Trở Về Năm Tháng Bố Tôi Là Hotboy

Chương 37: Chương 37:




Thứ sáu là ngày tổng vệ sinh sân trường, mỗi học sinh đều được sắp xếp nhiệm vụ quét dọn.
 
Lục Trăn không làm nhiệm vụ lớp mình được phân cho, chạy tới tầng Lục Yên phụ trách, làm trâu làm ngựa cho cô, giúp cô quét rác.
 
Cho nên Lục Yên rảnh rỗi, đi dạo đến hành lang tầng năm.

 
Thẩm Quát cầm cái chổi ngắn, đang miệt mài quét hành lang.
 
Cái chổi mà anh cầm là cái chổi bó hoa rất ngắn, bởi vậy lúc quét rác anh luôn khom người.
 
Động tác của anh rất nghiêm túc, quét dọn cũng tương đối cẩn thận, trên cái trán cao đọng vài giọt mồ hôi.
 
Cô nhìn thấy bên cạnh có một cái chổi, tiện tay nhặt lên, đi theo sau lưng Thẩm Quát giống như cái đuôi nhỏ, cùng anh cúi người quét rác.
 
Thẩm Quát không chú ý tới cô gái đi theo sau lưng, cho tới khi lui lại, không cẩn thận giẫm vào chân cô.
 
“Ao ôi.”
 
Lục Yên phát ra một tiếng kêu thảm thiết trầm thấp.
 

Thẩm Quát suýt nữa làm cô vấp té, hơi lảo đảo, sau đó nhanh chóng ổn định bước chân ----
 
Lục Yên đau đến nhe răng, dựa vào tường, mũi chân mơ hồ chạm trên đất, xua xua tay, nở một nụ cười khổ vô cùng khó coi về phía anh.
 
“Không sao không sao, một chút cũng không sao, hoàn toàn OK, không đau không đau…”
 
Thẩm Quát nhíu mày, đương nhiên hắn biết vừa rồi vô tình dùng bao nhiêu độ mạnh yếu, cô nhóc chỉ đi một đôi giày lưới trắng mỏng, không đau mới là lạ.
 
Anh lẳng lặng ngồi xổm người xuống, dùng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vết bẩn trên đôi giày lưới trắng của cô, trách cứ: “Ngốc à.”
 
“Đúng vậy, em là đồ ngốc hôm nay anh mới biết à?”
 
Một câu của cô có hai nghĩa.
 
Thẩm Quát hừ một tiếng, đứng dậy hỏi: “Tìm anh có chuyện gì.”
 
Lục Yên nhìn anh, kéo dài giọng nói: “Không có việc gì ~~ thì không thể tìm anh à?”
 
Cô đương nhiên không có việc gì, chính là không có việc gì mới chạy tới tìm anh.
 
Thẩm Quát cầm chổi lên tiếp tục quét rác, thuận miệng hỏi: “Em không có nhiệm vụ tổng vệ sinh à?”
 
“Có, nhưng mà Lục Trăn giành làm giúp em rồi, em đã không có việc gì làm nữa.”
 
Thẩm Quát không trả lời, tiếp tục cúi đầu quét rác.
 
Mặc dù Lục Trăn đáng ghét nhưng không thể phủ nhận, anh ta thật sự yêu thương Lục Yên, yêu thương đến tận xương tủy rồi.
 
Lục Yên nhặt cái chổi bên cạnh lên, tiếp tục giúp Thẩm Quát quét dọn vệ sinh, Thẩm Quát quay đầu lại nói: “Em đừng làm những thứ này.”
 
“Giúp anh mà, hai người làm thì hiệu suất cao hơn.”
 
Động tác của cô khá lạ lẫm, nhưng cũng rất nghiêm túc.
 
Thẩm Quát hỏi: “Trước kia anh chưa từng làm những chuyện này nhỉ.”
 
“Ừm, nhưng mà Tam Trung bây giờ cũng không giống Tam Trung trước kia em học, hiện tại là… lao động là vinh quang nhỉ.”
 
Vệ sinh sạch sẽ Tam Trung lúc ấy là mời công nhân quét dọn, không cần phải để học sinh mỗi ngày tan học quét dọn phòng học và khu vực vệ sinh công cộng.
 
