Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 4: Tình Nhân thế thân của ảnh đế (4)



Mạc Chi Dương so với Tô Bạch thì trẻ tuổi hơn một chút, mới 25 tuổi, cậu có làn da trắng nõn tinh tế, ngũ quan sắc xảo, đặt biệt là cặp mắt đào hoa kia phá lệ câu nhân, nhưng cố tình khí chất lại thoạt nhìn sạch sẽ, cùng Tô Bạch thanh cao hoàn toàn khác nhau.


Giờ phút này Thẩm Trường Lưu có chút thanh tỉnh, tựa hồ biết người trước mặt là chính Mạc Chi Dương.


"Em vừa rửa mặt, không cẩn thận đem áo ngủ làm ướt." Mạc Chi Dương thoạt nhìn có chút có quắp bất an, tay lôi kéo vạt áo trên người, không biết làm thế nào cho đúng.


Thẩm Trường Lưu hoàn hồn lại, lắc lắc đầu: "Không sao, lại đây ăn cơm đi."


Hai người cơm nước xong, Mạc Chi Dương giống như một cái túi gấu khoá ngồi trên đùi hắn, chui vào trong lòng ngực hắn, lại yêu kiều lẩm bẩm: "Có chút mệt."


Không tính trên giường, lúc bình thường hai người ở chung chưa từng tiếp xúc thân mật như vậy, thế mà bây giờ Thẩm Trường Lưu lại không có đẩy người xuống, người trong lòng ngực dù sao cũng chính là bệnh nhân, hắn chậm rãi vỗ nhẹ sau lưng dỗ cậu ngủ.


Sau một lúc, không khí xung quanh hai người bắt đầu trở nên vi diệu.


Đến tối, Thẩm Trường Lưu ngồi trên sô pha ăn dâu tây mới mua, thuận miệng khen một câu: "Dâu tây này thực ngọt."


Nào ngờ Mạc Chi Dương đột nhiên cười ra tiếng, cầm lấy một quả dâu tây nhét vào trong miệng, sau đó trực tiếp đẩy người xuống ghế sô pha: "Em cũng thực ngọt a!"


Thẩm Trường Lưu nghe được tiếng cười, lại bị quả dâu tây chua ngọt trong miệng cậu chế trụ, như thế nào còn có biện pháp gì, hắn ôm lấy eo nhỏ của cậu, tay tiến vào trong quần áo thăm dò, thở hổn hển khen cậu: "Em thực ngọt."


Mạc Chi Dương cười đến thật vui vẻ: Ngươi phải cẩn thận, Thẩm Trường Lưu, tôi có thể ngọt đến chết anh.


Cùng cậu ở bên nhau, Thẩm Trường Lưu cảm thấy mình giống như được ngâm trong hủ mật, từ lúc Mạc Chi Dương bị bệnh đến giờ đối phương liền hoá thân thành mèo nhỏ quấn lấy hắn, nhưng Thẩm Trường Lưu lại không cảm thấy chán ghét, ngược lại cảm thấy ngọt ngào.


Nhưng mấy ngày nay hai người tựa hồ quá mức nồng nhiệt, Mạc Chi Dương ra vào biệt thự lại bị paparazzi chụp được.


Ảnh đế Thẩm Trường Lưu đột nhiên bị tuôn ra tin tức có người tình bí mật, bị paparazzi chụp lại, một nam hài tử ra vào nhà riêng của hắn.


Tin tức này nhanh chóng chiếm lĩnh đầu đề của các APP lớn, chấn động toàn bộ giới giải trí, phải biết rằng Thẩm Trường Lưu nhiều năm như vậy chưa từng có tin đồn nào, như thế này vẫn là lần đầu tiên.


Bóng dáng mơ hồ của nam hài tử bị đăng lên đầu đề của các nhà truyền thông lớn, các trang đầu APP hot search đều bị các bức ảnh đó chiếm lĩnh.


Tô Bạch phát triển ở nước ngoài xa xôi, nhìn tới các tin tức đó, hắn ta có cảm giác đồ vật của mình bị đoạt mất, tâm tình không tốt hắn ta đẩy hết các buổi biểu diễn lui, trực tiếp bay trở về.


Mà đối tượng bị hoài nghi lúc này đang ngồi trên ghế sô pha ở nhà Thẩm Trường Lưu, hắn chỉ mặc áo sơ mi trắng vui vẻ thoải mái hút thuốc lá.


"Cậu cứ hút thuốc mãi, không sợ bị ung thư phổi à." Hệ thống chịu không nổi nhất là khi ký chủ hút thuốc lá, tuy rằng nguy cơ nghiện thuốc lá không lớn, hai ba ngày một cây, nhưng chính là không tốt.


Hút xong điếu này, Mạc Chi Dương đem tàn thuốc ném vào buồn cầu xả nước, nhìn tàn thuốc bị dòng nước cuốn trôi: "Tô Bạch có phải hay không buổi tối hôm nay bay về?"


"Đúng!"


Mạc Chi Dương đột nhiên có chút đáng tiếc, lắc đầu tấm tắc: "Đáng tiếc, hắn tới muộn rồi."


Ở trong phòng vệ sinh nghe được âm thanh mở khoá cửa, Mạc Chi Dương vội vàng lao ra, trong một khắc nhìn thấy người kia, nước mắt ngăn không được rơi xuống, lại không dám tiến lên, cậu ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối: "Thực xin lỗi, em không nghĩ tới sẽ bị chụp lén."


Kỳ thật Thẩm Trường Lưu biết thật ra cũng không ngoài ý muốn, thường xuyên ra vào sớm hay muộn cũng sẽ bị chụp phải, chỉ là không nghĩ tới sẽ tới nhanh như vậy.


Có thể thấy được cậu khẩn trương sợ hãi như vậy, trong lòng hắn vẫn là đau lòng, bước tới đem người nhẹ nhàng ôm vào lòng ngực: "Không có chuyện gì, công ty sẽ xử lý tốt chuyện này."