Trại Hoa Vàng

Chương 16



Sự cải thiện quan hệ giữa tôi và Liên móm còn đưa đến lắm chuyện lạ đời khác nữa.

 

Bây giờ đi đâu Liên móm cũng bốc tôi lên tận mây xanh. Thật chả bù với ngày nào nó "chơi" tôi không ngóc đầu lên nổi. Nó khoe với Thùy Dương là tôi học giỏi không thua gì ông Lương Thế Vinh hồi nhỏ. Nó bảo chính nhờ tôi "dạy dỗ" mà Cẩm Phô tiến vùn vụt như tên lửa.

 

Cẩm Phô tiến quả có tiến, nhưng tiến chậm như rùa chứ có đâu mà "vùn vụt như tên lửa". Nó nói trạng như vậy mà con nhỏ Thùy Dương lại tin. Điều nực cười là Thùy Dương cũng học chung lớp với Cẩm Phô và Liên móm, sức học của Cẩm Phô ra sao lẽ nào nó không biết, vậy mà nó lại tin răm rắp những điều Liên móm "quảng cáo" về tôi. Và thế là ngay hôm sau, lúc gặp Cường, nó lại đem tôi ra "quảng cáo". "Quảng cáo" ngay với cái thằng biết tôi tỏng tòng tong từ đầu đến gót, thậm chí Cường biết tôi còn rõ hơn là biết chính nó.

 

May một nỗi, Cường không phải là đứa ưa hại bạn. Nghe Thùy Dương ca tụng tài học của tôi hết lời, Cường muốn xỉu, nhưng nó ráng ôm bụng nén cười và giả vờ kêu đau bụng để chạy ra khỏi nhà càng mau càng tốt. Và ngay lập tức, nó ba chân bốn cẳng đi kiếm tôi.

 

- Lâu nay trốn biệt ở đâu vậy mày? - Vừa thấy cái đầu bù xù quen thuộc của Cường lấp ló ngoài cổng rào, tôi mừng rỡ kêu lên.

 

- Tao bận.

 

Tôi giận lẫy:

 

- Bận thì đi luôn đi chứ ghé tao làm chi!

 

Cường chẳng buồn để ý đến lời xua đuổi của tôi. Nó đẩy cổng lách vào nhà và cười hì hì:

 

- Tao tới xem người học giỏi nhất thị trấn mặt mũi ra sao!

 

Thái độ của Cường khiến tôi chột dạ:

 

- Mày nói nhăng nói cuội gì vậy?

 

Cường hừ mũi:

 

- Mày đừng có giả vờ! Ở ngoài phố người ta đang đồn ầm!

 

- Đồn sao? - Tôi trố mắt.

 

- Thì đồn mày học giỏi nhất thị trấn chứ đồn sao!

 

- Dẹp mày đi! - Tôi nói và nghe mặt mình đỏ tới mang tai - Bộ hết chuyện làm rồi sao mà mò đến đây chọc quê tao?

 

Cường tiếp tục giọng bỡn cợt:

 

- Tao chọc quê mày làm chi! Hồi nãy chính tai tao nghe người ta ca tụng mày rõ ràng!

 

Tôi nhún vai:

 

- Đứa nào khùng vậy?

 

Cường nhảy nhổm:

 

- Nè, phát ngôn cẩn thận chút nghen! Chính Thùy Dương của tao nói chứ đứa nào!

 

Tôi "xì" một tiếng:

 

- Thùy Dương của mày thì biết cóc gì về tao!

 

- Nhưng nó nghe con Liên móm kể. Liên móm bảo mày lúc này đi làm thầy thiên hạ. Nhỏ Cẩm Phô theo học mày mới một tháng mà đã muốn lên đứng nhất lớp rồi!

 

Hóa ra mọi sự bắt nguồn từ Liên móm. Nó khen tôi hóa ra lại làm khổ tôi. Nghe thằng Cường "cà khịa" một hồi, tôi không biết nên cười hay nên khóc.

 

- Hơi đâu mày đi nghe con nhỏ miệng móm đó! - Cuối cùng, tôi nhăn nhó đáp.

