Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 14: Tình nhân thế thân của ảnh đế (14)



Thẩm Trường Lưu không nghĩ tới Tô Bạch còn ở đây, theo bản năng đem người kéo ra sau lưng mà bảo vệ: "Sao cậu còn chưa đi?"


"Thẩm Trường Lưu, anh cứ như vậy mà nhục nhã em sao?" Tô Bạch không làm hắn tức giận rời đi, chỉ là sinh khí, chẳng lẽ hắn ta không bằng Mạc Chi Dương?


Cậu ta bất quá cũng chỉ là thế thân của mình, diện mạo, thân phận đều không có chỗ nào hơn hắn ta, dựa vào đâu mà vức bỏ mình mà chọn cậu ta.


"Tôi không biết nhục nhã cái gì, nhưng là cậu vì cái gì còn ở nhà tôi?" Thẩm Trường Lưu thực sự rất không vui, còn tưởng đã nói rõ ràng với nhau rồi, kết quả còn ăn vạ không đi


Mạc Chi Dương được bảo vệ sau lưng, lẳng lặng ăn dưa, có chút lo lắng, lỡ như bọn họ đánh nhau, thì cậu nên làm thế nào bây giờ?


Tính, trước tiên hút điếu thuốc bình tĩnh một chút.


Lúc trước luôn miệng nói yêu mình, hiện tại lại ở trước mặt hắn ta quang minh chính đại mang theo người khác xuất hiện ở đây, thế này gọi là yêu?


Tô Bạch cười lạnh: "Anh cho rằng mười lăm năm tình cảm, nói dứt là có thể dứt bỏ?"


Những lời này, thực hiển nhiên là nói cho Mạc Chi Dương nghe, uy hiếp cậu.


Quả nhiên, Mạc Chi Dương phối hợp làm ra biểu tình kinh ngạc, ở phía sau lôi kéo góc áo Thẩm Trường Lưu: "Trường Lưu."


Thẩm Trường Lưu quay đầu nhìn cậu, trong ánh mắt đào hoa đều là hoảng sợ, vội vàng an ủi: "Em cùng hắn ta không giống nhau, Dương Dương!"


Tính tình Tô Bạch cao ngạo, không tiếp thu được tình huống như vậy, cười lạnh: " Mạc Chi Dương, cậu có chỗ nào hơn tôi, tôi so với cậu thông minh, xinh đẹp, thân phận cao hơn cậu, cậu tính là thứ gì? Các người bây giờ gọi là tình yêu, cũng là vì tôi, bất quá cậu cũng chỉ là thế thân của tôi mà thôi!"


"Câm miệng!" Thẩm Trường Lưu thật sự sợ hãi, sợ Dương Dương lại nhớ tới sự tình lúc trước, rời khỏi hắn.


Đây là lần đầu tiên Thẩm Trường Lưu rống với Tô Bạch, những năm gần đây cũng là lần đầu tiên lớn tiếng như vậy, hốc mắt Tô Bạch đỏ lên, nhưng lại cảm thấy bản thân không nên mềm yếu, nâng cằm lên cùng hắn giằng co: "Em nói sai sao? Không phải lúc trước anh ở cùng cậu ta là vì cậu ta giống em sao? Thẩm Trường Lưu, anh để tay lên ngực tự hỏi, tình cảm mười lăm năm của chúng ta, nói đoạn tuyệt liền thật sự có thể đoạn sao?"


"Mạc Chi Dương, cậu ngẫm lại bộ dáng này của cậu xem có xứng không!" Nhìn thấy cậu run rẩy, hốc mắt đỏ lên, Tô Bạch cảm thấy thuận khí hơn không ít, hắn ta không thể chịu đựng được chính mình lại bại bởi một người không bằng mình, không có được Thẩm Trường Lưu, hắn ta chẳng qua là thắng lợi tượng trưng.


Không, hẳn là không phục.


Mạc Chi Dương há miệng thở dốc, lại không biết nên nói gì, muốn phản bác, lại không có lập trường, hốc mắt dần dần phiếm hồng, chậm rãi cúi đầu: "Tô tiên sinh nói đúng, em......em không xứng với anh Trường Lưu."


"Dương Dương, không phải!" Thẩm Trường Lưu có chút hoảng hốt, bắt lấy bờ vai của cậu, nỗ lực cho cậu cảm giác an toàn: "Không phải Dương Dương, là anh không xứng với em mới đúng, là anh không tốt."


Hiện tại Thẩm Trường Lưu thực sợ hãi ở trước mặt cậu đề cập vấn đề cũ, hắn sợ hãi khó chịu.


Thấy cảnh tượng này, Tô Bạch trở thành người ngoài cuộc, việc này làm cho hắn ta cảm thấy không vui: "Mạc Chi Dương, cậu nếu là người thông minh, thì nên rời khỏi hắn, dùng nước tiểu soi lại chính mình, cậu không xứng!"


"Cậu câm miệng!" Lúc trước Thẩm Trường Lưu nhẫn nhịn là cho hắn ta mặt mũi, nhưng nhìn thấy Dương Dương bởi vì lời nói của hắn ta, mà đôi mắt dần dần ướt át, liền nhịn không được, quát hắn ta: "Tô Bạch, vấn đề của tôi và cậu, không cần kéo Dương Dương vào, em ấy mới là người vô tội nhất."


"Anh quát em? Anh vì tên thế thân này mà quát em? Tô Bạch lớn đến chừng này còn chưa bị nhục nhã qua như thế, liền khó thở, hướng Mạc Chi Dương ngữ khí càng thêm ác độc: "Tôi nói không đúng sao? Cậu cũng chỉ có thể tồn tại dưới bóng hình của tôi!"


Tưởng như luôn nhắc lại từ thế thân, là có thể làm trong lòng Tô Bạch tiêu biến một chút khuất nhục, hắn ta không tin chính mình so với cậu ta còn kém hơn.


Kém một tên thế thân!