Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 48: Tình nhân thế thân của ảnh đế (48)



Khóc đến mệt, Mạc Chi Dương mới buông hắn ra, cái mũi và đôi mắt đều hồng hồng hết lên, lúc cậu khóc xong nhìn rất dễ thương.


"Khóc đến giống như trái dâu tây, đỏ rực." Thẩm Trường Lưu đau lòng hôn lên gương mặt toàn nước mắt của cậu, nước mắt chua xót cũng nhắc nhở hắn, thiếu chút nữa đã mất đi cậu.


"Hức." Mạc Chi Dương lại khóc nấc một cái, vội vàng dùng tay đem miệng che lại, như thế nào cũng không dừng được, đôi mắt ướt dầm dề nhìn hắn, không biết làm sao.


Làm sao có thể đáng yêu như vậy chứ, quả nhiên là thần tiên bảo bối dâu tây tinh!


Thẩm Trường Lưu kéo tay cậu, thấy cậu còn khóc nấc: "Anh có một biện pháp, có thể trị khóc nấc, muốn thử xem không?"


"Được, hức~" Mạc Chi Dương vội đem miệng che lại.


"Ô ô ô hức~ anh gạt em~" Mạc Chi Dương giống như bạch tuộc gắt gao cuốn lây hắn, lưng tựa vào vách tường, bởi vì kích thích làm đến nỗi lưng cọ xát tường giấy, sau lưng đau rát, tiếng rên rỉ trộn lẫn với tiếng khóc nấc, đều phát ra từ trong miệng cậu.


Nghe cậu còn nấc, động tác của Thẩm Trường Lưu càng thêm tàn nhẫn, hôn lấy môi cậu, đem tiếng khóc nấc cùng tiếng rên rỉ đều nuốt vào, nhưng việc này cũng rất mê sảng , Dương Dương nấc một cái, sẽ càng thêm khẩn trương mà kẹp chặt, làm đến bản thân hắn muốn ngừng cũng ngừng không được.


Cũng không biết thời gian lâu như thế nào, đứng cũng đứng không nổi, thoát lực dựa vào người hắn: "Trường Lưu, ngô ha~ từ bỏ, em mệt mỏi lắm~"


"Dựa vào bả vai anh, không mệt." Thẩm Trường Lưu căn bản không cho cậu cơ hội, từ huyền quan chuyển tới sô pha.


Bàn trà thật lạnh a!


Mạc Chi Dương quỳ ghé mặt lên bàn, nức nở khóc loạn, mặt bàn pha lê lạnh băng đều bị nhiệt nóng che mờ, còn chưa được buông tha, cậu liền biết trước, một kiếp như thế này nhất định sẽ xảy ra, chỉ hy vọng không bị tinh tẫn thân vong.


Ý thức dần mơ hồ, Mạc Chi Dương dựa đầu lên vai hắn, người này còn bế cậu lên tới phòng ngủ chơi tiếp, khi đi lầu thang, lại không cẩn thận phát ra tiếng kêu: Ngô ha~~


"Bây giờ không nấc nữa phải không?" Thẩm Trường Lưu nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai cậu.


"Ân~~" Hiện tại em không nghĩ muốn nấc, nhưng lại đặc biệt muốn đánh anh, Mạc Chi Dương há mồm cắn bả vai hắn, còn không có dùng sức, một lúc sau bị hung hăng đỉnh, mê sảng đến trực tiếp ngất xỉu.


Thật khổ sở, đôi mắt Mạc Chi Dương mê mang, eo toan thật rồi, mệt mỏi quá thật mỏi mệt, không ngờ đang sống sờ sờ lại không bị thao chết, thật là may mắn, cảm tạ trời cao làm tôi còn sống.


"Dương Dương." Thẩm Trường Lưu cũng chưa rời rời giường, vẫn luôn bồi cậu ngủ, thấy người tỉnh lại còn trợn tròn mắt dại ra nhìn trần nhà, mò lại gần hôn một chút lên khoé môi cậu: "Làm sao vậy?"


Muốn đem đầu anh lấy xuống, anh cảm thấy như thế nào?


Mạc Chi Dương quay đầu nhìn người bên cạnh, đột nhiên một ngọn lửa lớn, cúi người cắn một ngụm lên vai hắn, lúc này là thật sự dùng sức.


Bị cắn đến đau, Thẩm Trường Lưu cũng không kêu một tiếng, thậm chí còn chủ động đem người ấn vào trong lòng ngực mình, để tư thế cắn của cậu không quá mệt mỏi.


Cắn một ngụm, cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều, lúc sau Mạc Chi Dương buông ra, nhìn dấu răng đã rỉ máu, lại nhẹ nhàng thổi hai cái: "Hô hô~ có đau hay không?"


"Không đau, em vui vẻ anh liền không thấy đau." Thẩm Trường Lưu cũng biết đêm qua hắn làm quá mức, nhưng hắn khắc chế không được, liều mạng muốn đòi lấy cậu, làm cậu không thể rời khỏi hắn.


Hiện tại hắn mới hiểu được, không phải cậu không rời khỏi hắn, mà là chính hắn không cách nào rời khỏi cậu được.


Mạc Chi Dương quay đầu nhìn ra bên ngoài thấy sắc trời đã sáng, đột nhiên khó khăn nói: "Em thật mệt mỏi, ngày mai còn phải đi tiễn Lục học trưởng."


Em đem gã đưa đến trước mặt anh, anh cần phải quý trọng cơ hội này, nên động thủ thì phải động thủ.