Tôi Chỉ Muốn Nói Chuyện Yêu Đương

Chương 90: Sắm Đồ Tết





Mặc dù Hoắc Cừ nói hắn có thể tìm được đường về nhà nhưng Úc Thanh Hoan vẫn không yên lòng, sợ hắn tự nói tài xế ngày mai không cần đến đón, trong lúc đang ăn tráng miệng liền gọi điện thoại cho bên kia.

Ai biết tài xế lại nói: "Cậu yên tâm đi, ngày mai đúng giờ tôi sẽ qua.

Hoắc giáo sư nói với để tôi không cần đưa cậu ấy về nhưng vẫn cần đưa cậu ấy đi làm.

Hơn nữa, thật ra chiều hôm qua tôi vẫn luôn đi theo phía sau cậu ấy."
Úc Thanh Hoan có chút bất ngờ, đi làm vẫn cần người đón là có ý gì?
Cúp điện thoại, hắn đi hỏi Hoắc Cừ.

Hoắc Cừ đang tranh tài với đĩa thịt xào ớt xanh, đũa gắp nửa ngày cũng không thể gắp được, đôi môi mím chặt, ánh mắt càng ngày càng mất kiên nhẫn.

Nghe vậy, trực tiếp để đũa xuống, thành thực nói: "Bởi vì anh không tìm được đường đi làm."
Úc Thanh Hoan kinh ngạc: "Đường đi làm không phải là giống với đường về sao?"
Hắn có lúc, thật sự là không lí giải được mạch não của Hoắc Cừ.

Kéo ghế ở bên cạnh hắn ngồi xuống, lấy tay chống cằm nhìn hắn, "Đường về nhà đi thế nào, đường đi làm đi thế đấy mà.”
Hoắc Cừ lắc đầu, trông rất kiên định, thậm chí còn khiến Úc Thanh Hoan sinh ra một loại ảo giác mình nói sai rồi.

"Không giống nhau," hắn nói: "Đường đi làm không có em."
Để đũa xuống, hắn cố gắng giải thích cho Úc Thanh Hoan hiểu, "Nơi có em đối với anh mà nói thì vô cùng đặc biệt." Nên hắn mới có thể nhớ kỹ.

Biết rõ hắn chỉ là đang giải thích bình thường, Úc Thanh Hoan vẫn cứ cảm thấy tim đập nhanh hơn, sắc mặt hắn ửng đỏ, cụp mắt không nhìn Hoắc Cừ, lông mi run run, lẩm bẩm: "Miệng ngọt như vậy, có bôi mật sao."
Hoắc Cừ mờ mịt nhìn cơm nước trên bàn, lại sờ miệng mình, tiến đến trước mặt Úc Thanh Hoan, thành thật nói: "Không có."
Hắn cách rất gần, gần đến mức Úc Thanh Hoan có thể đếm rõ ràng từng sợi lông mi của hắn.

Lúc mới được sống lại, Úc Thanh Hoan liền thề đời này mình nhất định phải yêu đương thật nhiều.

Thế nhưng, không biết vì sao, dù người khác có đẹp đến đâu cũng không thể làm cho hắn sinh ra cảm giác gì đặc biệt, với Hoắc Cừ, vừa bắt đầu cũng như vậy.

Nhưng càng bên nhau lâu, ánh mắt của hắn càng không có cách nào rời khỏi Hoắc Cừ.

Úc Thanh Hoan cười, tiến đến hôn hắn một cái.

Hoắc giáo sư nhà mình, là đẹp mắt nhất.

"Đúng là bôi mật."
Hoắc Cừ sửng sốt một chút, lập tức cũng cười, Thanh Hoan nói cái gì thì là cái đó đi.

Hoắc Cừ đi làm rồi, Úc Thanh Hoan cũng chuẩn bị bắt đầu làm việc.


Vu Hâm nhận cho hắn việc chụp một bìa tạp chí, là tài nguyên hàng đầu, nhưng lại là chụp cùng Triệu Khanh Uyên.