 

Thằng Cường này đúng là dai hơn đĩa đói. Tôi nói vậy mà nó chẳng chịu thôi. Nó dòm tôi lom lom:

 

- Nhưng mỗi tuần mày đến dạy học cho Cẩm Phô ba buổi, đúng không?

 

Tôi tặc lưỡi:

 

- Tao đến học chung với nó chứ dạy dỗ cái mốc gì!

 

Rồi sợ Cường giả bộ hỏi tới hỏi lui để kiếm cớ trêu tôi, tôi liền kể tỉ mỉ cho nó nghe về cái "sự tích học chung" của tôi với Cẩm Phô. Tôi cũng không giấu nó chuyện tôi rước Phú ghẻ về nhà kèm cặp mỗi ngày như thế nào và tôi đã phải gò lưng tôm học lấy học để ra làm sao.

 

Cường chăm chú nghe, mắt thao láo.

 

Nghe xong, nó gật gù:

 

- Hèn gì dạo này chẳng thấy mày đâu! Té ra mày đang âm mưu dời quán bà Thường về nhà chị Cẩm Phiêu!

 

Tôi gãi gáy:

 

- Tao tới đó để ôn tập chứ bộ!

 

Cường nhìn lên trời, giọng ranh mãnh:

 

- Mày ôn tập hay ôn thứ gì, làm sao tao biết được! - Rồi nó hít hà nói thêm - Nhưng dù sao nhờ vậy tao cũng đỡ đau tay!

 

Câu nói ỡm ờ của Cường khiến tôi không kềm được thắc mắc:

 

- Đỡ đau tay là sao?

 

- Từ ngày mày có điểm hẹn mới, tao khỏi phải bật bật ngón tay để hẹn hò giùm mày nên nó đỡ đau chứ sao!

 

Cường vừa nói vừa nhe răng cười hề hề trông nham nhở hết sức.

 

Tôi tính phang lại nó một câu nhưng nghĩ tới nghĩ lui một hồi chẳng tìm ra câu nào đích đáng, đành nhe răng cười theo.

 

- Nhưng mà nè! - Cường bỗng khều vai tôi, vẻ nghiêm nghị.

 

- Gì?

 

- Lạ quá mày ạ!

 

- Lạ chuyện gì?

 

- Chuyện con Liên móm ấy!

 

- Nó sao?

 

Cường khịt mũi:

 

- Hồi trước, lúc mày với Cẩm Phô thường gặp nhau trong quán bà Thường, đi đâu nó cũng chọc mày, sao bây giờ nó đâm ra tử tế với mày tợn?

 

Tôi chớp mắt:

 

- Làm sao tao biết được!

 

- Lạ thật đấy! - Cường nói, rồi nó tự giải thích - Chắc trước đây nó thấy mày suốt ngày cứ theo hẹn hò tán tỉnh Cẩm Phô như một tên ma cà bông nên nó ghét, còn bây giờ nó thấy mày ôm tập tới ngồi học với bạn nó đàng hoàng nên nó... thương?

 

Tôi lại lắc đầu:

 

- Tao không biết.

 

Dĩ nhiên tôi không hoàn toàn tán thành lập luận của Cường, nhưng tôi không nói ra. Tôi tin rằng sở dĩ Liên móm tử tế với tôi chỉ vì nó thấy tôi tử tế với nó. Cũng có thể vì trước đó nó đã được Cẩm Phô dặn dò kỹ lưỡng. Rằng nhà chị Cẩm Phiêu là điểm hẹn cuối cùng của hai đứa tôi. Nó phá trong quán bà Thường, tụi tôi xách dép chạy ra đây. Nó phá ở đây nữa, tụi tôi chẳng biết khăn gói đi đâu. Có thể vì vậy mà nó đâm ra rộng lượng với tôi cũng nên.

