Tư Hôn Mật Ái - Bà Xã VIP

Chương 7: Quyển 2 - Chương 7 - Chị của cô cũng bán thận



Tây Thành, bệnh viện nhân dân khu phát triển .

Sáng sớm , bác sĩ bắt đầu kiểm tra phòng , bên trong phòng bệnh 9 giường là những bệnh nhân có tình trạng không được tốt , bệnh nhân bị đưa vào nơi này rồi , phần lớn đều là chờ chết , thân mắc bệnh nan y không có thuốc chữa , chỉ có thể nằm ở đây dựa vào thuốc men giảm thấp chút thống khổ .

Diệp Như thuần thục lật xem hồ sơ bệnh lý , bác sĩ ở đây vốn là không nhiều lắm , hơn nữa cô bình thường làm việc nghiêm túc , trong hai năm qua , đã có thể tự mình giải quyết vấn đề .

Trên giường bệnh là người đàn ông trẻ tuổi đang thống khổ rên rỉ , anh ta mới tầm hai mươi tuổi , hai năm trước mắc bệnh ung thư não , bởi vì không thể giải phẫu , bệnh tình trì hoãn đến nay , càng thêm khó khăn trong việc điều trị .

" đã uống thuốc giảm đau chưa ? " Diệp Như mặc áo blouse trắng , vừa hỏi vừa nhìn hướng thân nhân bên cạnh .

Đó là bạn gái của anh ta , là một cô gái cao gầy tong teo , nghe nói hai người đang đi làm, lúc biết đc , người nhà anh ta hai năm qua tiền bạc tích góp toàn bộ đã xài hết rồi , trong nhà còn có đứa con nhỏ , hai vợ chồng không thể hao tốn ở đây , cho nên đều là bạn gái của anh ta chăm sóc .

" uống rồi , " bạn gái nhẹ giọng khóc thút thít , " nhưng kể cả khi uống thuốc rồi , vẫn là đau . "

Diệp Như ngẩng đầu nhìn cô gái , có mấy lời không đành lòng nói , anh ta chắc là không chống nổi mấy tháng nữa , " cứ uống đi . "

Cô gái kia chợt đứng lên , " bác sĩ , van cầu người , chữa khỏi cho anh ấy đi , tôi ra ngoài đi làm , dùng cả đời kiếm tiền trả nợ tôi cũng nguyện ý . "

Người thanh niên nghe được câu này , đưa tay kéo tay bạn gái , " Lữ Lâm , đừng như vậy , nếu là thật có thể chữa khỏi , bác sĩ sẽ từ bỏ sao ? "

Cô gái tên Lữ Lâm đặt mông ngồi lên ghế , dựa hướng mép giường , nước mắt đã sớm khóc đến khô cạn , nhìn thấy người yêu như vậy, chịu đủ mọi hành hạ , cô làm sao không đau khổ đây ?

Diệp Như lại đi ra ngoài , cô mặc dù thương cảm đồng tình , nhưng cô là danh y sinh , cô còn có chức trách của mình .

Cũng không lâu lắm , bên trong phòng bệnh đi tới một bệnh nhân , mặc bộ quần áo bệnh viện rộng thùng thình , đầu đội cái mũ , cô hướng đi vào chiếc giường tận bên trong cùng , đem rèm vén lên sau đó ngồi lên trên giường . Người thanh niên an ủi bạn gái , " đừng khóc , anh không đau , thật không đau . "

Cô gái trẻ tuổi ban đầu đầu nằm trên giường bệnh đứng dậy , hướng người đang đội mũ nói , " nếu cô đã đến rồi , tôi đi đây . "

" đi đi . " Chử Đồng nói .

Loại bệnh viện nhỏ này chỗ sơ hở rất dễ lợi dụng , kiểm tra phòng cũng không nghiêm khắc , bình thường đều là y tá chạy tới chạy lui, như Diệp Như kiểm tra phòng cũng vậy , cũng không phải ngày ngày đều có , Chử Đồng đã xâm nhập vào đây mấy ngày nay . Hơn nữa cô từ trong miệng một dì quét sân hỏi thăm được , trước cũng có người mắc bệnh chợt bỏ đi , bởi vì bà ấy cũng nói chuyện nhiều với người bệnh kia , nên khắc sâu ấn tượng , sau đó liền thấy thân nhân vội vàng thu dọn đồ đạc , ngay cả bác sĩ cũng không kinh động , dùng 4 chữ ' chạy như ma đuổi' để miêu tả cũng không quá đáng .

