Nhân Vật Chính Chỉ Muốn Yêu Đương

Chương 12: Chó con



Sau một hồi im lặng——

Thẩm Dịch nhìn anh với đôi mắt trong veo, giọng điệu không chắc chắn: "Không thể nào, anh, anh sẽ không phủ nhận đúng không?"

Phó Dư Hạc nhìn hắn, quay đầu đi nói nhẹ giọng nói "Cậu có điều kiện gì? Nói cho tôi biết."

"Em vẫn còn chưa quyết định a, anh." Thẩm Dịch tiến lên một bước, đến gần Phó Dư Hạc, Phó Dư Hạc trực giác khoảng cách của hai người gần quá cũng không tốt, anh lui về sau một bước đến góc tường.

Thẩm Dịch không thuận theo không ngừng tiến đến gần anh, Phó Dư Hạc hạ giọng đưa tay đặt giữa lồng ngực hai người, "Nói chuyện nghiêm túc." Thẩm Dịch nắm lấy tay anh, từng chút một luồn đầu ngón tay vào đầu ngón tay anh, siết chặt. Hắn nói: " Em đang nghiêm túc mà."

Tay còn lại của hắn cà lơ phất phơ đặt trên bức tường bên cạnh Phó Dư Hạc, ngay cả biểu cảm của hắn cũng phù phiếm như động tác, không nhìn ra có chỗ nào "nghiêm túc" cả.

Bóng của Thẩm Dịch bao trùm Phó Dư Hạc, bàn tay hắn đang nắm chặt Phó Dư Hạc chơi đùa với những ngón tay của anh, rất khêu gợi nhẹ nhàng véo vào gốc ngón tay anh, chà xát mu bàn tay anh từng tấc một, như thể một đứa trẻ thích thú tìm thấy một món đồ chơi thú vị.

Tiết trời mùa đông bắt đầu lạnh xuống, nhiệt độ trên ngón tay anh cũng có chút mát mẻ, cảm giác chạm vào da thịt từ ngón tay Phó Dư Hạc truyền đến ngực, trái tim hắn bị cái trò trêu chọc tưởng như không tồn tại này kích động.

Hành động của Thẩm Dịch giống như một tín hiệu, phá vỡ tất cả bề mặt yên tĩnh kéo họ trở lại đêm đó, nói với Phó Dư Hạc rằng mọi thứ không thể quay trở lại quá khứ — mặc dù quá khứ cũng không khá hơn là bao.

"Tôi không có thời gian cùng cậu chơi trò chơi." Phó Dư Hạc cụp mắt xuống, ngữ khí vẫn như cũ bình tĩnh, "Nếu cậu còn chưa nghĩ ra, liền quên đi."

"Quên đi?" Thẩm Dịch hỏi, "Quên nó có nghĩa là gì? Ý của anh là anh không có ý định thực hiện lời hứa, hay ý là em sẽ nói ra nó sau khi em suy nghĩ kỹ?"

Phó Dư Hạc: "... "

Ngoài ý muốn bắt giữ được trọng điểm.

"Chờ cậu suy nghĩ kỹ rồi nói." Phó Dư Hạc dùng cùi chỏ đẩy hắn, nhưng anh đẩy không được ngước mắt lên, Thẩm Dịch vẫn nhìn anh nghiêm túc.

"Nếu sau này anh ăn gian thì sao?" Thẩm Dịch nói.

Phó Dư Hạc: "Sẽ không."

Thẩm Dịch: "Anh đang đợi em quên chuyện này sao?"

Phó Dư Hạc: "..."

Hắn rất giỏi hiểu lòng người.

"Em sẽ không bao giờ quên." Thẩm Dịch nói.

Phó Dư Hạc đột nhiên dừng lại: "Đó là... lần đầu tiên của cậu?"

Anh muốn nói "nụ hôn đầu tiên", nhưng cảm thấy rất khó để nói hai từ này trong tình huống này, vì vậy anh đã thay đổi thành một từ khác để hình dung, nhưng sau khi nói ra điều đó, nó thậm chí còn cảm thấy kỳ lạ hơn.

"Lần đầu tiên" bao giờ cũng khó quên và đặc biệt, ba từ này hàm chứa quá nhiều ý nghĩa.

Thẩm Dịch mười tám tuổi, chưa từng có quan hệ cũng chưa từng hôn qua, đây là phạm vi bình thường có chút kinh ngạc.

Bầu không khí mơ hồ kéo dài dường như đã biến thành những dải lụa cực kỳ mảnh mai quấn quanh hai người họ, những sợi tơ quấn lấy nhau không rõ ràng rồi lại phá lệ mơ hồ nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Nhìn không thấy sờ không được, nhưng truyền tải một cách chắc chắn cảm giác này chỉ có thể hiểu chứ không thể diễn đạt bằng lời.