 

Nhưng dù sao, những điều Cường nói cũng không phải trăm phần trăm sai trật. Từ ngày "kèm cặp" Cẩm Phô có hiệu quả, tôi có cảm giác Liên móm nhìn tôi bằng ánh mắt khác trước. Bây giờ nó tỏ ra nể phục tôi chứ không còn coi tôi là thằng Chuẩn quần thừa áo vá, gia tài chỉ có mỗi chiếc Huy Chương Vàng còn đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng. Chỉ đến bây giờ, nó vẫn đinh ninh tôi là học sinh giỏi nhất lớp 10A1, cỡ Phú ghẻ chỉ đáng đi theo đấm lưng cho tôi để mong được cóp-pi bài làm.

 

Chính vì những "hiểu lầm" khủng khiếp đó mà dạo này gặp ai, Liêm móm cũng không ngần ngại bốc tôi lên tới chín tầng trời và một trong những hậu quả trước mắt là bữa nay thằng Cường phải mò tới tận nhà tôi để "chiêm ngưỡng" thằng bạn nối khố của nó.

 

Tất nhiên trò tán dương và thổi phồng của Liên móm có phần quá lố. Nhưng mặt khác, nó cũng đem lại cho tôi một niềm kiêu hãnh ngấm ngầm và cái cảm giác này thật là mới mẻ. Nó khiến tôi nhớ lại sự quan tâm đặc biệt mà ba mẹ tôi dành cho tôi trong thời gian gần đây. Tất cả những điều đó khiến tôi lờ mờ nhận ra một khi tôi không còn là thằng Chuẩn lười biếng như trước đây, nghĩa là một khi tôi thay đổi thì thế giới chung quanh cũng đột nhiên thay đổi theo, và dĩ nhiên thay đổi theo cái hướng có lợi cho tôi.

 

Chẳng hạn như Phú ghẻ. Dạo này đến học chung với tôi, nó không còn ôm mặt kêu "Trời ơi" hoặc hất hàm hỏi "Cặp mắt mày để ở đâu vậy" như trước đây nữa.

 

Trước sự tiến bộ không ngừng của tôi, Phú ghẻ đã thôi trò quát tháo và đập bàn la hét lung tung. Nó đã đối xử với tôi "bình đẳng" hơn, như thể tôi chưa bao giờ bảo nó nhấc cùi chỏ lên cho tôi chép vội chép vàng bài làm của nó trong những kỳ kiểm tra ở lớp dạo nào.

 

Một hôm Phú ghẻ cười cười hỏi tôi:

 

- Sao, mày thấy tình hình có nhúc nhích được chút xíu nào không?

 

- Tiến bộ nhiều chứ! - Tôi hớn hở đáp - Bây giờ tao đã theo kịp chương trình ở lớp rồi!

 

Phú ghẻ nheo mắt:

 

- Tao không hỏi chuyện đó! Tao muốn biết chuyện tình cảm giữa mày với Cẩm Phô kìa!

 

Câu hỏi đột ngột của Phú ghẻ khiến tôi bất giác ngẩn người ra. Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi bối rối lắc đầu:

 

- Tao cũng không biết nữa!

 

Phú ghẻ ngạc nhiên:

 

- Chuyện của mày sao mày không biết?

 

Tôi nhăn nhó:

 

- Nhưng làm sao tao biết nó có "nhúc nhích" hay không?

 

Phú ghẻ có lẽ không tin lời tôi. Nó dò hỏi:

 

- Chứ mỗi lần gặp Cẩm Phô ở nhà chị nó, mày nói gì với nó?

 

- Tao nói "Bữa nay mình học bài gì hén?".

 

Câu trả lời thật thà của tôi làm Phú ghẻ nhăn mặt. Nó hừ giọng:

 

- Chuyện đó thì nói làm gì! Ngoài chuyện học tập, mày còn nói câu gì nữa không?

 

- Tao có nói gì nữa đâu!

 

- Mày nhớ kỹ lại đi! Chẳng hạn mày có nói với nó là mày nhớ nó ghê gớm không?

 

- Bậy! - Tôi đỏ mặt - Ai lại nói như vậy!

 

Phú ghẻ nhìn tôi bằng ánh mắt xoi mói:

 

- Chứ mày gặp nó mỗi tuần ba buổi để làm gì!