Như vậy , trong bệnh viện này khẳng định cất giấu bí mật gì đó . mà cô nghĩ tốt hơn hết đối với Diệp Như , khẳng định không thể để cô ấy biết , ko may sơ hở lộ ra dấu vết , Diệp Như biết cô vẫn đang điều tra vụ mua bán nội tạng , khẳng định trước tiên nói cho Giang Ý Duy ngay , đến lúc đó , Giản Trì Hoài kia tài cán mấy cũng không dối gạt được .

Chử Đồng đứng dậy , vỗ vỗ bả vai Lữ Lâm , " đừng khóc , để cho anh ta thấy cô như vậy , anh ta cũng không chịu nổi , cô còn chưa ăn sáng nữa mà , đi ăn một chút gì đi . "

" tôi ăn không vô . "

Người đàn ông kéo kéo tay của cô , " đi mua một ít cháo bí đỏ đi , anh đột nhiên rất muốn ăn . "

Lữ Lâm nghe nói như thế , trong con ngươi rõ ràng lóe sáng lên , cô gật đầu một cái , cầm túi lên đi ra phòng bệnh . Chử Đồng ở chỗ này , phần lớn thời gian cũng đi khắp nơi , chạy tán loạn khắp các phòng bệnh , thấy y tá liền tránh , bất quá nơi này y tá tới cũng vội vã đi cũng vội vã , làm sao có thời giờ nhớ đến gương mặt này a .

" cậu nhất định phải tích cực lên , nếu không , cậu bảo Lữ Lâm làm sao bây giờ ? "

Người thanh niên trông xương xẩu, gầy như que củi , trên tay gân xanh giống như dây cây mây quấn quýt , quấn quanh mấy đoạn trên khắp mu bàn tay , " cô ấy đi theo tôi , chưa từng trải qua một ngày thật tốt , đi làm được bao nhiêu tiền, đã sớm xài hết , đời này có thể gặp đc cô ấy , là điều cực kỳ hạnh phúc của tôi . "

Chử Đồng không khỏi cảm động , " Lữ Lâm là một cô gái tốt . "

" tôi muốn cầu hôn với cô ấy . " người thanh niên chợt nghiêng đầu nhìn cô .

Chử Đồng sợ run lên , " cầu hôn ? "

Người thanh niên kéo lên khóe miệng cười tự giễu , " ừh , tôi không nỡ để cô ấy cứ mãi như vậy , nhưng tôi cũng không thể quá ích kỷ , tôi chỉ là muốn đưa cho cô ấy một chiếc nhẫn kim cương , tôi không thể cưới cô ấy, ngày cuối cùng cô ấy theo tôi , tôi thấy quá đủ rồi . "

Chử Đồng hai tay nắm lại bên người , người thanh niên ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu , " cô nói , trên người tôi còn có cái gì là đáng tiền ? là có thể bán ? "

Chử Đồng kinh ngạc không dứt , " cậu đừng suy nghĩ lung tung !"

" tôi thật có ý niệm như vậy , tôi nằm ở chỗ này không phải là chờ chết sao . "

" chẳng lẽ cậu muốn nhìn cô ấy lúc đưa cậu đi , không ngừng chứng kiến cảnh cậu bị hành hạ , còn phải thấy đc thân thể cậu không hoàn chỉnh sao ? " Chử Đồng có chút kích động , nhưng thấy dáng vẻ của người thanh niên , hai vai lại mềm nhũn ra .

Người thanh niên giơ cánh tay lên che kín mi mắt , đợi đến khi Lữ Lâm trở lại , cái đề tài này tự nhiên cũng liền kết thúc .

Ban đêm , sau khi Diệp Như tan việc , Chử Đồng mặc đồ bệnh nhân đi ra ngoài , mãi cho đến khi leo lên xe , cô mới cởi ra bộ quần áo rộng thùng thình , mặc áo khoác của mình .

