Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 44: Tình nhân thế thân của ảnh đế (44)



Mẹ Thẩm ngồi gần Thẩm Trường Lưu, Mạc Chi Dương ngồi gần Thẩm Trường Lưu, cho nên hai người có chút khoảng cách.


"Dương Dương a!" Mẹ Thẩm cúi người, đem tấm thẻ ngân hàng màu đen trong tay đưa qua: "Chúng ta không mua lễ gặp mặt, cũng không biết cháu thích cái gì, tiền trong card này cứ dùng thoải mái, không có cài mật mã, muốn mua cái gì thì mua."


Không đúng nha, cốt truyện này có chút kỳ quái, không phải là rời khỏi con trai tôi sao? Bạch liên hoa làm sao có thể lấy tiền như vậy không có tôn nghiêm!


Mạc Chi Dương lời lẽ chính đáng từ chối: "Bác gái, cháu còn tiền, nên không cần đâu ạ."


"Khụ." Cha Thẩm bất mãn ho khan một tiếng.


Thẩm Trường Lưu tương đối dứt khoát, cũng biết Dương Dương sẽ không lấy, nên hắn trực tiếp lấy thẻ ngân hàng qua nhét vào trong tay cậu: "Đều là người một nhà, mẹ cho em thì em cứ lấy."


Cầm thẻ như khoai lang phỏng tay, Mạc Chi Dương gục đầu xuống, trong lòng phun tào: Tiền này lấy thật không có tôn nghiêm, bình thường đều là cầm tiền rồi rời khỏi con trai tôi.....


Thẩm Trường Lưu cẩn thận phát hiện vấn đề này, nắm lấy tay cậu: "Cha mẹ, con dẫn em ấy đi rửa tay." Nói xong kéo người hướng phòng vệ sinh rời đi.


"Đi đi!" Nhìn hai đứa nhỏ rời đi, mẹ Thẩm đôi mắt đẹp nhìn qua: "Hừ cái gì mà hừ, ông mà còn chọc con trai tôi tức giận rời đi, thì ông ở một mình luôn đi! Ít ra Dương Dương còn có thể khuyên nó trở về, ông còn không hài lòng?"


"Anh không có ý này." Cha Thẩm buông lỏng biểu tình nghiêm túc.


Cũng biết ông ấy có thể tiếp thu, mẹ Thẩm thở dài: "Nhiều năm như vậy, con trai có thể trở về là không tệ rồi, tôi thấy đứa nhỏ Dương Dương này tính tình đơn thuần, không chừng là bị con trai lừa tới tay, Trường Lưu cùng cậu ấy ở bên nhau, còn tốt hơn Tô Bạch kia.


Trường Lưu lúc đi vào đều cười không dứt, nếu là cùng Tô Bạch kia ở bên nhau, chắc cả ngày cũng cười không nổi một cái."


Lúc trước thời điểm Trường Lưu tới tìm  bà, có chút không tình nguyện, nhiều lần tỏ vẻ nếu không phải Dương Dương, hắn sẽ không trở về.


Thẩm Trường Lưu cũng thật sự tàn nhẫn, giữa những câu từ đều nói bản thân là sói xám dụ dỗ tiểu bạch thỏ, cho nên mẹ Thẩm mới cảm khái như vậy.


Thẩm Trường Lưu kéo cậu vào phòng vệ sinh, lại trực tiếp ấn người lên tường: "Em không vui sao?"


Lưng dựa lên gạch men lạnh lẽo, Mạc Chi Dương cúi đầu nhìn tấm thẻ trong tay, tiền không hề có tôn nghiêm của bạch liên hoa, hạ âm thanh xuống rầu rĩ: "Cha mẹ anh có ghét bỏ em không xứng với anh không a?"


Nhìn thẻ trong tay cậu, Thẩm Trường Lưu hiểu rõ có ý gì, còn phải dỗ vợ, dỗ vợ thì phải giả bộ đáng thương, cười khổ lắc đầu: "Không phải đâu, bọn họ có thói quen lấy tiền tống cổ, khi còn nhỏ ném anh một mình ở nhà, trừ bỏ nhận tiền thì không làm cái gì."


"Trường Lưu." Mạc Chi Dương ngẩng đầu nhìn hắn, thuận thế lộ ra thần sắc đau lòng, duỗi tay vòng lấy eo hắn: "Không sao cả, sau này em bồi anh a."


Thẩm Trường Lưu đem người ôm vào trong lòng ngực, lộ ra một bộ dáng tươi cười mỹ mãn.


Mạc Chi Dương dựa vào lòng ngực hắn, đắt ý lộ ra thoả mãn tươi cười.


Nhân sinh khó gặp được người chịu bồi mình diễn.


Hai người đi ra ngoài ngồi xuống, Mạc Chi Dương nhạy bén phát hiện biểu tình cha Thẩm hoà hoãn đi không ít, đoán chừng là mẹ Thẩm đã nói qua cái gì.


Cha Thẩm liếc mắt nhìn Mạc Chi Dương, lấy ra lễ vật đã chuẩn bị tốt, lại là một cái chìa khóa: "Đây là một căn biệt thự ở khu biệt thự mới, tặng cho cháu, không liên quan đến Trường Lưu.


Thẩm Trường Lưu tự chủ trương lấy chìa khóa, đưa cho Dương Dương: "Cảm ơn cha."


Mạc Chi Dương thụ sủng nhược kinh nhận chìa khóa, má ơi, kiếm được nhiều như vậy, trước kia vì sao không triển khai nghiệp vụ như vậy chứ? Như vậy sẽ phất lên rất nhanh a!