"Đó là lần đầu của em." Thẩm Dịch thẳng thắn thừa nhận không chút vướng mắc "Anh, anh cũng vậy"

Phó Dư Hạc phản xạ có điều kiện phản bác lại:" Tôi không phải."

Câu trả lời của Thẩm Dịch mang đến cho anh cảm giác thỏa mãn kỳ lạ nhưng anh không muốn Thẩm Dịch biết rằng hai người họ ngang hàng nhau, ít nhất anh muốn chiếm thế thượng phong trong chuyện này.

Thẩm Dịch khẽ thở dài: "A..."

Sau đó, hắn thè đầu lưỡi liếm đôi môi đỏ mọng lưu lại một vệt ẩm ướt trên môi, nói: "Bộ dạng ngày đó của anh, em còn tưởng rằng anh cũng vậy..."

"Kỹ năng hôn của cậu không tốt lắm." Anh nhận xét, "Không tốt bằng của tôi."

Khi đôi môi chạm vào nhau lần đầu tiên vào đêm đó cả hai đều không cử động. Phó Dư Hạc trông đờ đẫn như thể bị sốc vì sự đụng chạm đó, không có động tác tiếp theo cho đến khi Thẩm Dịch tiến thêm một bước hành động, rồi thúc đẩy diễn biến phát triển.

Nếu đêm đó Thẩm Dịch không đón nhận nụ hôn của anh khiến hắn mê mẩn, có lẽ sau này sẽ không kịch liệt như vậy.

Đôi môi ướt át của Thẩm Dịch gợi ra nụ cười tự mãn, trong mắt Phó Dư Hạc đều là những thủ đoạn quyến rũ vụng về và đê hèn... nhưng nó có hiệu quả.

"Tối hôm đó tôi uống say." Phó Dư Hạc nhấn mạnh lần nữa.

Thẩm Dịch ngước mắt lên: "Vậy bây giờ anh đã tỉnh rồi."

Phó Dư Hạc: "Cho nên?"

"Cho nên..." Thẩm Dịch đột nhiên tiến lại gần, rút ​​ngắn khoảng cách giữa hai người, hơi thở nóng bỏng của họ quyện vào nhau.

Trái tim Phó Dư Hạc hẫng một nhịp, anh cụp mắt xuống lại nâng lên, lông mi run rẩy hỏi: "Cậu muốn làm gì?"

"Em muốn anh lúc thanh tỉnh nhớ kỹ cảm giác mà em đã cho anh." Thẩm Dịch nói.

"Không cần." Phó Dư Hạc nói.

Giọng Thẩm Dịch trầm thấp, có chút khách khí rất thân mật hỏi: "Nếu cái kia là yêu cầu?" "

"Câu hỏi của cậu vô nghĩa——" Phó Dư Hạc cảnh cáo: "Đừng lại gần."

"Tại sao? anh sợ à?"

Phó Dư Hạc nhắc nhở hắn: "Tôi không phải đồ vật để cậu tùy ý chơi đùa."

"Nếu đây là một trò đùa..." Thẩm Dịch dừng lại một chút, "Không phải anh đã trêu em trước sao?"

Phó Dư Hạc: "..."

Ánh mắt của Thẩm Dịch từ đầu đến cuối đều dán chặt vào đôi môi mỏng của Phó Dư Hạc, cảm giác ngày đó thật tuyệt vời, tuyệt vời đến mức có một số thời khắc hắn sẽ hoài niệm càng muốn nhiều hơn nữa...

"Anh hôn em một cái, em hôn lại anh, rất công bằng." Thẩm Dịch nhẹ giọng nói.

Hơi thở của bọn họ gần kề, tựa như thân thiết nhưng lại cách nhau một khoảng, tựa như gần gũi có thể cảm nhận được hơi thở nhưng lại không thể chạm vào, đó là khảo nghiệm sự tập trung của một người.

Phó Dư Hạc: "Loại việc này làm gì có công bằng."

Thẩm Dịch và Phó Dư Hạc môi chỉ cách nhau hai ngón tay, chỉ cần có người nâng cằm lên liền sẽ dính chặt vào nhau, nhưng Thẩm Dịch đột nhiên dừng lại..

Như gần như xa mới là khiêu khích nhất, Phó Dư Hạc mím môi, "Cậu..."

Nụ hôn mong đợi đã không đến.

Thẩm Dịch đột nhiên cúi đầu, một tay hắn chống cằm Phó Dư Hạc, Phó Dư Hạc ngẩng đầu lên gáy áp vào tường, cổ lộ ra trong không khí.

Cổ áo sơ mi không cài khuy, hầu kết của anh nhô ra vòng cung gợi cảm lại cấm dục, vì động tác đột ngột của Thẩm Dịch hầu kết của anh lăn xuống, nghĩ lầm tưởng hắn lại giở trò ác ý.