Nói cũng lạ, hai đại minh tinh rất ít khi cùng chụp một bìa tạp chí, nhưng Úc Thanh Hoan và Triệu Khanh Uyên quan hệ rất tốt, lại cùng nhau cầm cúp ảnh đế.

Fan của hai người còn rất hòa hợp, có lẽ bên phía tạp chí nhìn trúng điều kiện này nên mới đưa yêu cầu như thế.

Sớm mùa đông, rét lạnh âm trầm.

Sợ lúc Úc Thanh Hoan lúc chụp ảnh bị lạnh, Vu Hâm thậm chí còn đem tới một tấm khoác vai giữ nhiệt.

Triệu Khanh Uyên mắt sắc, liếc mắt một cái liền thấy được cái tấm khoác vai màu hồng này, tò mò khoác lên.

Dây điện dài ngoằng khiến trông hắn như mọc ra một cái đuôi nhỏ phía sau.

"Anh nghiêm túc chút đi, " Úc Thanh Hoan lườm hắn, nhưng vẫn thỏa mãn lòng hiếu kì của hắn, cắm phích điện vào, "Ngồi im trên ghế đi, đừng có đi tới đi lui nữa, thiết lập tính cách lạnh lùng của anh không cần nữa à?"
"Cái đấy từ 800 năm trước tôi đã không dùng đến rồi, " Triệu Khanh Uyên ngồi xuống bên cạnh hắn, khoát tay một cái nói: "Đừng nói nữa, cái này ấm quá, cậu mua ở đâu vậy, đặt cho tôi một cái!"
"Hâm ca mua, anh muốn thì đi nói với anh ấy đi, "
Thợ chụp ảnh gặp chút chuyện nên còn chưa tới, hai người liền ngồi ở phòng nghỉ tán gẫu.

Triệu Khanh Uyên len lén liếc Úc Thanh Hoan vài lần, trên mặt đều là muốn nói lại thôi.

Úc Thanh Hoan vốn không muốn để ý đến hắn, nhưng sợ hắn lại có chuyện gì thực sự khó mở miệng, cuối cùng không nhịn được nói: "Có việc thì nói."
"À..." Triệu Khanh Uyên ngập ngừng mấy phút, lúc này mới rụt rè nói: "Thanh Hoan, năm nay cậu đến nhà tôi ăn tết nhé."
Sợ Úc Thanh Hoan từ chối, nhanh chóng nói tiếp: "Ba mẹ tôi mỗi năm đến tết đều không có ở nhà, nhà tôi có mấy anh em tuổi tác gần nhau.

Đều rất dễ gần, cậu tới chơi, tôi giới thiệu bọn họ cho cậu làm quen."
Dừng một chút, lại cố gắng nói thêm một câu, "Hàng năm đều ăn tết với bọn nó cũng chẳng có gì đặc biệt, nếu cậu có thể đến, tôi sẽ rất vui."
Năm ngoái để Úc Thanh Hoan ăn tết một mình, hắn vẫn luôn rất hối hận.

Hai người quen biết lâu như vậy, hắn cũng hiểu rõ Úc Thanh Hoan rồi.

Chuyện người này làm tốt nhất, chính là luôn cố ra vẻ, nhìn qua có vẻ rất bình thường nhưng trong lòng có không biết bao nhiêu khổ sở.

Hắn nói đến khiến Úc Thanh Hoan nhớ lại giao thừa năm ngoái.

Hắn, Triệu Duệ và Nhị Nhị sưởi ấm cho nhau, vượt qua một đêm khó khăn kia.

Sau đó, Hoắc Cừ đến.

Tiếp sau đó, hắn tặng mình dây chuyền, nói muốn vĩnh viễn cùng mình cùng ăn tết.

Khi đó hắn không hiểu, chỉ cho là Hoắc Cừ quý trọng người bạn là hắn nên mới nói vậy, bây giờ suy nghĩ lại, vừa đắng lại ngọt.


Những ngày hắn còn chưa đáp lại kia, Hoắc Cừ làm thế nào vượt qua được?
"Thanh Hoan, Thanh Hoan?"
Giọng Triệu Khanh Uyên cắt ngang suy nghĩ của hắn, Úc Thanh Hoan lắc đầu một cái, cười nói: "Năm nay tôi đến nhà Hoắc Cừ ăn tết."
Hoắc Vanh đã nói chuyện này với hắn từ lâu, lần này hắn không từ chối nữa.