Thẩm Quát không ngẫm kỹ lời của cô, khóe miệng giương lên một độ cong đẹp mắt: “Nếu Lục Trăn biết, cậu ta giúp em quét rác, em lại tới giúp anh thì sẽ rất tức giận.”
 
“Không phải là anh thích chọc giận anh ấy à.”

 
Lục Yên vén tóc mái thấm mồ hôi ra sau tai, trên mặt cũng hiện lên nụ cười ngọt ngào: “Vậy em giúp anh chọc giận anh ấy, được không.”
 
Thẩm Quát ngắm nhìn cô gái cười nói như hoa trước mặt này, hô hấp ngưng lại nửa giây.
 
Phút chốc, anh dời ánh mắt đi, cầm cây chổi lên đi về phía cuối hành lang, lúc đi ngang qua người cô, vỗ nhẹ lên sau gáy cô.
 
Lục Yên từng bước máy móc đi theo anh, anh quét chỗ nào cô liền theo tới đó, dùng đôi mắt hoa đào xinh đẹp kia nhìn lén anh, sau khi bị anh phát hiện lại lập tức thu lại ánh mắt, giả vờ giả vịt tiếp tục quét rác.
 
“Thẩm Quát.”
 
Anh ngẩng đầu: “Ừm.”
 
“Không có gì.”
 
“Không có gì thì gọi cái gì?”
 
“Không có gì, gọi một chút thôi.”
 
“…”
 
“Thẩm Quát.”
 
“Ừm.”
 
“Thẩm Quát Thẩm Quát Thẩm Quát.”
 
“Ừm ừm ừm.”
 
Cô lại cười lên, rõ ràng là đang lấy lòng và ra vẻ.
 
Thẩm Quát cảm thấy bản thân có thể không có ý chí kiên định như thế mà từ chối cô, nếu như cô muốn tốt với anh… anh thật sự không từ chối được.
 
Hai người tiếp tục quét rác, Lục Yên đánh trống lảng, nói vài chuyện như là bữa trưa khoai tây nghiền của trường thuộc loại không dinh dưỡng rất khó ăn.
 
Đa số thời điểm, Thẩm Quát đều yên lặng lắng nghe, nhưng anh cũng sẽ đáp lời một tiếng sau mỗi câu nói của cô, tỏ ý mình đang nghe.
 
Lục Yên biết, Thẩm Quát là một người đàn ông rất có kiên nhẫn, nhưng phần kiên nhẫn này lại không phải với ai cũng có, cho nên rất quý trọng.
 
Hai người quét xong, đi đến rửa tay bên bồn rửa, Lục Yên chạm vào nước, tùy tiện chà hai cái là xong việc, Thẩm Quát không vừa mắt, nắm tay cô đặt dưới dòng nước đang chảy, lại tỉ mỉ xoa lại một lần.
 
Anh rửa tay rất dùng sức, lòng bàn tay có vết chai, quả thật giống như muốn xoa tróc một lớp da của cô.
 
Lục Yên hơi nhíu mày, lại không nỡ rút tay về, mặc cho anh nắm kéo cô, giúp cô rửa tay sạch sẽ.
 
Mặc dù có chút đau, nhưng mà…
 
Người đàn ông này lại đang giúp cô rửa tay! Chuyện này con mẹ nó làm tròn không phải là tương đương với…
 
Trái tim Lục Yên đập rộn lên, cẩn thận giương mắt lên, nhìn về phía Thẩm Quát ---
 
Thẩm Quát rũ con ngươi, lông mi dày rậm khẽ che mí mắt, nghiêm túc mà chuyên tâm.
 
Đẹp trai đến mức quả thật không có lẽ trời.
 
Lục Yên bỗng nhiên đưa người về phía trước, muốn trộm hôn lên mặt anh, thế nhưng phản ứng của Thẩm Quát vô cùng nhạy bén, nghiêng đầu một cái…
 
Né tránh.
 
Bàn tay nắm tay cô cũng đột nhiên bỏ ra.
 
Dưới vòi nước máy, dòng nước trút xuống rơi đầy ra ngoài, ào ào ào.
 
Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đồng thời ngây người ngay tại chỗ.
 

Gò má Lục Yên đỏ rực lên, đỏ đến vành tai, giống như đang treo hai trái cherry.
 
Đáy mắt Thẩm Quát xẹt qua một chút bối rối, hô hấp rối loạn, trái tim cũng loạn, cái gì cũng loạn.
 
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên rất kỳ lạ, mỗi một nhân tử hạt bụi trong không khí đều giống như nổ tung, nhiệt độ không khí tăng cao, vô cùng khô nóng.
 
Cuối cùng, Lục Yên không chịu được, giậm chân chất vấn anh: “Anh tránh cái gì!”
 
Thẩm Quát cũng không biết mình tránh cái gì, vừa rồi anh thật sự chỉ phản ứng theo bản năng…
 
“Xin lỗi.”
 
“Ai bảo anh xin lỗi!” Lục Yên xấu hổ không biết làm thế nào mới tốt, quay người chạy đi.
 
Thẩm Quát nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô, vốc nước lên vỗ về phía khuôn mặt nóng hổi của mình.
 
Thẩm Quát không có cách nào ép mình tỉnh táo lại, đành phải không ngừng vỗ nước lên mặt mình. Giọt nước thuận theo lông mi nhỏ xuống, trước ngực ướt một mảng lớn.
 
Trong đầu anh không ngừng nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, trong cổ họng ngứa ngáy khó chịu, trong cơ thể giống như có một ngọn lửa bùng lên, chạm Đông va Tây.
 
Cô gái ngốc kia… lại muốn hôn anh.
 
*
 
Mấy ngày nay, Lục Yên bắt đầu trốn tránh Thẩm Quát, cho dù là ngẫu nhiên gặp trên đường, cô đều sẽ đi đường vòng hoặc là trốn sau cây.
 
Chờ sau khi anh rời đi cô mới bước ra.
 
Lần rửa tay ở hành lang đó, thật sự là rất mất mặt, cô quả thật không còn mặt mũi để gặp anh, càng không biết nên đối mặt với anh như thế nào.
 
Lục Trăn nhận ra sự khác thường của cô nhóc, cười nói: “Ôi, đây mới đúng, cách xa Thẩm Quát gì đó một chút, bảo đảm bình an.”
 
Lục Yên biết, chàng trai có tính bảo vệ thái quá như Lục Trăn này ước gì cô giữ khoảng cách với tất cả nam sinh trong trường.
 
Lúc chạng vạng tối, bên ngoài trường học có quầy bán đồ nướng, Tề Ngọc Hoàn ăn đến mức hai bên môi bóng mỡ dính gia vị sưng phù lên như hai cái lạp xưởng, hỏi Lục Yên: “Gọi nhiều xiên như vậy, cậu không ăn à?”
 
Lục Yên ngậm ống hút uống nước, lắc đầu: “Không ăn, không thấy ngon miệng.”
 
Tề Ngọc Hoàn bỏ một xiên thịt bò nướng chín vào trong đĩa của cô, nói: “Không phải là không hôn được một cái hay sao, cậu đến mức buồn bã ỉu xìu như thế, ngay cả thịt cũng không ăn, cậu nói xem thịt nó đã làm sai điều gì chứ.”
 
“Đây đâu phải là chuyện không hôn được, này căn bản là…”
 
Trán Lục Yên đập vào mặt bàn: “Đây là vấn đề tôn nghiêm, là… vấn đề một mình tớ mong muốn, mặt mũi hai đời trước sau của tớ đều mất hết rồi.”
 
“Thật ra cũng không hỏng bét như vậy mà.”
 
Tề Ngọc Hoàn nhai xiên gan nướng đến mức trong cháy ngoài mềm, nói: “Nếu như là tớ, bỗng nhiên bị kinh sợ, phản ứng bản năng chắc chắn cũng là né tránh, chuyện này không thể nói rằng anh ta không thích cậu.”
 
Lục Yên ngửa mặt lên, uất ức nhìn cô ấy: “Vậy sao?”
 