 

Tôi liếm môi:

 

- Thì để... học!

 

- Chỉ để học thôi hả?

 

Tôi gãi đầu:

 

- Chứ để làm gì nữa?

 

- Nhưng lúc đầu mày hẹn với Cẩm Phô đâu phải vì chuyện học! - Phú ghẻ vặn lại - Học chỉ là cái cớ thôi!

 

- Thì lúc đầu là như vậy, nhưng bây giờ thì khác! Bây giờ tao hẹn với nó chỉ để học chung với nhau thôi! - Tôi nói và không tin là Phú ghẻ hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.

 

Quả vậy, Phú ghẻ nhìn tôi, mặt mày chưng hửng:

 

- Bộ mày thích như vậy thật hả?

 

Chính Phú ghẻ là đứa khích cho tôi học và cũng chính nó bỏ biết bao công sức và thời gian để giúp tôi có được trình độ như ngày nay, vậy mà bây giờ tôi nói tôi ham học, nó lại không tin.

 

Tôi mỉm cười:

 

- Ừ, tao thích như vậy!

 

Phú ghẻ chớp mắt:

 

- Bộ mày hết thích Cẩm Phô rồi hả?

 

- Đâu có!

 

Phú ghẻ càng thắc mắc:

 

- Vậy sao khi nãy mày bảo mày hẹn gặp nó là chỉ vì chuyện học?

 

Phú ghẻ đúng là chúa thộn. Nó chưa yêu bao giờ nên tôi nói gì nó cũng ù ù cạc cạc. Khi nào yêu nhiều như tôi họa may nó mới bớt lẩm cẩm. Tôi nhìn nó bằng ánh mắt thông cảm và lên giọng giảng giải:

 

- Mày ngốc quá! Tao thích học. Nhưng tao cũng thích cả Cẩm Phô. Nói chung là tao thích học với... Cẩm Phô, mày hiểu không? Chứ còn học chung với Liên móm thì chỉ có mày thích, tao đâu có thích!

 

Tôi chọc Phú ghẻ nhưng Phú ghẻ làm thinh. Mặt bâng khuâng ngơ ngác, nó chẳng buồn trả đũa, chỉ chép miệng xuýt xoa:

 

- Ngộ quá hén!

 

Kêu "ngộ" xong, Phú ghẻ bỏ về, không màng tra hỏi hoạnh họe về chuyện tình cảm riêng tư của tôi nữa. Chắc nó biết nó có hỏi đến già cũng chẳng thể nào hiểu được tâm trạng của một người đang... yêu.

 

Nhìn dáng đi lật đật của nó, tôi đoán nó chạy thẳng lại nhà Liên móm. Biết đâu nó chẳng nuôi ý định tán tỉnh con nhỏ miệng móm này để xem thử có phải vì yêu nhau mà con người ta thích học chung với nhau hay không!

 

Dĩ nhiên tôi không thể giải thích rành rẽ mọi điều với Phú ghẻ. Có những chuyện người ta cảm nhận dễ dàng nhưng lại diễn tả một cách khó khăn.

 

Tôi không thể biết được một cách chắc chắn vì sao tôi thích học chung với Cẩm Phô, vì sao tôi thích ngồi với nó ở nhà chị Cẩm Phiêu hơn là ngồi cạnh nhau trong quán bà Thường, mặc dù những buổi hẹn hò dưới chân cầu được bao bọc bởi một khung cảnh hữu tình hơn, ít dính dáng đến những con số khô khan và những công thức "chán chết được" của các môn đại số, hóa học và lượng giác hơn và nhất là cái cách "chĩa chĩa ngón tay" của thằng Cường vào tối hôm trước giúp cho cuộc gặp gỡ của tôi và Cẩm Phô giống với những cuộc hẹn hò bí mật và lãng mạn của các cặp tình nhân trong tiểu thuyết và trên phim ảnh hơn.