Trở lại Bán đảo hào môn , Giản Trì Hoài chỉ cần không có xã giao , khẳng định về sớm hơn cô , Chử Đồng lên lầu , trong nhà máy điều hòa không khí nhiệt độ rất thích hợp , bên trong gian phòng vừa ấm áp lại thoải mái , Giản Trì Hoài ở ngoài ban công đi vào , từ phía sau ôm Chử Đồng , miệng anh hôn lên gương mặt của cô , chợt chán ghét đẩy ra , " trên người em có mùi gì ? "

" cái gì mùi gì ? " cô mơ hồ không biết .

Giản Trì Hoài quan sát cô từ trên xuống dưới , " em đã đi chỗ nào ? "

Chử Đồng giơ cánh tay lên , ngửi một cái , lại nắm lên lọn tóc dí vào cánh mũi , " không có gì a , có ngửi thấy gì đâu . "

" giống như mùi nước khử trùng của bệnh viện ấy . " Giản Trì Hoài ngón trỏ chỉ vào dưới mũi , " em chạy tin tức , đã chạy đi đâu ? "

Ghê thật , lỗ mũi chó này cũng thật là thính a . Chử Đồng bịa đại lý do , " không có gì hết , đi ngang qua chỗ Diệp Như thôi mà , em chạy quanh khắp nơi , nào có như anh nói khoa trương như vậy . "

" hừ , em coi bệnh viện là trung tâm thương mại chắc , ngày ngày chạy tới đi dạo một chút ? "

Chử Đồng hướng anh phất phất hai cánh tay , " anh ngửi lại lần nữa đi , còn nữa không ? còn nữa không ? "

Giản Trì Hoài nắm cánh tay của cô , " tắm đi !" đây có khi cũng nhanh chóng trở thành câu cửa miệng của anh rồi .

Lại qua hai ngày , Chử Đồng đứng ngoài bệnh viện , mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay , lúc này thời gian kiểm tra phòng đã qua , không sai biệt lắm là có thể đi vào . Cô che kín áo khoác , mới đi vào trong hai bước , một chiếc xe thật nhanh xông qua trước gót chân cô , sau đó dừng bên ngoài bệnh viện . Chử Đồng bị dọa sợ đến đứng ở đó hồi lâu không động , sau khi phản ứng kịp lúc này mới cau mày nói , " chạy nhanh như vậy , chạy đi đầu thai a !"

Đó là cỗ xe nhỏ màu đen , trên cửa sổ xe dán màu tối , không thấy rõ tình trạng bên trong , Chử Đồng nhấc chân lên đi vào trong , đi tới cửa chính bệnh viện , cô theo bản năng quay đầu lại , giống như thấy có người mở cửa xe ngồi vào . Chử Đồng cũng không để ý lắm , cô bước nhanh hướng khu phòng bệnh đi . Vừa đi vào , liền nghe đến một trận thanh âm lo lắng truyền tới trong tai , Lữ Lâm gấp rút tới mức xoay vòng vòng , trong ngoài đều đã tìm hết , " anh ấy thân thể kém như vậy , có thể đi đâu được a ? rốt cuộc đi đâu a ? "

" thế nào ? " Chử Đồng tiến lên , thấy bên cạnh trên giường bệnh không có một bóng người , cũng giật mình .

" bạn trai tôi bỗng dưng mất tích , mới vừa rồi tôi đi ra ngoài mua đồ ăn , trong nháy mắt liền không thấy nữa , cô xem , quần áo bệnh nhân cũng xếp lại đặt lên giường , anh ấy có thể hay không lại nghĩ quẩn , đi ......" lữ lâm trong miệng cũng cứng đờ , không dám nói thêm nữa .