Tuy rằng vẫn còn có chút thấp thỏm bất an, nhưng nếu đã quyết định muốn ở bên Hoắc Cừ, dù thế nào hắn cũng muốn học cách ở chung với người nhà họ Hoắc.

"Cậu được đấy, nhanh như vậy đã thu phục được người nhà họ Hoắc rồi!" Triệu Khanh Uyên nở nụ cười, đụng vai Úc Thanh Hoan nói, "Đời trước chắc chắn cậu là đại ân nhân của nhà họ, nên đời này bọn họ mới tặng cho cậu một đứa con trai."
Nói xong, tự mình lại bật cười trước.

Úc Thanh Hoan ngẩn ra, bóng lưng mơ hồ của người hắn từng cứu kia, chợt lóe lên trước mắt hắn.

Nhưng rất nhanh hắn liền đem cái hình bóng này vứt ra khỏi đầu, không quản thế nào, cái người kia cũng không có quan hệ gì với hắn, chỉ hy vọng đời trước người kia có thể thay hắn sống thật tốt.

Nửa giờ sau, thợ chụp ảnh vội vã chạy đến, giữa mùa đông mà trên trán đổ ra một tầng mồ hôi.

Nhanh chóng nói chuyện với hai người xong liền tìm chuyên gia trang điểm bàn bạc một chút mới để bọn họ đi hoá trang.

Quá trình chụp rất thuận lợi, mặc dù Triệu Khanh Uyên làm người không đáng tin nhưng năng lực nghiệp vụ vẫn là không phải bàn.

Còn Úc Thanh Hoan, đã có kinh nghiệm hai đời rồi.

Hai người biểu hiện rất tốt, mỗi người còn có phong cách riêng, hơn nữa quan hệ rất tốt nên ảnh chụp không có chút gượng gạo nào.

Sau khi kết thúc, thợ chụp ản thậm chí còn khen mấy câu, nói bọn họ là minh tinh phối hợp tốt nhất từ trước đến giờ
Lúc đến là sáng sớm, lúc trở về sắc trời đã tối đen.

"Hai người về nhà luôn à?" Triệu Khanh Uyên vừa tháo trang sức vừa hỏi Úc Thanh Hoan.

"Không, tôi muốn đi siêu thị mua chút đồ tết." Đôi môi hơi giật giật, lại nói thêm một câu, "Còn mua đồ đem đến nhà Hoắc Cừ nữa."
Hắn năm nay kiếm được tương đối khá nên đã sớm mua xong quà cho người nhà Hoắc Cừ.

Nhưng ngoài những thứ đó, đồ ăn cũng phải mang đến một chút.

Hơn nữa hắn chỉ tới Hoắc gia ăn cơm đêm giao thừa, cũng phải mua đồ về nhà mình ăn tết.

Hắn không để Hoắc Cừ phải ở nhà chờ hắn, mà là gọi điện để tài xế đưa Hoắc Cừ đến cổng siêu thị, đi mua đồ cùng hắn.


Tuy Hoắc Cừ không giúp được gì nhiều nhưng đây vẫn là cái tết đầu tiên sau khi hai người bên nhau, hắn hi vọng Hoắc Cừ cũng có thể tham gia vào quá trình chuẩn bị một chút.

Triệu Khanh Uyên sách một tiếng, "Cậu càng ngày càng ra dáng rồi đấy, " đem tấm khoác vai trong tay đưa cho quản lí, nóng lòng muốn thử, "Tám trăm năm rồi tôi cũng chưa đi siêu thị, tôi cũng muốn đi."
Úc Thanh Hoan hơi ngạc nhiên, tùy tiện nói: "Được, vậy anh che kín một chút, chớ để người ta nhận ra."
"Yên tâm đi," Triệu Khanh Uyên giơ ngón cái với hắn, "Chuyện này tôi thành thạo hơn cậu nhiều."
Cả đám mặc áo lông dày, đội mũ đeo khẩu trang tiến vào siêu thị.