 

Tôi chửi Phú ghẻ là "đồ ngốc" nhưng thực ra tôi không tự cắt nghĩa được những thay đổi trong lòng mình. Tôi chỉ biết, ngồi trong quán bà Thường và hỏi Cẩm Phô "Lúc nãy đi đường nắng không?" chẳng còn hấp dẫn tôi bằng việc ngồi bên cạnh nó và tìm cách giảng cho nó hiểu làm thế nào để có thể vẽ đồ thị y=sinx bằng phương pháp hình học.

 

Trong rất nhiều ngày, tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về điều này. Tôi chẳng biết hỏi ai và không có ai để hỏi. Thằng Cường và Phú ghẻ thân thì thân thật nhưng với những chuyện như thế này, tụi nó còn ấm ớ hơn tôi gấp một tỉ lần.

 

Rốt cuộc, loay hoay một mình đâm chán, tôi không buồn đi lang thang trong thế giới nội tâm và tìm cách khám phá những bí ẩn của nó nữa. Tôi tự hài lòng với những gì mà mình cảm nhận, rằng khi học chung với nhau, nghĩa là khi cùng "hợp tác" với nhau để hướng về một mục đích nào đó trong cuộc sống, dường như mối quan hệ giữa con người ta bỗng trở nên gần gũi hơn và tự nhiên hơn. Và như vậy tôi còn mong muốn gì hơn nữa?

 

Dĩ nhiên tôi chẳng mong muốn gì hơn! Nhưng cuộc đời lại không thiếu những điều trái khoáy. Có những chuyện mình chẳng hề mong muốn lại cứ xồng xộc nhảy bổ vào cuộc đời mình.

 

Hôm tôi với Cẩm Phô ngồi ôn lại mấy bài ca dao đã học, đúng vào lúc tôi đang hí hửng ngoác mồm tụng ra rả:

 

- Rủ nhau xuống bể mò cua

 

Đem về nấu quả mơ chua trên rừng

 

Em ơi chua ngọt đã từng

 

Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau...

 

Thì tôi bỗng nghe có tiếng hắng giọng ngoài cửa phòng. Đinh ninh đó là anh rể của Cẩm Phô - mà anh rể nó rất quý tôi - tôi cứ tỉnh bơ tụng đi tụng lại câu ca dao "hết ý" trên và tất nhiên trong khi tụng tôi không quên đưa mắt liếc trộm Cẩm Phô xem nó có hiểu cái tâm sự mà tôi gửi gắm trong câu ca dao đó không.

 

Nhưng tôi chưa kịp nhận ra phản ứng của Cẩm Phô thì đã nhận được phản ứng của người đứng ngoài cửa phòng. Lần này, kèm theo tiếng hắng giọng là tiếng chân bước lịch kịch mỗi lúc một gần.

 

Tôi ngoảnh cổ lại và chưa kịp trông thấy mặt người vừa xuất hiện, chỉ mới trông thấy hai cẳng chân thôi, lưng tôi đã nổi đầy gai ốc.

 

Tôi vội chớp mắt hai, ba cái và lạnh cả người khi biết rằng mình không lầm. Đứng bên cạnh tôi chính là cặp giò cao lêu nghêu tôi đã từng trông thấy một lần khi đột nhập vào tiệm thuốc tây Hồng Phát trưa hôm nào.

 

Không dám liếc thêm một giây nào về phía "vị thần giữ cửa" khét tiếng trong thị trấn, tôi hấp tấp quay mặt lại và chúi mũi vào cuốn tập trên bàn. Tư thế của tôi lúc đó chẳng khác gì một con đà điểu đang cố rúc đầu vào cát hòng tránh mặt "kẻ thù".

 

Trong khi chờ đợi sấm sét giáng xuống đầu, tôi không ngớt rủa thầm mình tơi bời. Tục ngữ ca dao trong tập thiếu gì câu tôi không đọc lại lựa đúng cái câu "lăng nhăng" nhất rống lên cho ba Cẩm Phô nghe thấy, thật ngu ơi là ngu!

 

Nếu lúc đó tôi ê a câu "Công cha như núi ngất trời. Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông. Núi cao biển rộng mênh mông. Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!", biết đâu ba Cẩm Phô thấy tôi nhắc nhở nó về bổn phận làm con, ông xúc động mà tha thứ cho tôi về cái tội ngồi sát rạt Cẩm Phô cũng nên.

