Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 6: Tình nhân thế thân của ảnh đế (6)



"A?" Thẩm Trường Lưu không phản ứng lại, Tô Bạch đưa ra yêu cầu này, hắn theo bản năng có điểm lo lắng, Mạc Chi Dương còn ở nhà.


"Sao thế? Không tiện sao? Em chỉ là rất lâu không gặp anh, nên muốn tưởng niệm một chút." Tô Bạch hơi hơi nhíu mày, xem ra người kia đang ở nhà hắn.


Thẩm Trường Lưu đột nhiên trầm mặc, hắn cùng Tô Bạch quen biết mười lăm năm, từ lần đầu tiên thấy thiếu niên này hắn liền điên cuồng si mê, ái mộ.


Đối với hắn ta, trước nay nói gì đều nghe nấy, chỉ cần một câu, hắn hận không thể hái ngôi sao trên trời tặng cho cậu ta, hận không thể đem tim đào ra cho hắn ta, chẳng sợ bảy năm không đáp lại hắn cũng đều không oán không hối hận.


Nhưng cuối cùng là vì cái gì mà biến thành như vậy? Thẩm Trường Lưu chính hắn cũng không rõ.


"Nhà anh có ai sao?" Tô Bạch rốt cuộc vẫn hỏi ra.


Thẩm Trường Lưu cả người căng thẳng, theo bản năng lắc đầu: "không có, bất quá chúng ta đi ăn một chút gì đó đi. Em hẳn là đói bụng rồi." Nói xong một câu thật dài, hắn liền làm tài xế khởi động xe.


Xe chạy đến một cửa hàng bán sữa đậu nành, Thẩm Trường Lưu cười hỏi: "Em còn nhớ rõ chỗ này không?"


"Không có ấn tượng gì." Nhìn cửa hàng nhỏ rách nát trước mặt, Tô Bạch lắc đầu.


Đôi mắt Thẩm Trường Lưu đột nhiên ảm đạm đi, giống như ngọn nến tắt, vô cớ lộ ra một tia thương cảm, đáng tiếc Tô Bạch không phát hiện.


Dây dưa một lúc đến khi về đến nhà, đã qua 5 giờ chiều, Thẩm Trường Lưu thấp thỏm mở cửa phòng ra, đẩy cửa phát hiện trong nhà không một bóng người, thở phào nhẹ nhõm.


Nhưng hắn biết, nên đến vẫn sẽ đến.


"Bày trí cũng thật tinh xảo." Bày trí theo phong cách Châu Âu giản lược, màu sắc chủ đạo là màu xám trắng, còn có một chút màu xanh làm nền, Tô Bạch thực thích.


Kéo hành lý đi vào, Thẩm Trường Lưu nhớ rõ, Mạc Chi Dương hôm nay hẳn là muốn đi học, cho nên đã sớm đi rồi, cũng không biết vì sao hắn lại thở phào nhẹ nhõm.


"Trường Lưu, em trở về là muốn cùng anh ở bên nhau."


Nào ngờ Tô Bạch đột nhiên nhào qua lại đây, ôm chặt lấy Thẩm Trường Lưu.


Đúng luca này cửa bị mở ra, Mạc Chi Dương đẩy cửa ra, một tay sách theo một túi lớn rau dưa, vừa lúc thấy một màn này, bọn họ ôm nhau.


Ba người đồng thời ngẩn ra, tựa hồ đều không có đoán trước được tình huống này, đặt biệt là Thẩm Trường Lưu, hắn theo bản năng đẩy người trên người ra.


Ánh sáng trong mắt Mạc Chi Dương ảm đạm,  chưa đến vài giây liền biết được tình huống thế nào, cậu không khóc cũng không nháo, mà là thật an tĩnh đem đồ vật trong tay để xuống đất.


Phi thường săn sóc mà xoay người đóng cửa lại giùm bọn họ.


Thẩm Trường Lưu trơ mắt nhìn cậu lẳng lặng rời đi không một tiếng động, tại sao tim hắn đau như vậy, người này không phải là thế thân sao?


Tiểu tam thực ra rất thông minh đấy, Tô Bạch mày dãn ra, nói đến cùng Thẩm Trường Lưu vẫn là thích mình, nếu không tại sao không đuổi theo chứ.


Cửa vừa đóng lại, Mạc Chi Dương xoay người giơ chân lên liền chạy: "Chạy mau, ông đây muốn đi ăn gà rán, muốn ăn mào huyết vượng mì chua cay, cam! Mấy ngày nay bồi hắn ăn cháo rau xanh thèm chết tao rồi!"


"Cậu không sợ ngã chết sao!" Hệ thống coa chút buồn cười.


"Ăn quan trọng hơn!" Mạc Chi Dương đầu cũng không xoay, chạy trốn tặc mau, mấy ngày nay đều ăn rau hại hắn gầy đến bốn năm cân, nhưng Thẩm Trường Lưu có bệnh bao tử, không ăn được đồ ăn cay kích thích.


Đồ vật được Mạc Chi Dương mua, Thẩm Trường Lưu cũng không có ném, nhắc đến lại cảm thấy cái túi thật buồn, tâm cũng thật buồn, đem rau dưa trong túi bỏ hết vào trong tủ lạnh.


"Trường Lưu anh nấu cơm a?" Tô Bạch đi tới, nhìn đến bộ dạng phòng bếp giống như được thường xuyên sử dụng, vì thế đưa ra yêu cầu: "Anh làm cho em ăn được không?"


"Anh sẽ không nấu cơm." Thẩm Trường Lưu đem đồ ăn bỏ hết vào, một lúc cũng không làm cái gì, lúc trước đồ ăn đều là Mạc Chi Dương làm.