Chử Đồng chợt xoay người , hướng bên ngoài chạy như bay , xuyên qua hành lang , đi tới bên ngoài cửa chẩn đại sảnh , từ xa nhìn lại, chiếc xe kia đã biến mất . Chử Đồng siết chặt hai quả đấm , trong lòng không nói ra được tư vị , chuyện này liền phát sinh ngay dưới mi mắt của cô , đang ở trong tầm mắt của cô ! Tại sao có thể như vậy ? Cô hối hận không chịu nổi , cúi xuống há miệng thở hổn hển , một hồi lâu sau mới ngồi dậy , cô không hy vọng trực giác của mình là chính xác . Chử Đồng xoay người trở lại bên trong phòng bệnh , thấy Lữ Lâm ngồi yên ở mép giường , cầm trong tay tờ giấy , cô đi lên trước , đưa tay phủ lên bả vai cô ấy , " chúng ta đi tìm một chút đi . "

" không cần , " Lữ Lâm đưa tờ giấy cho Chử Đồng , " anh ấy bảo tôi chờ anh về . "

Chử Đồng nhận lấy tờ giấy kia liếc nhìn , trên đó viết anh ta muốn đi ra ngoài mấy ngày , bảo Lữ Lâm làm giấy ra viện , ko nên trì hoãn , trở lại phòng thuê chung của hai người , anh ta đến lúc đó sẽ cho cô một sự bất ngờ vui vẻ .

Mà Chử Đồng biết , điều bất ngờ này là cái gì . Cô cảm giác hai chân mình mềm đến cơ hồ muốn đứng cũng ko vững , hai lòng bàn tay bên trong tất cả đều là mồ hôi , chuyện như vậy , cư nhiên liền phát sinh trong bệnh viện ? Việc mua bán nội tạng , thế nào lại có thể công khai đưa đến những tính mạng trong phòng cấp cứu bệnh viện này đây ? Chử Đồng bây giờ không nghĩ ra , cả người đều run rẩy , mấy ngày trước đây , anh ta vẫn còn nói với cô về chuyện này , nhưng cô ban đầu thế nào cũng không lưu tâm 1 chút ?

Bởi vì cô cảm thấy , đây không phải là chuyện dễ dàng , ai có thể nghĩ tới , nó phát sinh bất ngờ không kịp đề phòng như thế ? coi như báo cảnh sát , cũng sẽ giống như lần trước , camera quay lại đc , người bệnh là tự mình đi ra khỏi bệnh viện , mà chiếc xe đã đón người ngoài bệnh viện đó , hoặc là xe gian , hay là xe thuê , hoặc là ko thể điều tra đc tung tích chủ nhân của chính chiếc xe đó . Chử Đồng thấy Lữ Lâm đứng lên , " cô làm cái gì ? "

" thu dọn đồ đạc , về nhà . "

" cô ...... không đợi sao ? "

Lữ Lâm hốc mắt đỏ bừng , vừa lau nước mắt , vừa nói , " tôi về nhà chờ , anh ấy thật lâu trước đây cũng đã nói , không muốn ở trong bệnh viện , thật ra thì như vậy , còn không bằng ở nhà . Tự tôi lấy ít thuốc giảm đau , đó là gia đình của chúng tôi , cũng không cần giống như bây giờ vậy , nhìn giường bệnh bên cạnh có người nào vừa đi , nhìn bệnh nhân mới mắc bệnh nan y , lại vào ở đây . "

Chử Đồng đứng lên , an tĩnh giúp cô đem đồ dọn dẹp xong , " tôi đưa cô trở về . "

" không , không cần , tự tôi ngồi xe buýt . "

Chử Đồng kéo túi của cô , " nghe tôi đi , tôi đưa cô đi . "

" được rồi , cám ơn cô . "

Chử Đồng lái xe đưa Lữ Lâm về căn nhà thuê , là một căn phòng rất đơn giản, một nhà để xe , mở ra cửa cuốn đi vào , bên trong kê cái giường , mặc dù không gian rất nhỏ , lại dọn dẹp vô cùng sạch sẽ , vừa nhìn cũng biết trong nhà có một nữ chủ nhân khéo tay .

