Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 19: Tình nhân thế thân của ảnh đế (19)



Mạc Chi Dương nói những lời này thật chất chỉ là đang phun tào, kết quả Thẩm Trường Lưu ngơ ngẩn đứng dại ra tại chỗ, đột nhiên biến sắc mặt.


Lúc này cậu mới ý thức được mình nói sai, vốn dĩ chỉ là đơn thuần đùa một chút mà thôi, không nghĩ tới lại là lanh mồm lanh miệng.


"Em vẫn còn để ý chuyện đó sao?" Tim Thẩm Trường Lưu như bị nhéo vào, cơ hồ không dám đi đến bên cạnh cậu, sắc mặt trắng bệch mà đứng tại chỗ.


Nhìn bộ dáng này, Mạc Chi Dương cảm thấy sự tình không ổn, nếu không dỗ cho tốt xem chừng lại thành chuyện lớn, cố ý làm bộ tức giận, chu miệng lên: "Đúng vậy, để ý! Cho nên tại sao anh lại còn chưa đến hôn em!"


Lúc này thật ra đã làm Thẩm Trường Lưu bật cười ra tiếng, nơi nào còn không cao hứng chứ, đi đến mép giường cúi người hôn lấy đôi môi cậu, trằn trọc một lúc lâu mới buông ra: "Anh theo đuổi Tô Bạch mười lăm năm, nhưng đến tay anh cũng chưa từng nắm qua, đương nhiên cũng chưa cùng những người khác nắm qua."


"Vâng a." Mạc Chi Dương tiết đột nhiên cảm thấy tên gia hỏa này thật thảm, theo đuổi mười lăm năm, người ta đến tay cũng không cho anh nắm, anh còn theo đuổi cái rắm.


Ông đây thân thể kiều nhuyễn, không thơm sao?


Để hắn gối lên đùi mình, cho tăm vào lỗ tai, một bên nói với hắn: "Cô gái hồi trưa là ai a? Thật hung dữ, còn mắng em."


"Cô ta?" Thẩm Trường Lưu hơi nheo đôi mắt lại, không biết đang hưởng thụ  hay là gì: "Không sao đâu, về sau cô ta không có cơ hội mắng em, đừng sợ."


Vì sao những lời này nghe nguy hiểm như vậy?


Mạc Chi Dương nhạy bén cảm thấy có chút không thích hợp, Thẩm Trường Lưu như thế nào còn có loại dấu hiệu bệnh kiều hắn hoá này? Không đúng a, không phải hắn phải thật ôn nhu sao?


Nhưng cậu cũng đã việc lớn đời người, cho nên vẫn thực trấn định, ngoáy xong tai kia, lại đổi tai khác: "Em không gây thêm phiền phức cho anh chứ? Công việc có sao không?"


"Không sao." Thẩm Trường Lưu cảm thấy không sai biệt lắm, ngồi dậy, nghiêm túc nói: "Nhưng mà, em làm cho sinh hoạt của anh thêm không ít phiền toái."


Mạc Chi Dương trừng lớn đôi mắt, cảm thấy có chút kỳ quái, lão tử đối với anh tận tâm tận lực, làm cho anh thêm phiền toái? Là làm hại anh không thể gánh vác sinh hoạt, hay là đứt tay đứt chân?


Mắt đào hoa mở to, nước mắt chực trào giống như giây tiếp theo liền khóc ra.


"Em quá ngọt, làm anh không cách nào rời đi, làm hại anh làm cái gì cũng đều nhớ đến em." Thẩm Trường Lưu giả bộ làm ra vẻ buồn rầu, cầm tay cậu kéo vào lòng ngực: "Dương Dương."


Nam nhân ngốc này, tại sao lại đột nhiên nói ra những lời âu yếm đó, Mạc Chi Dương đỏ mặt không dám nhìn hắn: "Anh....anh làm gì?"


"Dương Dương, em không thể rời bỏ anh." Thẩm Trường Lưu đã chịu không nổi cái loại sinh hoạt này, đột nhiên bổ nhào vào người, dùng mặt cọ vai cậu: "Dương Dương."


Nhìn như thế nào cũng giống con chó bự, Mạc Chi Dương vươn tay, vỗ vỗ sau lưng hắn, trấn an hắn cho tốt: "Vâng, sẽ không rời đi."


Kết quả, tên gia hỏa này cọ cọ liền có chút vấn đề, Mạc Chi Dương cảm thấy được điểm khác thường, đem người đẩy ra: "Hừ, không biết xấu hổ!"


Thấy cậu muốn ngồi dậy, Thẩm Trường Lưu không cho cậu cơ hội, đem người đẩy ngã, áp toàn bộ người lên: "Dương Dương~"


"Anh!" Mạc Chi Dương giãy giụa không được, liền mặc kệ hắn, nhỏ giọng nói với hắn: "Ngày mai buổi sáng em có tiết, nên dậy sớm."


"Vậy làm hai lần?" Thẩm Trường Lưu nói, tay đã nhanh nhẹn thăm dò tiến vào trong áo, nhìn da thịt dưới thân, giống như bánh kem dâu tây bơ, làm người ta cảm thấy sung sướng.


Thẩm Trường Lưu cảm thấy, lúc trước chịu khổ, đại khái đều là vì hôm nay mới ngọt, nếu thật là như vậy thì cũng không tồi.


"Ưm~~ Trường Lưu, anh......"