Tề Ngọc Hoàn ra sức gật đầu: “Lúc ấy chỉ trong nháy mắt, người ta làm sao có thời gian phản ứng lại, sau đó nhớ lại, nói không chừng hối hận nhiều lắm đấy.”
 
Lục Yên ôm chặt lấy cánh tay Tề Ngọc Hoàn: “Ô…”
 
Tề Ngọc Hoàn vỗ lưng cô, thở dài nói: “Cậu thật đúng là lớn mật, lại dám... cứ như vậy tùy tiện đi hôn Thẩm Quát.”
 
“Sao lại không thể hôn.”
 
“Người đó là Thẩm Quát.”
 
Tề Ngọc Hoàn nghĩ đến cũng hơi run lên: “Bình thường anh ta đều không để ý đến con gái, dáng vẻ dữ dằn.”

 
Thật ra trong trường cũng không ít nữ sinh có cảm tình với anh, nhưng mà… Không ai dám đến gần anh, anh quá lạnh lùng.
 
Tề Ngọc Hoàn tò mò hỏi Lục Yên: “Vì sao cậu thích anh ta?”
 
“Thích một người lần lý do sao?”
 
“Không cần à?”
 
Lục Yên suy nghĩ, trả lời vô cùng cũ rích: “Anh ấy đẹp trai.”
 
“Tớ van cậu” Tề Ngọc Hoàn không thể tin nói: “Cậu quá nông cạn đi, tớ còn tưởng rằng cậu sẽ nói thành tích anh ta tốt hoặc là cố gắng cần cù các loại, cũng bởi vì anh ta đẹp trai, cậu bèn đi hôn anh ta, tớ thật sự là… phục cậu rồi.”
 
“Lúc anh ấy kéo tớ rửa tay, ánh mặt trời vừa vặn đậu trên đôi mắt màu cà phê của anh ấy, tớ thấy được vì sao trong hai mắt anh ấy.”
 
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
 
Tề Ngọc Hoàn cười đến mức xiêu vẹo cả người.
 
Lục Yên đánh cô ấy một cái, mơ mơ màng màng nói: “Cười cái gì, tớ nói thật.”
 
“Cậu uống nước say rồi à! Còn vì sao… sao cậu không nói là thấy được mặt trăng đi” Tề Ngọc Hoàn cầm đồ uống của Lục Yên lên, phát hiện ra lại thật sự là rượu mơ có độ cồn.
 
“Cậu thật sự uống say rồi?”
 
“Ai lại uống nước mà say chứ” Lục Yên lầu bầu đẩy cô ấy ra: “Bỏ đi, cậu chưa gặp được người cậu thích, sẽ không hiểu.”
 
“Phải, tớ không hiểu, ôi, cậu đừng uống nữa, thật là…”
 
“Tớ vốn dĩ rất ghét anh ấy, thật, anh ấy khiến nhà chúng tớ phá sản, lúc ngân hàng đến tịch thu tài sản, ngay cả cái vòng ngọc duy nhất mẹ tớ để lại cũng bị cướp đi…”
 
Lục Yên gục xuống bàn, thấp giọng nói mớ: “Lúc đó, tớ rất hận anh ấy, nhưng mà…”
 
Tề Ngọc Hoàn nhíu mày: “Cậu thật sự uống say rồi.”
 
“Sau đó, tớ đến phòng làm việc của tập đoàn Thẩm thị cầu xin anh ấy, xin anh ấy buông tha cho nhà tớ, khi lần đầu tiên tớ gặp anh ấy, tớ thấy được…những vì sao trong mắt anh ấy, những vì sao giống như đúc.”
 
“Được rồi được rồi, trong mắt anh ta có sao.”
 
Tề Ngọc Hoàn hùa theo đỡ cô dậy, lấy điện thoại Nokia trong túi cô ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho Lục Trăn, đúng lúc này, cô ấy ngẩng đầu trông thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Quát đi ra khỏi cổng trường.
 
“Này, Thẩm Quát!”
 
Thẩm Quát trông thấy các cô, bước nhanh tới, nhìn Lục Yên mềm thành bùn nhão bên cạnh bàn, cau mày nói: “Cô ấy làm sao vậy.”
 