Cũng may mấy ngày nay hạ nhiệt độ, mọi người cũng mặc như vậy nên bọn họ không tính là nổi bật.

Hơn nữa trong siêu thị người đi lại tấp nập, tất cả mọi người đều đẩy xe hào hứng mua sắm, chẳng ai còn rảnh mà chú ý người bên cạnh dáng dấp ra sao nữa.

Úc Thanh Hoan để Triệu Khanh Uyên và Vu Hâm mỗi người đẩy một xe chứa đồ, mình thì cùng Hoắc Cừ đẩy một chiếc, ra sức chen vào trong đám người.

"Tôi hối hận rồi Thanh Hoan," Triệu Khanh Uyên ôm một bình rượu, thở hồng hộc ném vào trong xe, suýt nữa thì tê liệt, "Sao lại có nhiều người thế không biết, tôi cảm thấy xương sườn sắp bị chen đến gãy rồi."
"Tôi mua đủ rồi." Úc Thanh Hoan liếc mắt nhìn xe đầy đồ, hỏi hắn: “Anh còn muốn mua gì nữa không?"
Nói là cùng hắn đến chơi nhưng cuối cùng, Triệu Khanh Uyên còn mua nhiều hơn hắn.

Nào là bánh quy, nào là sầu riêng ngàn lớp, sô cô la...!Các loại đồ ăn vặt không thiếu gì cả, ai không biết còn tưởng hắn là đứa trẻ tám tuổi.

"Không còn không còn, " Triệu Khanh Uyên xua tay, không thể chờ đợi được nữa liền đi đến quầy tính tiền, "Nhanh chóng tính tiền rồi đi thôi."
Hàng người đứng đợi tính tiền rất dài, đại đa số mọi người đều đang nói chuyện phiếm.

Triệu Khanh Uyên và Úc Thanh Hoan vào lúc này cũng không dám nói lớn, sợ bị người ta nhận ra.

Nhàn rỗi tẻ nhạt, chỉ có thể cúi đầu chơi điện thoại.

Người ở đây quá đông, Hoắc Cừ có chút không thoải mái, vẫn luôn nắm chặt tay Úc Thanh Hoan.

Úc Thanh Hoan đau lòng, lại tự trách bản thân, giơ tay sửa sang lại tóc trên trán hắn, hỏi: "Có muốn để tài xế đưa anh về trước không?"
Hoắc Cừ lắc đầu, gò má cà cà ngón tay của hắn, "Cùng em về."
"Rất khó chịu sao?"
"Không sao, có thể chịu được."
Hắn vừa nói như thế, Úc Thanh Hoan liền an tâm, Hoắc Cừ sẽ không nói dối, hắn nói có thể chịu tức là có thể.

Vừa định cho Hoắc Cừ uống nước, bên tai chợt vang giọng nói phẫn nộ của một cô gái: "Cuối năm cái con khỉ! Bà đây muốn chia tay! Lúc chúng ta ở bên nhau, mua đồ chưa bao giờ trả tiền thì thôi, tôi không thèm để ý.

Thế nhưng anh đến nhà tôi chỉ mua một hộp kiwi, còn mua loại nhỏ nhất là sao! Anh nghĩ tôi bị ngu à?"
Úc Thanh Hoan thuận theo âm thanh nhìn sang, anh chàng bị chỉ trích mặt đỏ bừng, nhận ra được bốn phương tám hướng đều đang dùng ánh mắt xem thường nhìn mình, liền cúi thấp đầu xuống, không ngừng nhỏ giọng dỗ cô gái, nhưng cô gái lại không để ý đến hắn, trực tiếp hất tay đi.

Chàng trai bất đắc dĩ, cũng ảo não rời đi.

Trong lúc mọi người đều đang bàn tán chuyện này, đám Úc Thanh Hoan cũng tới lượt thanh toán.

Úc Thanh Hoan kéo xe của Vu Hâm và Triệu Khanh Uyên đến phía trước, "Đồng thời tính tiền."
Hai người cũng không khách khí với hắn, gật đầu vui vẻ tiếp nhận.

