Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 30: Tình nhân thế thân của ảnh đế (30)



Cùng hắn đi ra ngoài ăn, khẳng định sẽ lôi kéo một đống paparazzi, vậy có thể ăn cơm được sao, Mạc Chi Dương lắc đầu: "Vẫn là gọi cơm hộp đi."


"Được." Thẩm Trường Lưu duỗi tay cầm di động, nhìn thấy tin nhắn mẹ gửi tới, ngẫm lại vẫn nên chờ mọi chuyện kết thúc rồi mới nói cho Dương Dương.


Mấy ngày nay Tô Bạch ngừng gây chuyện, làm Mạc Chi Dương đột nhiên cảm thấy có chút nhàm chán, không làm loạn trong lòng liền ngứa, không dễ chịu chút nào, vì thế liền đi mua vé diễn tấu hội dương cầm quy mô loại nhỏ.


Hội trường không lớn, chỉ có thể chứa một trăm người, trong hội trường u ám hệ thống bắt đầu kiểm tra đo lường, phát hiện chỗ ngồi của khách quý có Tô Bạch, ký chủ này, làm gì gì đều được, gây chuyện là đệ nhất.


Diễn tấu hội gần kết thúc, Mạc Chi Dương nhận được tin tức Thẩm Trường Lưu, nói bên ngoài trời mưa có muốn hắn tới đón không.


Nhìn thoáng qua vị trí khách quý, Mạc Chi Dương lộ ra một nụ cười đáng yêu, trả lời: Anh đến đi a.


Sau khi chấm dứt, mọi người tan rã, phần lớn đều có người tới đón, Mạc Chi Dương đứng ở cửa hội trường, hứng hơi nước gió thu thổi qua, độ nhiên có chút lạnh.


"Mạc tiên sinh." Tô Bạch đuổi theo, quả nhiên nhìn thấy người đứng trước cửa.


Mạc Chi Dương vừa quay đầu lại, nhìn thấy hắn ta làm ra biểu tình thực ngoài ý muốn: "Tô tiên sinh."


"Muốn tôi đưa cậu về không?" Tô Bạch cười tiến lên, biểu tình giả bộ thực tốt, nhưng trong mắt giấu không được khinh thường cùng hận ý.


Làm bộ không phát hiện, Mạc Chi Dương lắc đầu, lùi bước nhỏ qua một bên, kéo ra khoảng cách: "Không cần, đợi chút nữa có người đón."


Câu có người đón này, vào trong tai Tô Bạch lại thành khoe khoan, mất tự nhiên mà kéo lên khoé môi: "Phải không?"


Mạc Chi Dương đoán chừng nam nhân cộc lốc không sai biệt lắm đến rồi, cúi đầu xụ bả vai xuống, làm ra một bộ dáng còn đáng thương hơn cả chim cút.


"Tôi nhớ rõ, Thẩm Trường Lưu cùng tôi giống nhau đều thích nhất là ngày mưa." Tô Bạch hai tay ôm ngực, ngẩng đầu nhìn những giọt mưa rơi xuống, ngữ khí còn cảm khái, còn hồi tưởng lại.


Cái tên ngốc này không biết Thẩm Trường Lưu thích trời đầy mây sao?


Mạc Chi Dương có chút ghét bỏ, biểu tình càng thêm ủy khuất, không dám đáp lời.


Thẩm Trường Lưu xem chỉ dẫn tự mình lái xe đến đây, còn chưa đến cửa hắn đã tìm kiếm thân ảnh Dương Dương, đánh xe đi qua.


Tô Bạch nhìn thấy xe Thẩm Trường Lưu, đột nhiên vươn tay một phen ôm lấy vai của cậu, muốn làm ra bộ dáng quan hệ rất tốt.


Hắn ta hiện tại mới tới làm bộ quan hệ tốt thì cũng đã muộn rồi, nên sớm tỉnh ngộ, như vậy cậu ngược lại không có biện pháp, bất quá nếu hắn ta không thấu hiểu, cậu cũng liền chối từ.


Nói đẩy là đẩy, Mạc Chi Dương đem bả vai mình trực tiếp đẩy Tô Bạch ra, sức lực này thật sự lớn, trực tiếp đem người đẩy ngã, đẩy xong còn làm bộ dạng nai con chấn kinh: "Tô  tiên sinh!"


Này vừa nhìn vào, ngược lại như là Tô Bạch làm việc gì khiến Mạc Chi Dương sợ hãi, mới đem người đẩy ra.


Tô Bạch ngã xuống đất trực tiếp sửng sốt, bàn tay truyền đến cơn đau, tây trang màu trắng bị mặt đất nhiễm bẩn thành màu đen, chật vật không chịu nổi.


Thẩm Trường Lưu ngừng xe ở cửa, bung dù xuống xe đón người.


"Tôi.....Tô tiên sinh anh không sao chứ!" Mạc Chi Dương một bộ dáng chân tay luống cuống, gấp đến độ nước mắt đều rơi xuống, mắt đào hoa tràn đầy hơi nước ủy thuất cùng thất thố, muốn duỗi tay muốn kéo hắn ta lên.


Tô Bạch cảm thấy rất mất mặt, gạt tay cậu ra, tự mình bò dậy, nhưng tây trang màu trắng trên người, đã dơ bẩn không chịu được.


Cầm dù đen đi tới, Thẩm Trường Lưu không có nhìn người đứng bên, trực tiếp đi đến cạnh Mạc Chi Dương: "Dương Dương, có lạnh  không?"


Hỏi xong, hắn đã sớm lấy áo khoác đã chuẩn bị sớm ra phủ thêm cho cậu: "Chúng ta trở về thôi."


Toàn bộ hành trình đều không liếc mắt nhìn người nọ bên cạnh một cái, giống như không tồn tại.