Phó Dư Hạc nghiến răng giọng điệu của anh có chút cực kỳ đồi bại: "Thẩm Dịch, cậu..."

Trong giây tiếp theo, giọng nói của anh bị thay thế bằng một tiếng rên rỉ, cơn đau nhói từ cổ truyền đến lưng anh như bị bóp chặt tê tê dại dại, đồng tử của anh co chặt chớp mắt một cái.

Thẩm Dịch buông anh ra, lui về phía sau vài bước toàn thân tràn đầy hung hãn, "Anh à, anh nói đúng, loại chuyện này không có công bằng."

Hắn liếm liếm môi, "Vậy thì em có thể hay không tuân theo quy tắc công bằng?"

Phó Dư Hạc ôm cổ, không biết là tức giận hay xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng lên rất nhiều, có lẽ là cả hai, anh không muốn thảo luận cái đề tài "Công bằng" với hắn chửi nhỏ: "Mẹ nó! Cậu là chó sao!"

Đã lâu rồi anh mới bị ném vào trạng thái xấu hổ như vậy, khi môi của hai người so le vừa rồi anh vẫn còn một chút hối hận.

"Anh nghĩ như vậy cũng không sao." Thẩm Dịch bình tĩnh nói.

Những lời công kích kiểu này không có tác dụng gì với Thẩm Dịch.

Phó Dư Hạc ném chiếc áo khoác đồng phục học sinh trong tay lên người Thẩm Dịch, sải bước lớn mà đi, từ phía sau lưng anh nhìn lại dường như có chút chạy trốn.

Thẩm Dịch bắt lấy áo khoác, lớn tiếng nhắc nhở: "Anh, anh đừng có giở trò lừa gạt như đã hứa với em"

Phó Dư Hạc tiếp tục bước đi, không hề phản ứng.

Thẩm Dịch liếm chiếc răng nanh phía trên bên trái mỉm cười với tâm trạng tốt.

Hắn đẩy cửa đi vào phòng, Phó Trừng ở trong phòng vẫn đang chăm chỉ làm bài, chìm vào biển nghiên cứu trầm mê trong đó, chặn hoàn toàn âm thanh từ thế giới bên ngoài, Thẩm Dịch treo áo khoác lên trên kệ bên cạnh ngồi xuống. Trở lại vị trí ngồi trước đó.

Bên kia, Phó Dư Hạc không có đi thư phòng mà là đi phòng thay quần áo, nâng cằm nhìn mình trong gương, chỗ cổ gần xương quai xanh có một vết răng màu hồng nhạt còn một chiếc răng để lại dấu vết đậm màu hơn, anh mím môi hơi thở trên người mây đen giăng đầy, giơ tay cài cúc áo trên cùng che đi vết răng.

......Chó con.

——

Tối chủ nhật, Thẩm Dịch vừa từ nhà Phó Trừng trở về, hắn ra khỏi nhà họ Phó khi Phó Dư Hạc chưa có về nhà, hai ngày nay Phó Dư Hạc về muộn, theo quan điểm của Phó Trừng, anh trai cậu về muộn cũng là chuyện bình thường nên cậu không để ý có chuyện không ổn.

"Cùm cụp" -

Bật đèn trong phòng khách lên, Thẩm Dịch ném cặp lên ghế sô pha, chiếc cặp đựng sách phát ra âm thanh nặng nề, hắn thay dép đi trong nhà rồi bước vào phòng tắm.

Căn phòng này là do "hắn" thuê, giá thuê cũng không rẻ, theo ý hắn là không đáng giá nói không chừng đã bị làm thịt như cừu béo.

Môi trường không tệ.

Thẩm Dịch vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, bưng cốc nước đi rửa mặt điện thoại di động trong hộc tủ cạnh gương trên bồn rửa vang lên, hắn lau khô tay cầm điện thoại di động, là một cuộc gọi kỳ lạ.

"Xin chào." Khi Thẩm Dịch nói ra từ này, thanh âm lại có chút lười biếng.

"Xin lỗi, đây có phải là anh Thẩm không?" Giọng nam trẻ tuổi ở đầu dây bên kia hỏi.

Thẩm Dịch: "Là tôi."

"Là như thế này, mấy ngày trước anh nhờ tôi giúp anh xem căn hộ, anh còn nhớ không? Tôi vừa vặn có một căn hộ ở đây phù hợp với yêu cầu của anh. Khi nào anh có thời gian, anh có thể tới xem......"

Nghe bên kia nói chuyện, suy nghĩ của Thẩm Dịch bắt đầu lung tung.

Bánh ngọt ở nhà Phó Trừng hôm nay rất ngon, nghe nói là do đầu bếp đặc biệt của nhà cậu làm, đồ ngọt rất dễ khiến tâm trạng vui vẻ, đúng là như vậy.