Lữ Lâm nói cảm ơn thêm lần nữa , Chử Đồng đem đồ đạc của cô cất xong , " mấy ngày nay , tôi sẽ tới đây thăm cô . "

" cô đến tột cùng là làm cái gì ? cũng không giống như bệnh nhân . "

Chử Đồng nhẹ nhàng tiếng thở dài , " cô chỉ cần biết , tôi không phải là người xấu là đc rồi. "

mấy ngày kế tiếp , Chử Đồng đều cùng Lữ Lâm chờ người thanh niên kia trở lại , cho đến một đêm , Lữ Lâm nhận được điện thoại . Cô vội vã nói mấy câu , sau đó đứng dậy đẩy chiếc xe lăn đặt ở góc tường đi ra ngoài . Chử Đồng thấy vậy , vội vàng sải bước đuổi theo , còn chưa tới sáu giờ , bên ngoài lại 1 mảnh đen nhánh , đi tới đường hẻm , lúc này mới có đèn sáng rỡ , xa xa thấy có bóng người dựa lên cột điện .

Lữ Lâm thật nhanh chạy qua , hai người đi tới gần , không ngoài dự đoán , người đó chính là bạn trai của Lữ Lâm . Hai người cùng nhau đem anh ta đỡ vào trong xe lăn , sau đó đẩy trở về nhà . Kéo tấm cửa cuốn lên , Lữ Lâm bảo anh ta nằm lên giường , người thanh niên ngồi ở mép giường , run run rẩy rẩy từ trong túi lôi ra một cái hộp nhung.

Chử Đồng vừa nhìn , trai tim lập tức nhảy tưng lên , Lữ Lâm ngón tay run run nhận lấy cái hộp , mở ra , bên trong là một chiếc nhẫn kim cương chiếu sáng lấp lánh . Cô trợn to đôi mắt , " đây là ở đâu có đc ? "

" ngốc à , đương nhiên là mua . "

Chử Đồng tầm mắt rơi vào trên người anh ta , " cậu thật sự bán nội tạng của mình à ? "

" cái gì ? " bên cạnh Lữ Lâm khó tin trợn to đôi mắt , " cái gì bán nội tạng ? "

Người thanh niên hồi lâu không nói , anh ta không thể quỳ xuống 1 gối , chỉ có thể nâng cằm lên , " lâm lâm , em đi theo anh , không có trải qua ngày nào thật tốt, chiếc nhẫn kim cương này là vật duy nhất anh có thể cho em , gả cho anh nhé , mặc dù , anh không có cách nào cưới em thật sự , anh chỉ có thể cầu hôn với em như thế này thôi . "

Lữ Lâm lắc đầu , " anh thậy sự đi bán nội tạng , sau đó đem đổi lấy chiếc nhẫn kim cương này cho em sao ? "

" không có . " người thanh niên phủ nhận .

" không có ? vậy anh từ đâu mà có tiền ? " Lữ Lâm bỗng đem chiếc nhẫn vứt lên trên giường , cô tiến bước lên , vén áo của anh ta lên , Chử Đồng thấy eo của anh ta có một vết mổ phẫu thuật trông mà giật mình, vừa dài lại vừa sâu vô cùng , giống như là con rết to lớn . Lữ Lâm tiếng kêu sợ hãi lui về phía sau , nước mắt cũng không nhịn được nữa , tuôn rơi xuống .

Người thanh niêm chỉ thở chứ ko còn sức nằm dài trên giường , cười khẽ , " có cái gì mà khóc ? Anh cảm thấy đây là chuyện tốt , dù sao sớm muộn muốn chết , còn có thể cứu người , hơn nữa lại còn có hơn một vạn đồng tiền , còn có thể giúp anh lo việc hậu sự . "

" anh nói nhăng gì đấy !"

Chử Đồng trong lòng cũng khó chịu theo , cô tiến bước lên , " đến tột cùng là người nào liên lạc với cậu ? trong bệnh viện có người của bọn chúng có phải không ? "

" không có . " người thanh niên phủ nhận ngay như đinh chém sắt , " nếu muốn tiếp xúc được, rất dễ dàng , có QQ......"

