Truy Tình Nhẫn Vị

Chương 34: Càng hận lại càng không thể buông bỏ



Cô gái nhỏ đứng nấp sau con người to lớn, chân cô run đến mức sắp đứng không vững nữa. Cô đâu nghĩ rằng trong nhà còn có ông bà Trác, sự căng thẳng đến độ dây thần kinh sắp đứt cả rồi.

“Tiểu Phong, mau lại bàn ngồi đi…Cô gái nhỏ, cháu không cần sợ hãi, lại đây ngồi cùng đi” Trác lão phu nhân lên tiếng mời gọi, giọng bà nhẹ nhàng ấm áp, xoa dịu trái tim đang sợ sệt của Đới An Lạc.

Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm dũng khí bước qua một bên tránh khỏi bóng lưng to lớn của Trác Nhất Phong, chuyện này còn đáng sợ hơn cái lần cô tỏ tình với Trác Nhất Phong nữa “Cháu chào ông bà ạ, cháu là Đới An Lạc”

“Cô Đới, ông ấy chính là Trác lão gia chủ tịch tập đoàn New Wind, còn kia là Trác lão phu nhân” Lưu quản gia đứng bên cạnh nhắc nhở Đới An Lạc.

Tuy cô đã làm ở New Wind khá lâu, nhưng cô không hề biết bên trên Trác tổng cao cao tại thượng của cô còn có một vị Trác lão gia Trác chủ tịch a. Đây là lần đầu tiên cô gặp ông ấy, cô đúng là ếch ngồi đáy giếng mà.



“Không sao, không sao. Cứ gọi ông bà là được rồi, lại đây ngồi ăn sáng đi” Trác lão gia ngữ giọng điềm đạm, nghe có vẻ ông không phải là một người khó tính a.

Trác Nhất Phong đi đến gần, Trác lão phu nhân lập tức đứng dậy ôm lấy anh, vuốt ve khuôn mặt, đặt lên gò má Trác Nhất Phong một nụ hôn trìu mến. Dù cho tết này anh đã 31t thì đối với bà anh vẫn chỉ là một tiểu bảo bối nhỏ “Tiểu bảo bối không gầy đi, xem ra Tĩnh Tuyền và lão Lưu chăm chút cũng không tệ”

An Lạc ngồi trên bàn ăn tay cô vẫn án binh bất động, cô cầm đũa nhưng lại không dám với lấy bất cứ món ăn nào.

Trác lão phu nhân nở nụ cười hiền từ "Hai ông bà già này mới về nước, vô cùng nhớ hương vị món Trung nên hôm nay Tĩnh Tuyền đặc biệt nấu toàn mấy món Trung. Mong là không làm cháu bị ngấy "

Bà sợ An Lạc cảm thấy những món trên bàn quá đỗi quen thuộc nên không muốn động đũa, lập tức giải thích với cô. Tiện tay gắp vào chén cô một viên thịt viên cà chua.

Mắt An Lạc mở to khi nhìn thấy viên thịt được Trác lão phu nhân đặt vào chén mình, đây là món Trác Nhất Phong thích ăn, vì món này mà tối qua anh đã lên cơn thịnh nộ nổi điên với cô. Có lẽ nào anh lại sắp không khống chế được cảm xúc nữa không?

Cái nĩa ở trong tay Trác Nhất Phong bị anh bóp đến sắp cong vẹo mất rồi. Rõ ràng bà nội biết đó là món anh thích, nhưng bà lại gắp cho Đới An Lạc, có phải là bà cố?

Món thịt viên cà chua chính là một phần ký ức đẹp đẽ của anh. Lúc mẹ anh còn sống, bà đặc biệt rất thích món này, bà từng nói đối với bà nó là món ăn mỹ vị ngon nhất ở trên đời.



Thuở nhỏ bà từng là một đứa trẻ mồ côi sống trong cô nhi viện, bà trân trọng từng hạt gạo, từng đồng tiền nhỏ tích cóp được. Sau này dù cho cuộc sống đã thượng thừa đầy đủ nhưng đối với bà món thịt viên cà chua vẫn là một dư vị tuyệt hảo. Mỗi lần bà ấy muốn ăn, Trác Nhất Phong đều sẽ cùng bà xuống bếp tự tay làm.

Cảm xúc trong lòng anh trở nên hỗn loạn khi tối qua nhìn thấy Đới An Lạc đụng tay vào món ăn mẹ anh thích. Anh căm ghét cô vô tận cùng, hận không thể bóp chết cô, nghiền cô thành trăm mảnh nhỏ. Lí trí càng hận cô bao nhiêu trái tim anh lại càng yêu cô bấy nhiêu.

Không phải anh chưa từng yêu đương, anh đã từng thử qua nhưng lại không thể nào buộc bản thân mình thôi nghĩ về cô. Không thể buộc bản thân mình cho cô gái khác có cơ hội bước sâu vào cuộc đời mình.

Anh muốn Đới An Lạc, người trái tim anh muốn duy nhất chỉ có Đới An Lạc. Anh không thể buông bỏ chấp niệm với cô. Anh muốn cô phải trả giá cho sự đau khổ của anh bằng cả cuộc đời mình, nếm trãi những cảm xúc đau thương mà anh mang lại cho cô.

Trác Nhất Phong không câu nệ gắp viên thịt trong chén An Lạc cho thẳng vào miệng nhai ngấu nghiến.

An Lạc nở nụ cười gượng gạo, gắp lấy món khác. Có vẻ như đây là cách khống chế cảm xúc tốt nhất của Trác Nhất Phong rồi. Bởi có Trác lão gia Trác phu nhân nên anh mới không làm điều càn quấy, nếu không thì anh đã đội lốt quỷ dữ cho cô ăn hành như tối hôm qua.

“Hai đứa qua lại bao lâu rồi?” Trác lão gia nhìn Đới An Lạc nghiêm túc truy vấn.

An Lạc nhảy số không kịp với câu hỏi này, cô ngẩn ra một lúc. ‘Qua lại’ mà Trác lão gia nói đến là kiểu qua lại nào!? Đồng nghiệp hay là…

“Không, không…Cháu và Trác tổng chỉ là cấp trên cấp dưới” An Lạc đưa hai tay lên xua xua trước mặt phủ nhận mối quan hệ tình cảm với Trác Nhất Phong.

Lời giải thích này của cô liệu có thể khiến Trác lão gia, Trác lão phu nhân tin được?

Cấp trên cấp dưới lại ở chung nhà, còn ở chung một phòng, ngủ chung một giường nữa.

Trác lão gia nhìn chăm chú vào đôi mắt bồ câu của An Lạc, ông không cảm nhận được là con bé đang nói dối mình. Vẻ mặt ông có chút không hài lòng buông lơi đôi đũa trong tay xuống, ông nhìn Trác Nhất Phong “Tiểu Phong, ăn xong ta có chuyện muốn nói với con”