Bọn họ mua cực kì nhiều đồ, đợi đến khi tính xong tất cả, Úc Thanh Hoan cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra, vừa định chuyển khoản, một cánh tay chợt chắn ngang trước mặt hắn.


"Hoắc Cừ?"
"Anh trả tiền." đôi môi Hoắc Cừ mím chặt, học theo Úc Thanh Hoan lấy điện thoại ra.

Đây là bị đôi tình nhân kia kích thích sao?
Úc Thanh Hoan đỡ trán, "Không cần."
Hoắc Cừ chuyển hết tiền cho hắn rồi, lần trước hắn khuyên can đủ đường, mới khiến Hoắc Cừ giữ lại một tháng lương trong thẻ, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Lần đó tốn rất nhiều công sức, lần sau lại muốn hắn cầm tiền chắc chắn sẽ gặp khó khăn.

"Em tự thanh toán, anh chờ em là được rồi."
"Không, anh thanh toán." Hoắc Cừ lại kiên trì.

Mắt thấy người phía sau đã không nhịn được, Hoắc Cừ lại không chịu nhượng bộ.

Úc Thanh Hoan không thể làm gì khác hơn là nắm chặt tay hắn, ôn nhu nói: "Lần sau..."
Thấy Hoắc Cừ cau mày lại, nhanh chóng nói thêm một câu, "Tiền của anh chỉ có thể để em tiêu, không cho người khác tiêu, lần sau chỉ mua đồ của em thì sẽ để anh trả tiền.”
Mắt Hoắc Cừ liền sáng lên, ảo não với không vui trong khoảnh khắc quét đi sạch sành sanh.

Hai tai hắn ửng đỏ, đầy mặt ngượng ngùng nhìn Úc Thanh Hoan, nhỏ giọng thỏa mãn nói: "Anh nhớ rồi."
Triệu Khanh Uyên và Vu Hâm ở bên cạnh:???
M* nó!
Bọn họ đúng là điên mới đi theo!
Thanh toán xong, Triệu Khanh Uyên phiền muộn trực tiếp lái xe đi, Vu Hâm lại không thể không nhịn xuống cảm giác bị nhét cơm chó, đưa Úc Thanh Hoan và Hoắc Cừ về nhà.

Không dễ dàng mới về đến nơi, thả hai người xuống xong cũng không quay đầu, lái xe liền đi, phun khói đầy mặt Úc Thanh Hoan.

Úc Thanh Hoan: "..."
Bởi vì câu kia của hắn, trên đường về Hoắc Cừ rất hưng phấn, vừa đến nhà liền không thể chờ đợi được nữa nhào tới.

"Không được, còn chưa tắm rửa." Úc Thanh Hoan nghiêng đầu tránh môi của hắn.

"Đợi lát nữa cùng tắm." Hoắc Cừ không chịu, mất mấy giây liền lột sạch Úc Thanh Hoan, chỉ để lại quần nhỏ.

"Hôm nay em rất mệt, " Úc Thanh Hoan thở hổn hển từ chối hắn, "Ngày mai...!A...!Nhẹ chút, ngày mai làm được không?"
Hoắc Cừ giả bộ không nghe thấy, động tác không ngừng lại.

.

Chap mới luôn có tại [ TR Uмtгцуen.o rg ]
Úc Thanh Hoan không nhịn được mềm giọng trách một câu, "Hoắc Cừ!"
Lần này, Hoắc Cừ rốt cục cũng ngẩng đầu lên, chỉ có điều ——
"Em nói, từ chối chính là cho phép."
Úc Thanh Hoan: "..."
Úc Thanh Hoan: "Cái này… cái này cũng phải chia từng tình huống, bây giờ từ chối chính là từ chối."
Hắn lúc trước có phải là bị mỡ lợn lấp não rồi không, mới đi nói với Hoắc Cừ câu như thế?
Hoắc Cừ dừng một chút, làm Úc Thanh Hoan cho là hắn chuẩn bị ngừng tay, bỗng nhiên ôm hắn đi về phía nhà tắm, "Anh không biết, anh không phân biệt được."
Úc Thanh Hoan: "...".