" anh không có điện thoại , thế nào mà liên hệ đc với bọn chúng ? " Lữ Lâm cũng không chịu tin tưởng , Chử Đồng còn nói thêm . " hơn nữa , cậu cơ hồ là vừa ra ngoài , lập tức làm phẫu thuật , ngay cả việc xứng hình cũng ko làm , đây cũng giải thích thế nào ? chẳng lẽ đúng là trong bệnh viện có người , đã sớm chuẩn bị xong hết thảy ? "

Người thanh niên không nói lời nào , chẳng qua là lắc đầu , anh ta mệt mỏi nhắm lại đôi mắt , xem ra là thế nào cũng không chịu nói . Lữ Lâm ngồi ở bên cạnh khóc cũng ko nổi , Chử Đồng vỗ vỗ bả vai của cô , " việc đã đến nước này , vẫn là thân thể anh ta quan trọng hơn , đừng khóc . "

" tại sao làm như vậy ? tại sao ? "

" bác sĩ chủ trị là ai ? "

Lữ Lâm nhẹ giọng khóc sụt sùi , " bác sĩ Diệp . "

Người thanh niên chợt ngẩng đầu lên nói , " không liên quan đến bác sĩ Diệp , là tự tôi tìm người , hết thảy cũng do tôi cam tình nguyện . "

Lúc trở về , Chử Đồng một mình đi ở trên đường nhỏ , hai tay cô cắm bên trong túi , cô đã có thể xác định , trong bệnh viện trăm phần trăm cất giấu một bàn tay ma quỷ , bác sĩ, mua thận , hai từ này chặt chẽ liên hệ với nhau . Cô cũng thấy choáng váng , thậm chí không dám nghĩ thêm nữa , không dám nữa hướng đặt định trên thân người đó .

Ngày hôm sau , bệnh viện nhân dân khu khai phát của Tây Thành lại nhận thêm 1 bệnh nhân bị nan y , Chử Đồng cũng không quay lại bệnh viện đó nữa . Qua khoảng chừng chưa tới nửa tháng , chuyện cuối cùng cũng có tiến triển đột phá .

Trong phòng làm việc của bác sĩ , Diệp Như vừa hí hoáy viết viết , vừa nói , " bệnh của bác , bệnh viện cũng không có biện pháp khác , bất quá nếu may mắn , hẳn còn có thể sống một năm . "

Người phụ nữ trung niên nhìn chằm chằm cái lịch để bàn , " nhưng nhà tôi đã không chịu trách nhiệm nổi nữa rồi , bác sĩ Diệp , tôi xem trên ti vi nói , không phải có thể hiến tặng di thể sao ? Việc đó có thể có tiền ko ? "

" hiến tặng di thể , đó là việc ko bắt buộc phải trả tiền , " Diệp Như ngẩng đầu nhìn bà , " khó có người lại có ý nghĩ như vậy , thật tốt . "

" nhưng tôi muốn có tiền , dù sao cũng phải chết , còn không bằng để cho người trong nhà tốt hơn chút . "

" không được , " Diệp Như phản đối , " trong bệnh viện cấm phát sinh loại việc này . "

" bác sĩ Diệp , cô sẽ giúp tôi hỏi mấy bác sĩ khác thử xem sao , lại nói , cắt bỏ nội tạng cũng chết không được , còn có thể cứu người , hơn nữa tôi là tự nguyện".

" không được , " Diệp Như không nhịn được đóng hồ sơ lại , " bác nếu lại như vậy , tôi sẽ để người thân của bác vào nói chuyện với nhau . "

Người phụ nữ trung niên không có cách nào , chỉ đành phải đứng lên , trên bàn điện thoại của Diệp Như kêu vang , cô cầm lên liếc nhìn , mở ra màn ảnh khóa , bấm 1 hàng mật mã , mới nhìn thấy nội dung bên trong, nhóm máu, HLA, thẳng tất cả kết quả kiểm tra cư nhiên toàn bộ đều hợp , như vậy nói cách khác , chỉ cần giải phẫu , liền chín mươi chín phần trăm sẽ thành công .

Bệnh nhân đã đi tới cửa , xem ra Chử Đồng bảo bà ta thử dò xét lầm người rồi ......