“Uống đồ uống say rồi.”
 
Thẩm Quát cầm rượu trái cây lên nhìn một cái, nói: “Đây không phải là đồ uống, là rượu mơ, nồng độ không thấp, sao cô ấy lại uống cái này.”
 
Tề Ngọc Hoàn vốn dĩ muốn nói cái này được đóng gói là đồ uống, nhưng mà bỗng nhiên nhanh trí, cố ý nói: “Ai bảo một số người hành động vô ý, làm tổn thương trái tim người ta chứ.”
 
Thẩm Quát im lặng nhìn cô, trong con ngươi gợn sóng, trầm tĩnh mà dịu dàng.
 
Tề Ngọc Hoàn chưa từng thấy Thẩm Quát lộ ra vẻ mặt như vậy, cuối cùng hiểu vì sao Lục Yên nói trong ánh mắt anh ta có vì sao.
 
Chỉ có rất thích một người mới có thể không tự chủ để lộ ánh mắt nồng nàn mà dịu dàng như vậy.
 
“Tôi đưa cô ấy về nhà” Thẩm Quát nói xong đỡ Lục Yên dậy, đi ra khỏi quán đồ nướng.
 
“Vậy làm phiền anh” Tề Ngọc Hoàn không đi cùng, cười híp mắt vẫy vẫy tay với bọn họ, trong lòng tự nhủ nếu Lục Yên tỉnh lại, có lẽ còn phải tiếp tục mời cô ấy ăn một bữa đồ nướng nhỉ!
 
Khoảng cách từ trường đến Lục trạch không tính là quá xa, Thẩm Quát cõng cô về nhà.
 
Cô nhóc ngoan ngoãn nằm nhoài trên lưng anh, ôm lấy cổ anh, hô hấp nhè nhẹ giống như lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng trêu chọc phần da sau gáy của anh, hơi nhột.
 
Cô mơ màng nói mớ: “Bố…”
 
Anh giẫm lên cái bóng của mình đi về phía trước.
 
“Anh là Thẩm Quát.”
 
Giọng nói trầm thấp, vô cùng cuốn hút.
 
Cằm dưới của cô gái lệch đi, sau đó đặt trên bờ vai anh, mang theo giọng nghẹn ngào nhỏ xíu: “Có phải anh ghét em không.”
 

“Không có.”
 
“Vậy... vậy vì sao anh tránh né.”
 
Anh nhẹ nhàng hô hấp, làm dịu sự chua xót dày đặc trong lồng ngực, trong vị chát lại mang theo ngọt ngào: “Em dọa anh sợ rồi.”
 
Chưa từng có cô gái nào làm chuyện như vậy với anh, cô nhóc này cũng không khỏi quá lớn mật rồi.
 
Lục Yên phản bác, chu môi nói: “Vậy anh cũng dọa em sợ rồi, em cho rằng anh ghét em.”
 
“Anh không ghét em, chưa từng có.”
 
Cô nghiêng đầu qua, nhìn sườn mặt sau của anh, nghiêm túc hỏi: “Vậy anh… có thích em không?”
 
Bước chân của Thẩm Quát dừng lại.
 
Bầu trời bỗng nhiên mưa rả rích dày đặc, anh nhìn qua mặt đất đẫm ướt gập ghềnh, yên lặng hai giây, nghiêm túc nói: “Thích.”
 
Rất thích, thích vào trong tận tâm khảm.
 
Sau đó Lục Yên mơ màng ngủ thiếp đi, Thẩm Quát cõng cô về Lục trạch.
 
Thím Lý làm thuê tiếp nhận Lục Yên: “Ôi, chuyện gì xảy ra vậy.”
 
“Uống rượu mơ say rồi” Thẩm Quát dịu dàng nói: “Quần áo cô ấy ướt rồi, phiền thím thay cho cô ấy một chút, đừng để bị cảm.”
 
Sau khi dặn dò xong lại không khỏi cảm thấy mình làm việc thừa, chẳng lẽ người ta còn không biết chăm sóc cô như thế nào sao.
 
Thím Lý cảm ơn Thẩm Quát: “Bạn học, cậu cũng vào nhà ngồi một lúc đi, đợi tạnh mưa rồi đi.”
 
