Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 16: Tình nhân thế thân của ảnh đế (16)



Thẩm Trường Lưu mơ màn phát hiện không thấy người đâu, đột nhiên ngồi thẳng dậy, lúc này mới nhớ tới cậu nói muốn đi làm bữa sáng, thở phào nhẹ nhõm xốc chăn lên đi rửa mặt.


Rửa mặt xong, phát hiện miệng vết thương trên cánh tay, ngày hôm qua đã xử lý tốt, hiện tại đã khôi phục tốt, Thẩm Trường Lưu nheo đôi mắt lại, lộ ra một tia nguy hiểm, đột nhiên dùng ngón trỏ ấn mạnh vào miệng vết thương bị phỏng kia.


Ấn đến khi thoạt nhìn càng nghiêm trọng hơn, lúc này mới buông tay ra, chẳng hề để ý mà xoay người rời khỏi phòng vệ sinh.


Mới mở cửa đã ngửi thấy mùi hương của cháo, Thẩm Trường Lưu đi theo mùi hương đến phòng bếp, thấy một thân hình nhỏ xinh đang mặc áo sơ mi của hắn nếm thử cháo.


Đi tới từ phía sau ôm lấy eo cậu, đem người vây lại trong ngực, Thẩm Trường Lưu dùng chóp mũi cọ đi cọ lại phần cổ bị lộ ra, hít sâu một hơi, dùng giọng nói trầm thấp: "Thơm quá."


"Mau ăn, ăn xong còn đi làm đi." Mạc Chi Dương nói một câu, lại không có suy nghĩ nhiều.


Nghe được cậu nói, Thẩm Trường Lưu khẽ cười ra tiếng, há mồm ngậm lấy vành tai của cậu, tay để bên hông cậu ngày càng gấp, càng ngày càng gấp.


Nghe tiếng cười kia, đều là tài xế già còn không hiểu rõ cái gì, mặt Mạc Chi Dương đỏ hết lên, mắt đào hoa nghiêng qua hắn một chút: "Chuẩn bị ăn cơm nhanh lên."


Thẩm Trường Lưu không nghe, tay phải từ eo cậu chậm rãi hướng lên trên, lướt qua cổ, đem cằm cậu đẩy lên, hắn từ phía trên hôn xuống, không cho cậu cơ hội phản kháng.


"Ưm~" tư thế này có chút mệt, Mạc Chi Dương ngưỡng cổ lên có chút mệt, đến khi hô hấp có chút không thuận hắn mới buông cậu ra, thở hổn hển, đôi mắt mê mang nhìn hắn.


Đôi mắt cậu thật đẹp, đơn thuần chỉ có hình bóng hắn, Thẩm Trường Lưu nhìn đến mê mẩn: "Dương Dương, em xinh đẹp thuần khiết chỉ thuộc về anh, anh cũ nát xấu xí lại yêu em."


Lúc trước Tô Bạch nói Dương Dương không xứng với hắn, kỳ thật chỉ có hắn biết, là hắn không xứng với Dương Dương.


"Được rồi, mau chuẩn bị ăn cơm." Mạc Chi Dương đỏ mặt đẩy hắn ra, để hắn hỗ trợ dọn chén đũa.


Lúc ăn cơm, lại suy nghĩ, Thẩm Trường Lưu lúc trước như là hài tử chết đuối, tình yêu mười lăm năm tìm không thấy điểm đến, hiện tại bắt được tấm gỗ, cũng giống như bắt đầu thay đổi.


Liếc hắn một cái, hắn cũng vừa lúc ngẩng đầu nhìn cậu, cười đến có chút ngốc, lại như thế nào liên tưởng đến bộ dáng cộc lốc của nam nhân kia.


"Buổi trưa anh muốn ăn gì?" Mạc Chi Dương ăn xong chén cháo, thuận miệng hỏi một câu.


Ánh mắt Thẩm Trường Lưu sáng lên, vội vàng nói: "Em đưa cơm cho anh sao? Anh muốn ăn dưa lạnh hầm xương sườn, còn có thịt hầm."


"Em?" Mạc Chi Dương khự lại, lúc trước không phải là hắn trực tiếp về ăn cơm sao? Dù sao địa điểm thu âm cách nơi này không xa, tại sao lại đột nhiên muốn cậu đến đưa cơm?


Còn có, vì sao người nam nhân này lại cười đến ngu ngốc như vậy: "Vậy lại thêm món rau xanh."


"Được!" Thẩm Trường Lưu cười cười: "Đúng rồi, buổi tối anh đến trường đón em."


Đưa hắn ra cửa, Mạc Chi Dương đi mua đồ ăn về, lại cảm thấy hình tượng Thẩm Trường Lưu có chút vấn đề, cũng giống như không có gì không đúng, nên cảnh giác một chút.


Làm cơm xong lại nhìn đồng hồ thời gian không sai biệt lắm, bỏ vào thùng giữ ấm, Mạc Chi Dương ra cửa lái xe đi đến hiện trường thu âm.


Kết quả vừa định đi vào, đã bị ngăn ngoài cửa, không có cách nào đành phải gọi điện cho Thẩm Trường Lưu, đem điện thoại cho bảo an nghe, lúc này mới đi vào


Mạc Chi Dương đi đến phòng nghỉ ở hậu trường, nơi này có không ít nhân viên công tác còn có một số đại minh tinh lúc trước từng thấy qua, cùng một ít tiểu minh tinh quen mắt.


"Cậu là ai a? Nơi này không cho nhân viên giao cơm không biết sao?"


Mới vừa đi lên cầu thang, liền nghe được có người quát lớn, Mạc Chi Dương vừa ngẩn đầu lên liền thấy một cô gái xinh đẹp, là một đại minh tinh, nhưng gọi...gọi là gì nhỉ?


Nhìn quen mắt, nhưng thật sự không có ấn tượng.