" chờ một chút , " sau lưng Diệp Như chợt lên tiếng nói , " bác thật có ý tưởng như vậy ư ? "

Người phụ nữ xoay người , " ừh . "

" tôi giúp bác hỏi một chút nhé , còn có , chuyện như vậy ngàn vạn lần đừng nói cho bất luận kẻ nào , ngay cả thân thuộc cũng không thể nói , vạn nhất đến tai bệnh viện , được còn ko nhiều bằng mất , đây là phạm pháp , đến lúc đó , bác thì đồng nghĩa với việc vô duyên vô cớ bị cướp mất nội tạng của mình . "

Người phụ nữ nghe được câu này , tự nhiên bị dọa sợ đến không dám nói thêm cái gì . Bà xoay người đi ra ngoài , không tính phòng làm việc bên trong lớn như vậy cũng chỉ còn lại một mình Diệp Như , cô mở ra ngăn kéo , từ bên trong lấy ra quyển tạp chí , túi xách LV vừa mới tung ra , chẳng qua là giá cả trên trời , Diệp Như biết, trong bệnh viện thường xuyên gặp chuyện không may , khẳng định không tốt , nhưng trong lòng lại có may mắn , dù sao trong bệnh viện nhỏ này , chỉ cần bệnh nhân của mình không làm khó , người nào sẽ đến quản ?

Cô đem tạp chí ném trở về ngăn kéo , trong lòng luôn có loại cảm giác ko nỡ , hơn nữa trước y tá cũng đã nói với cô, trong phòng bệnh co một bệnh nhân hình như rất quái dị , tựa hồ trên một giường bệnh có hai bệnh nhân . Diệp Như suy nghĩ một chút thấy có điều gì đó ko đúng , tính toán đứng dậy đi tìm hiểu một chút .

Đêm đó , Chử Đồng không yên lòng ngồi trên ghế salon , Giản Trì Hoài vừa tới nhà , liền nhận điện thoại , " cô là ai ? "

Bên kia tựa hồ nói gì đó , Giản Trì Hoài mặt tràn đầy nghi ngờ , " Diệp ......"

Chử Đồng vểnh tai , Giản Trì Hoài chữ sau không có nói ra , cô hướng anh nhìn mắt , đối với cuộc gọi của người không quen biết , anh từ trước đến giờ đều là trực tiếp cúp máy , tại sao lần này còn có thể trả lời ?

Cũng không lâu lắm , Giản Trì Hoài nhặt lên áo khoác trên ghế salon , " tôi đi ra ngoài 1 chuyến , cơm tối em ăn đi . "

" đi đâu ? "

" với một người bạn , có chút việc . " nói xong , người đã nhấc chân lên đi ra ngoài .

Chử Đồng trong tai luôn là quanh quẩn chữ Diệp Như , bọn họ quanh đây có biết , cũng chỉ có Diệp Như mà thôi . Chử Đồng cầm lên túi bên cảnh , vội vàng đi theo ra ngoài . Lúc này , cô đã có kinh nghiệm , không dám đi quá gần , chủ yếu Giản Trì Hoài cũng không có quá đề phòng cô , một đường liền bị cô theo dõi đến chỗ ăn cơm .

Đẩy ra cửa phòng bao đi vào , Diệp Như đã ngồi bên trong , thấy anh đi vào , cung cung kính kính đứng lên nói , " Giản tiên sinh . "

Mặc dù cùng nhau ăn cơm rồi , nhưng Giản Trì Hoài đối với cô ta không có gì ấn tượng , thấy gương mặt này , mới xác định là đã gặp mặt , " xin chào . "

Hai người rối rít vào ngồi , món ăn đã chọn xong , Giản Trì Hoài đi thẳng vào vấn đề , " Diệp tiểu thư gọi tôi đi ra , có chuyện gì không ? "

" Giản tiên sinh , Đồng Đồng vẫn đang làm mấy chuyện nguy hiểm , ngài biết không ? "

" oh , chuyện gì ? "

Diệp Như hai tay đan nhau đặt ở trên bàn ăn , " cô ấy xâm nhập vào bệnh viện chúng tôi , một mực điều tra mấy chuyện , tôi từ Ý Duy ở đó biết được , ngài là ông chủ của cô ấy , cô ấy nếu cái gì cũng không thiếu , cần gì còn phải dấn thân vào chỗ hiểm như vậy ? là bạn bè , tôi rất không yên lòng . "

Giản Trì Hoài gương mặt trong trẻo lạnh lùng , Diệp Như từ trên mặt anh nhìn không ra một chút biểu lộ dư thừa , " đc , ý tốt của cô , tôi xin nhận . "

Chử Đồng đi tới cửa phòng bao , đem tai dán lên cánh cửa , cô từ khi làm phóng viên đến nay , muốn xác định người tiến vào rốt cuộc ở ở phòng bao nào , đó cũng không phải việc khó .

