lầm này.

Nhưng tình cảm trong lòng quá mãnh liệt, quá mênh mông, chóp mũi Úc Thanh Hoan chua xót, đến cùng vẫn là không nhịn xuống được, dựa vào vai Hoắc Cừ.

Lần này, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, liền để bản thân buông thả một lần, ngày mai đến, chuyện ngày hôm nay sẽ vĩnh viễn giấu trong kí ức, không bao giờ nhớ lại.

Hoắc Cừ thân thể rất ấm, cho dù cách một lớp áo khoác dày, Úc Thanh Hoan vẫn cảm thấy cả người đều trở nên ấm áp.

Lúc này hơi men xông đạt tới đỉnh điểm, hắn đầu đặt trên vai Hoắc Cừ, buồn ngủ.

"Thanh Hoan, " Hoắc Cừ kêu hắn một tiếng, một lúc lâu sau Úc Thanh Hoan mới như có như không đáp một tiếng.

Hoắc Cừ cúi đầu, từ góc độ của hắn, có thể nhìn thấy sợi tóc mềm mại của Úc Thanh Hoan, lông mi nhỏ dày, cùng sống mũi cao thanh tú.

Người này toàn thân đều xinh đẹp như vậy, mỗi phút mỗi giây đều đang hấp dẫn tầm mắt của mình.

Hoắc Cừ nhịp tim tăng lên, một trận kích động khó giải thích được ở trong thân thể tán loạn, hắn không biết nên làm như thế nào mới có thể giảm bớt.

Chỉ có thể theo bản năng ôm sát Úc Thanh Hoan, tựa đầu lên đầu hắn nhẹ nhàng cà cà, trong thanh âm mang theo cực hạn khát vọng, "Thanh Hoan, thật thích, thật thích cậu."
Trên bả vai của hắn, Úc Thanh Hoan khóe môi hơi cong lên, đang ngủ say.

_________
Editor: Ủa anh Hoan, anh đừng kìm chế chứ.

Hai anh định đến bao giờ mới nói cho nhau biết ạ?
Anh Hoắc có món quà đặc biệt ghê, đúng là dân làm khoa học có khác..