Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 11: Tình nhân thế thân của ảnh đế (11)



Còn làm thế nào nữa, Mạc Chi Dương ở trong lòng phun tào, có một số việc vẫn là nên để cậu tự đi làm, làm sao bạch liên hoa có thể nhìn người yêu ở bên ngoài chứ?


Có lẽ là câu này đã làm cho người trong phòng động tâm, cửa được mở ra, Thẩm Trường Lưu thuận thế chen vào.


Thấy người tiến vào, Mạc Chi Dương có chút cười khổ, đang muốn lấy kỹ thuật diễn của ảnh đế Oscar ra: "Em, ngô...?"


Thẩm Trường Lưu căn bản không cho người ta nói, một phen đem mặt cậu giữ lại hôn lên.


Mẹ nó! Tên cẩu nam nhân này nhầm kịch bản à?


Không phải là cậu nên khóc trước rồi giả vờ đáng thương một chút sao, mới ra liền gặm thế này......


Mạc Chi Dương cảm giác được độ ấm trên môi, nếu anh đã không làm theo kịch bản, như vậy liền không cần khách khí nữa, không phải anh chết thì chính là tôi sống!


Trở tay liền ôm lấy cổ hắn, nghênh đón một trận mưa rền gió dữ.


Từ phòng khách đến phòng ngủ, hai người giằng co đến không có cách nào tách ra.


Thẩm Trường Lưu vào phòng ngủ, cẩu nam nhân này thực thuận thế mà dùng chân kéo cửa đem cửa đóng lại, động tác còn rất thành thạo.


Mạc Chi Dương bị đẩy ngã xuống giường, rõ ràng vừa mới rời giường, lại nhìn Thẩm Trường Lưu mạc một bộ ảo ngủ tơ lụa màu đen, sắc mặt tiều tụy nhưng lúc này đôi mắt lại rất có thần thái, vì thế cậu vươn tay vuốt ve gương mặt hắn, cười khổ nói: "Một lần cuối cùng nữa thôi, Trường Lưu."


Những lời này làm Thẩm Trường Lưu xúc động, nắm lấy bàn tay nhỏ đang vuốt ve mặt mình, đời đời kiếp kiếp anh đều muốn cùng em ở bên nhau."


Một nụ cười mang theo sự bất đắc dĩ cùng bi thương, Mạc Chi Dương đột nhiên chống đỡ thân thể, ôm chặt lấy cổ hắn, đưa người lên, cảm xúc đau thương từ đáy mắt tràn ra, truyền từ đầu lưỡi đến hắn.


Bị cảm xúc của Dương Dương kích thích, Thẩm Trường Lưu động tác trở nên thô bạo, khoá trụ người lại, ôm lấy người cậu vuốt ve, tực tiếp đem áo ngủ của cậu xé.


Đừng!


Mạc Chi Dương sửng sốt một chút, xông vào nhà cậu còn đem áo cậu xé mất: "Áo ngủ của em!"


Kêu thì kêu như thế, nhưng loại cảm giác này.....


"Ngoan, về sau anh mua cho em thêm vài bộ." Thẩm Trường Lưu cuối người hôn xuống, cọ xát xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp.


Sự việc đã như vậy, cậu còn có thể làm gì được, Mạc Chi Dương thuận nước đẩy thuyền mà hùa theo hắn, hai chân vòng quanh eo hắn, cắn chặt hàm răng, không chịu phát ra nửa điểm âm thanh nào.


Thấy cậu còn ẩn nhẫn, Thẩm Trường Lưu dùng đôi môi ngậm lấy vành tai cậu: "Thực xin lỗi Dương Dương, thực xin lỗi, là do anh ích kỷ tự đại."


Làm thì mau làm, lắm lời như vậy làm gì?


Mạc Chi Dương không trả lời mà đem đầu của hắn ấn xuống hõm vai mình, nỗ lực đón ý hùa theo động tác nửa thân dưới.


Sự tình hoang đường qua đi, hai người đều có chút mệt, đặc biệt là Thẩm Trường Lưu, ngày hôm qua suốt một đêm không ngủ, tắm rửa xong cho Dương Dương đã bị hắn làm ngất xỉu, một lúc sau đầu vừa dính gối liền ngủ.


Mạc Chi Dương không yếu đuối như vậy, thật ra cậu lười tắm rửa nên mới giả vờ bất tỉnh để hắn tắm giúp mình, nghỉ một lúc liền rời giường làm cho mình một chén dưa chua, ăn xong lại trở về.


Thẩm Trường Lưu ngửi thấy mùi vị nhàn nhạt liền mở to mắt, trời đã tối nhưng trong phòng lại không có bật đèn, chỉ có thể nhìn thấy nữa bóng hình đang ngồi bên mép giường, khói bạc hà yên phiêu phiêu trong màng đêm.


Tựa hồ biết hắn đã tỉnh, Mạc Chi Dương gục đầu xuống, âm thanh trầm thấp: "Anh cần phải trở về."


Thẩm Trường Lưu ngửi được hương thuốc nhàn nhạt, ngồi thẳng người dậy: "Em muốn anh đi chỗ nào?"


"Tô tiên sinh hẳn là còn ở nhà,  trở về đi." Mạc Chi Dương nói xong lại hung hăng hút một ngụm thuốc, cũng không biết tại sao lại bị khói làm sặc, ho khan dữ dội.