Tuyệt Mỹ Bạch Liên Hoa Online Dạy Học

Chương 7: Tình nhân thế thân của ảnh đế (7)



Vừa nghe hắn nói, Tô Bạch có chút không cao hứng, nhưng cũng không nói gì: "Vậy chúng ta gọi cơm hộp a, em muốn ăn cá hầm cải chua."


"Anh không muốn ăn lắm." Thẩm Trường Lưu cũng không nói thẳng ra, mấy ngày nay dạ dày hắn được dưỡng không tệ lắm, nhưng muốn hắn ăn cay thật sự không tốt.


Tô Bạch cũng không để ý đến hắn cũng không quá thỉnh cầu, dù sao cũng chỉ cần thứ hắn ta mới nói, hắn nhất định sẽ đồng ý: "Em chính là muốn ăn a!"


Cuối cùng vẫn là gọi cá hầm cải chua, Thẩm Trường Lưu nhìn một mâm đỏ rực lại không cách nào hạ miệng, cố tình Tô Bạch lại vẫn luôn gắp đồ ăn cho hắn, dặn hắn ăn nhiều một chút.


Một chén này, Thẩm Trường Lưu thật sự không biết làm thế nào để nuốt xuống, giả vờ ăn vài miếng liền buông đũa: "Hôm nay anh còn có mấy cái thông báo thúc giục, đi trước đây."


Tô Bạch cũng không hỏi gì, tiếp tục ăn cơm của mình, vẫn là dựa theo thái độ lúc trước đối đãi với Thẩm Trường Lưu.


Thẩm Trường Lưu ăn đồ cay, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng dạ dày lại ẩn ẩn đau như bị lửa đốt, cố gắng chống đỡ gọi trợ lý lái xe đến đón hắn.


Lúc này Mạc Chi Dương xem như là được tự do, tới quán nhỏ phía trước, kêu một chén mỳ chua cay, mua một cái bánh trứng, ăn đến no nê rồi mới đến trường học.


Buổi tối đi ngủ Thẩm Trường Lưu nằm trên giường, trên trán hắn đều là mồ hôi lạnh, người cao to 1m8 nằm cuộn tròn trên giường, dạ dày hắn đau đến co rút.


Hắn mở miệng thở hổn hển, trời đã bắt đầu tối, ánh đèn cũng dần mơ hồ, hắn hoảng hốt khi đột nhiên nghe được thanh âm ngọt ngào của một người.


"Em để thuốc dạ dày ở trên tủ đầu giường, nếu nữa đêm anh lại đau dạ dày thì lấy uống!"


Đúng là những lời này, Thẩm Trường Lưu lấy lại tinh thần, duỗi tay kéo ngăn tủ ra, quả nhiên có một lọ thuốc dạ dày còn coa một chai nước lọc.


Thẩm Trường Lưu chịu đựng cơn đau lâu như vậy, hốc mắt hắn đột nhiên ướt át, duỗi tay lấy thuốc cùng nước, cố gắng uống xong mới cảm thấy cơn đau giảm đi không ít.


Hiện tại Mạc Chi Dương không cần phải xen vào chuyện người khác, cao hứng đến ngồi không yên, liền ở dưới lầu trong nhà tìm một chai bia uống sảng khoái.


"Cậu thật sự không để ý đến Thẩm Trường Lưu? Nếu hắn cùng Tô Bạch nối lại tình xưa thì phải làm sao bây giờ?"


"Nếu thật sự có thể bốc cháy thì lại kì quái, tao chăm sóc hắn tỉ mỉ như vậy, hắn đã sớm quen với sự tồn tại của tao rồi, Tô Bạch lại thanh cao, hơn nữa trước kia vẫn là Thẩm Trường Lưu trả giá, còn cậu ta lại thoải mái yên tâm mà tiếp nhận.


Với lại bọn họ đều không phải là người của trước kia, lại trãi qua nhiều chuyện cùng nhau.


Tao chính là vị dâu tây, Thẩm Trường Lưu đã nếm qua dâu tây, tại sao lại còn muốn đi uống nước đắng chứ? Đây chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi."


Mạc Chi Dương căn bản không để bụng, ngược lại cảm thấy thời gian càng lâu càng tốt.


Tưởng có thể nhàn nhã lâu hơn vài ngày, kết quả ngày hôm sau Thẩm Trường Lưu đã không nhịn được mà chủ động gọi điện thoại đến cho cậu, muốn gặp mặt ở quán cà phê.


Mạc Chi Dương tới giờ tan học, đã hơn 7 giờ tối, chỗ này cũng không có người, cậu đi vào trong tiệm nhìn một lượt liền thấy một bóng dáng trong góc, cậu chủ động đi đến.


Rõ ràng chỉ mới có hai ba ngày không gặp, không biết vì sao Thẩm Trường Lưu lại cảm thấy đã trôi qua rất lâu, lâu đến khó chịu trong lòng: "Ngồi đi."


Ngồi vào phía đối diện, Mạc Chi Dương nhìn thấy hắn uống cà phê đen, theo bản năng khuyên bảo: "Dạ dày anh không tốt, không thể uống cà phê đen, vẫn nên uống ca cao nóng đi."


Nói xong một lúc sau mới cảm thấy không ổn, cậu cúi đầu: "Thực xin lỗi, em không nên xen vào chuyện của người khác."


Một tiếng xin lỗi này giống như một thanh kiếm trực tiếp đâm xuyên tim Thẩm Trường Lưu, rõ ràng đối phương không làm chuyện gì sai, rõ ràng là chính hắn ích kỷ mà đem người cuốn vào.


"Không, người nên nói xin lỗi là anh."