Những ngày gần đây, hắn thường đến nhà Phó Trừng nhưng cơ hội gặp Phó Dư Hạc ít hơn nhiều...

"Anh Thẩm, anh Thẩm? Anh vẫn ở đó chứ?" Giọng nam bên kia âm thanh đề cao.

Thẩm Dịch hoàn hồn, định ra thứ sáu tuần sau liên lạc với người trên điện thoại, cúp điện thoại hắn ngáp một cái gửi tin nhắn cho Phó Dư Hạc, tắm rửa xong cũng không có người trả lời tin nhắn, hắn nằm xuống giường ngủ thiếp đi.

Giường trong phòng ngủ rộng 1,8 mét, có thể tùy ý Thẩm Dịch lăn qua lăn lại, điện thoại di động bị chủ nhân lật vài lần đều chôn vùi dưới chăn.

Nửa giờ sau, điện thoại phát sáng rung lên.

  ...

Phó Dư Hạc đã nhìn thấy nó khi Thẩm Dịch gửi tin nhắn.

Trên thực tế, công ty không có gì nghiêm trọng trong những ngày này.

Đèn trong văn phòng của tòa nhà cao tầng đang sáng, Phó Dư Hạc nhìn dòng chữ "về sớm" trên điện thoại một lúc, sau đó anh mở lại điện thoại sau khi màn hình tắt, lặp lại như thế bốn lần nhưng anh vẫn không trả lời.

Có tiếng gõ cửa văn phòng, Phó Dư Hạc đập ngược điện thoại lên bàn giống như từ trong mộng tỉnh lại, sau khi ý thức được mình đang làm gì anh vuốt trán.

"Vào đi."

Trợ lý ở bên ngoài đẩy cửa phòng làm việc ra, nói đã muộn hỏi anh khi nào thì tan sở.

Trợ lý nở nụ cười trên mặt, Phó tổng hai ngày nay không biết bị ám cái gì lại bắt đầu điên cuồng tăng ca.

Nếu anh ấy không nghỉ làm, họ cũng phải làm thêm giờ.

Phó Dư Hạc nhìn đồng hồ lúc này mới nhận ra là đã muộn, anh cầm điện thoại đứng dậy, "Đi thôi."

Trợ lý thở phào nhẹ nhõm.

Người lái xe phụ trách đưa Phó Dư Hạc về nhà, Phó Dư Hạc ngồi trong xe mở điện thoại di động ở ghế sau, trả lời tin nhắn của Thẩm Dịch, vẻn vẹn chỉ có ba chữ.

【 bận công việc. 】

Anh chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, dùng lòng bàn tay che một bên cổ, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa.

Sau vài phút, anh bật màn hình.

Không có phản hồi.

Vài phút sau, anh kiểm tra điện thoại nhưng vẫn không có gì gửi lại.

......ngủ rồi sao?

Anh dựa lưng vào ghế xe nhắm mắt lại.

Anh biết Thẩm Dịch có ý nghĩ gì với mình, trước đây anh đã hiểu lầm, nếu một người như Thẩm Dịch thật sự có tâm tư với ai đó hắn cũng không buồn che giấu, hắn thật sự chỉ có tình bạn đơn thuần với Phó Trừng.

Phó Dư Hạc gạt bỏ định kiến ​​của mình sang một bên và nhìn nhận nó rõ ràng hơn.

Người thực sự thú vị của Thẩm Dịch là anh.

Nhưng hắn là bạn của Phó Trừng và còn trẻ vì vậy anh không thể chấp nhận Thẩm Dịch chỉ vì hắn quan tâm đến anh, có thể ngay từ đầu anh đã lừa dối Thẩm Dịch một cách tồi tệ, khiến Thẩm Dịch nổi loạn.

Anh không nghĩ đó là trả thù, nếu là trả thù anh, Thẩm Dịch không cần nhúng tay vào vì sẽ mất nhiều hơn được, hắn cũng không có vẻ gì là một người nhàm chán như vậy.

Thẩm Dịch quan tâm đến anh.

Anh đồng ý với Thẩm Dịch với một điều kiện, nhưng nếu điều kiện của Thẩm Dịch là để anh kết giao với hắn...

Phó Dư Hạc trong mắt lóe lên một tia u ám.

Điều này là hoàn toàn không thể.

Anh lướt đầu ngón tay trên môi dưới một cách vô thức.

Nhưng nếu anh từ chối, điều đó có ảnh hưởng gián tiếp đến Phó Trừng không... Tâm trí của Phó Dư Hạc tràn ngập những suy nghĩ ngay khi anh rảnh rỗi.

Ông chủ dường như đang ở trong một tâm trạng xấu