Diệp Như từ trong túi xách lấy ra tờ giấy , " Đồng Đồng nói chị cô chết bởi bệnh nặng , nhưng có việc này , có lẽ mọi người cũng không biết .

Giản Trì Hoài tay bưng ly trà , tròng mắt sắc bén từ chén dọc theo chỗ cô nâng lên , hướng phía trước bắn qua , " chuyện gì ? "

" tóm lại , ngài nên mau chóng bảo cô ấy thu tay lại , nếu không , càng lún càng sâu , tôi sợ cô ấy có ngày sẽ không tiếp thụ nổi vài chuyện . "

Giản Trì Hoài đầu ngón tay ở dọc theo miệng chén nhẹ nhàng đảo quanh , một trận tiếng mở cửa chợt truyền tới trong tai , Diệp Như thấy bóng người tiến vào , bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch , " Đồng Đồng , cô thế nào lại ở nơi này ?

Chử Đồng hướng đi trước , trong ánh mắt có trầm thống , cô là thật lòng đem Diệp Như trở thành bạn bè tri kỷ , có một số việc , cô cũng thật là không dám đối mặt , cô đứng cạnh bên người Giản Trì Hoài , ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm cô gái đối diện , "Diệp Như , cô thật là đang vì muốn tốt cho tôi , hay là chỉ sợ tôi phát hiện ra vài chuyện của cô ? "

Diệp Như che giấu hốt hoảng trên mặt , " Đồng Đồng , cô có ý gì ? "

" chồng của dì Tống, bạn trai của Lữ Lâm , đều là cô sắp xếp đi ra ngoài đúng ko ? sau khi trở lại , một thận của họ cũng ko cánh mà bay , Diệp Như , tôi thật không nghĩ tới cô sẽ làm chuyện như vậy !"

" cô nói nhăng gì đó ? " Diệp Như đứng dậy .

" hai ngày nay bác gái vẫn tìm cô , cô biết chứ ? Bà ấy là người bệnh tôi tìm đc , Diệp Như , cô không cần giấu giếm nữa , chuyện cho tới bây giờ , cũng chỉ có để cho cảnh sát tham gia , mới có thể mang công đạo về . "

" cảnh sát ? " Diệp Như hai tay bóp dọc theo bàn , cô đặt mông ngồi xuống , đối diện Giản Trì Hoài gương mặt lạnh tanh , cũng không chen miệng .

" cô tại sao phải làm như vậy ? " đây là điều Chử Đồng mãi cũng không hiểu , " cô có công việc ổn định , còn lấy việc giúp người làm niềm vui , nếu không phải là cô , Giang Giang có thể bây giờ còn ngồi ở xe lăn , nhưng lại ......"

" Đồng Đồng , " Diệp Như cắt đứt lời của cô , " cô cho đó là chuyện xấu sao ? một người đổi đc hai mạng người , chẳng lẽ không đúng lương y bác sĩ sao ? chẳng lẽ phải nên nhìn những bệnh nhân nhiễm trùng đường tiểu từ từ chết đi , đây mới gọi là tuân thủ luật pháp sao ? "

Giản Trì Hoài nghe vậy , cũng ngẩng đầu nhìn hướng Chử Đồng . Cô nắm hai quả đấm , " chuyện cho tới bây giờ , cô vẫn còn u mê không tỉnh như vậy ? "

Diệp Như nhẹ nhàng cười thanh , đem một tờ hồ sơ bệnh án đẩy hướng Chử Đồng , cô ta chỉ chỉ ký hiệu vòng tròn phía trên nhóm máu một lan , " Đồng Đồng , cô chính mắt xem một chút , đây là chị của cô , chị cô hai năm trước cũng bị người ta theo dõi , cái ký hiệu này đại biểu cái gì , tôi nghĩ cô cũng có thể đoán được , đó là bởi vì có một bệnh nhân cần đổi thận có cùng nhóm máu với cô ấy , vô cùng tương xứng . Chử Đồng , chị của cô cũng bán mất một thận !"