 

Nhưng sự thông minh muộn màng đó chẳng giúp ích được gì cho tôi trong lúc này. Tôi nhắm mắt lại, nghe mồ hôi chảy ròng ròng trên trán và chờ một cái chân ghế nện vô đầu.

 

Tôi chờ hoài, chờ hoài một tiếng "cốp" để ngã lăn ra nhưng chẳng thấy động tĩnh gì. Hay là ba Cẩm Phô tưởng tôi ngất xỉu nên đã bỏ đi rồi? Tôi hớn hở nhủ bụng và len lén quay đầu lại. Nhưng tôi điếng hồn nhận ra đôi chân lêu nghêu kia vẫn đứng nguyên chỗ cũ, đầy đe dọa. Dường như từ lúc tôi cắm đầu vô tập, nó cũng cắm luôn xuống sàn nhà, không thèm nhúc nhích một li.

 

Tuy nhiên, lần này tôi chưa kịp ngoảnh mặt đi chỗ khác, đôi chân kia đã động đậy và sát bên tai tôi một giọng nói ồm ồm đột ngột vang lên:

 

- Các con tiếp tục học đi chứ!

 

Mặc dù câu nói được thốt ra bằng giọng điệu chậm rãi, từ tốn và với một ý nghĩa khuyến khích rõ rệt, tai tôi vẫn ù đi và trái tim không ngừng nhảy lô tô trong ngực.

 

Chỉ đến khi ba Cẩm Phô phát hiện ra sự có mặt của ông khiến bầu không khí trong phòng đột nhiên căng thẳng và ông vội vàng lui bước, lúc đó tôi mới hoàn hồn và đưa mắt nhìn về phía Cẩm Phô, miệng nở một nụ cười gượng gạo.

 

Vẻ mặt thất thần giống như người vừa chết đi sống lại của tôi khiến Cẩm Phô phì cười:

 

- Anh làm gì mà hồn vía lên mây vậy?

 

Tôi dường như không nghe thấy câu hỏi của Cẩm Phô. Tôi không trả lời nó, mà buột miệng theo ý nghĩ trong đầu:

 

- Hên thật hên!

 

- Gì mà hên?

 

- Vậy mà không hên! Tôi tưởng lúc nãy mình bị xé tét làm hai mảnh rồi chứ!

 

Tôi đáp và thở phào như thể vừa nhảy tránh được một viên đạn... đại bác.

 

Cẩm Phô lườm tôi:

 

- Làm gì mà tét? Bộ anh tưởng ba Cẩm Phô không biết Cẩm Phô và anh học chung với nhau ở đây hả?

 

- Cái gì? - Tôi sửng sốt - Làm sao ba Cẩm Phô biết được?

 

Cẩm Phô nhún vai:

 

- Cẩm Phô không rõ. Nhưng mà ba biết.

 

Trong một thoáng, tôi sực nhớ câu tục ngữ vừa học "Một miệng thì kín, chín miệng thì hở". Chuyện tôi và Cẩm Phô "hẹn hò" với nhau ở nhà chị Cẩm Phiêu có một tỉ người biết, ba Cẩm Phô còn sống sờ sờ ra đó lẽ nào ông lại không hay! Nếu không phải thằng Phú ghẻ thì thằng Cường, không phải thằng Cường thì thằng Luyện, không phải thằng Luyện thì vợ chồng chị Cẩm Phiêu, đằng nào cũng có người vô tình buột miệng hở ra.

 

Tôi nhìn Cẩm Phô, giọng thấp thỏm:

 

- Ba Cẩm Phô có nói gì không?

 

- Có.

 

Tôi xanh mặt:

 

- Ba Cẩm Phô nói sao?

 

Cẩm Phô cười:

 

- Ba nói ráng mà học, đừng để lưu ban như năm ngoái!

 

Tôi há hốc mồm và có cảm giác một con ruồi vừa chui tọt vào trong đó.