“Không cần.”
 
Thẩm Quát xoay người đi vào trong màn mưa, đúng vào lúc này lại chạm mặt Lục Trăn đang vội vàng chạy về nhà.
 
Lục Trăn trông thấy Thẩm Quát, hơi sửng sốt, không kiên nhẫn hỏi: “Sao mày lại ở đây?”
 
Thẩm Quát không trả lời anh ta, đi ngang qua người anh ta, Lục Trăn nhìn thấy Lục Yên mê man trong lòng thím Lý, bỗng nhiên nắm lấy cổ áo anh: “Mày làm gì cô gái nhà tao rồi?”
 
Thím Lý vội vàng gọi: “Đại thiếu gia mau buông tay, vị bạn học này nhìn thấy nhị tiểu thư uống nhiều quá nên có lòng tốt đưa cô ấy về.”
 
Lục Trăn không tin Thẩm Quát sẽ tốt bụng như vậy, anh ta là người lạnh lùng, lại vẫn luôn cay nghiệt với anh, sẽ có lòng tốt đưa em gái anh về nhà sao?
 
“Rốt cuộc mày đang có ý đồ xấu gì” Lục Trăn nhìn chằm chằm đôi mắt đen nhánh của Thẩm Quát, muốn nhìn thấu lòng dạ anh.
 
Thế nhưng người thất khiếu lung linh* như vậy đâu phải người ngốc nghếch như Lục Trăn có thể nhìn thấu.
 
(*: Từ gốc là 七窍玲珑心 (thất khiếu linh lung tâm): từ này bắt đầu xuất hiện từ trong Phong Thần Diễn Nghĩa, “thất khiếu linh lung tâm" nghĩa là một trái tim có bảy lỗ, về sau từ này được dùng để chỉ người vô cùng thông minh, khéo léo.)
 
“Ân oán giữa mày và tao thì tự chúng ta giải quyết, khuyên mày đừng có giở trò lên người cô gái nhà tao.”
 
Thẩm Quát gỡ tay Lục Trăn ra, lực cổ tay của anh vô cùng lớn, nắm đến mức Lục Trăn còn không có một chút lực phản kháng nào.
 
“Nể mặt Lục Yên, chuyện cũ trước kia tao sẽ bỏ qua, tha cho mày một mạng” Anh lạnh lùng liếc nhìn anh ta: “Nhưng tao không có bất kỳ kiên nhẫn gì với mày, đừng tính chuyện khiêu khích tao nữa.”
 
“Con mẹ nó chứ tao cần mày bỏ qua…” Anh muốn động thủ với Thẩm Quát, không hiểu làm sao mà Thẩm Quát cố sức siết chặt cổ tay anh, làm anh không thể động đậy.
 
Đúng lúc này, đèn xe ô tô chiếu vào trên mặt anh, Lục Trăn quay đầu nhìn thấy xe của Lục Giản chạy tới, sắc mặt thoáng thay đổi, dùng sức hất Thẩm Quát ra, lui về sau hai bước.
 
Mấy ngày nay, thái độ của Lục Giản đối với anh thật vất vả mới có thay đổi, thỉnh thoảng cũng sẽ khen anh vài câu, Lục Trăn không muốn xảy ra xung đột với người ta trước cửa nhà.
 
“Thôi, xem như tiểu tử mày gặp may” Lục Trăn hạ giọng nói: “Hôm nay ông đây không so đo với mày.”
 
Thẩm Quát liếc mắt, quay người rời đi.
 
Trong màn mưa, Lục Trăn nhìn qua bóng lưng cô liêu của anh ta, bỗng nhiên nói: “Cách xa con bé một chút, mày không xứng với nó.”
 
Bước chân Thẩm Quát hơi ngừng lại.
 
Mưa bỗng nhiên rơi lớn, mưa như trút nước.
 
Thật lâu, thiếu niên trong mưa bỗng nhiên nói: “Tôi sẽ xứng.”
 
Mỗi một chữ giống như đã dùng hết sức lực toàn thân để nói ra.
 
Sẽ có một ngày, anh sẽ xứng với cô.