Vạn Vật Hấp Dẫn

Chương 32: Phồn Hoa (Năm)



Ông chủ Khúc đã thua hai ván.

Giang Phảng lấy ra ba chip màu vàng, một chip màu lam trong khay, đặt xuống một bên bàn cược.

– Sao cậu có thể lấy lá bài như thế để cược với tôi?

Chẳng bao lâu, một bộ bài mới và chanh đều được mang lên.

Tuy rằng tiền cược cũng chỉ có thể coi như chơi nhỏ, nhưng người xem lại càng ngày càng đông.

Chương 33

– Có lẽ là uống say rồi.

Có thể xem ông chủ chịu thiệt, cho dù chỉ thiệt một chút thôi cũng rất thú vị.

Chắc chắn anh ấy đã nhìn thấy lá bài của Giang Phảng.

Vẻ tươi cười dán chặt trên khuôn mặt của Khúc Kim Sa không hề thay đổi, giống như là đang đeo một chiếc mặt nạ.

Khúc Kim Sa tự lẩm bẩm, ý cười trên khuôn mặt càng ngày càng tươi.

Chỉ có lỗ mũi hơi hơi phình lên bán đứng nội tâm đang gợn sóng của ông ta.

Huống hồ, chỉ 1000 tích điểm đối với Khúc Kim Sa mà nói cũng không thấm vào đâu.

– Cảm ơn đã nhắc nhở.

Giang Phảng hỏi ông ta:

Ông ta không kịp nghĩ rốt cuộc là làm sao.

– Vậy tôi phải chuẩn bị thật tốt mới được.

Khúc Kim Sa vẫn ung dung, nhìn xem anh định thêm bao nhiêu.

Ông ta chỉ biết, bản thân nhất định không thể làm ầm lên.

Anh không thua mất 100 chip mà Khúc Kim Sa cho.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, ông ta hoàn toàn không thể cười nổi.

Cho dù là Giang Phảng có thực sự gian lận, nhưng việc ông ta tự tay rút lá bài 3 Tép có đánh dấu cũng không thể chối cãi.

– Vẫn may.

Trong mắt người ngoài, lẽ nào Giang Phảng còn có thể khống chế Khúc Sa rút lá bài nào hay sao?

Anh đã lấy lại được tiền vốn bỏ ra ăn buffet.

– Không thích, không phải không biết.

Khúc Kim Sa vẫn còn đang trong cơn kích động, khuôn mặt nghẹn đèn sì, gần như định thốt ra hai từ “ván nữa”.

Ván này Khúc Kim Sa đã bị Giang Phảng đánh khổ không nói nên lời.

Nghe thấy Khúc Kim Sa đột ngột tuyên bố như vậy, xung quanh lập tức vang lên tiếng hô to gọi nhỏ.

Giang Phảng khẽ gảy bài lên, thân bài nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay.

Dẫu vậy, ông ta vẫn còn một số biện pháp cần thiết.

Cô đứng chết lặng không nói một tiếng, khi đi nhận chip, tay còn run rẩy.

Ông ta nhận thấy nếu như không xảy ra sự cố gì, Giang Phảng sẽ sống trong trò chơi này rất lâu.

Nói thì nói vậy, nhưng trên thực tế, sức lực của ông ta đã bị rút sạch rồi.

Khúc Kim Sa cười ôn hòa gọi anh một tiếng:

Trong lúc ông ta đưa tay sửa sang lại bài, ông ta cố ý đặt lá bài 2 Bích lên trên cùng.

– Tiểu Giang?

Vậy nên, lá bài mà Giang Phảng rút được nhất định là thắng chắc!

Giang Phảng ung dung đáp:

Giang Phảng dời tầm mắt khỏi khay chip xếp hình tòa tháp, dùng ánh mắt hỏi ông ta muốn nói gì.

Tại sao đột nhiên lại chơi lớn đến vậy?

Giang Phảng vừa xáo bài, vừa hỏi:

Khúc Kim Sa nói vẻ tự nhiên:

– Cảm thấy tôi gian lận hả?

Giang Phảng cũng đã dùng ly Vodka che lại mặt bài.

Nam Chu vươn tay ra cản cô lại, khẽ lắc đầu với cô.

– Uống chút nước ngọt không?

Nam Chu hỏi ngược lại:

– Ông chủ Khúc đừng khiêm tốn quá.

– Đi đổi đi.

Giang Phảng ung dung đáp:

Sự thực là như thế, nếu như ông ta gian lận, sẽ xung đột với quân 2 Bích đối diện.

– Ông chủ khúc mời sao?

Hơi thở của anh có chút nặng nề, bởi vậy biên độ chuyển động của choker dán vào hầu kết trên cổ ngày càng rõ ràng.

Giang Phảng nghiêng ly rượu, khẽ nhấp một ngụm.

Khúc Kim Sa cười cười:

Khúc Kim Sa không hiểu, cũng không nghĩ ra.

– Đương nhiên.

Khi đưa bài cũ dính nước lựu cho bồi bàn, ông ta cong cổ tay xuống, cầm cả bộ bài trong lòng bàn tay rồi đặt lại lên khay.

Khúc Kim Sa nhìn gã:

Chỉ trong khoảng thời gian rối rắm ngắn ngủi, Khúc Kim Sa vươn tay chọn lá bài có chứa ký hiệu trong đống bài.

Ông ta cong cong ngón tay, thì thầm mấy câu với người bồi bàn ở sòng bạc.

Chương 33

– Cậu… chắc đấy chứ?

Không lâu sau, bồi bàn vừa mới rời khỏi bấy giờ lại đi xuyên qua đám người đông đúc, lặp lại nhiều lần “nhường đường nào”.

– Tại sao lại có chẵn có lẻ như thế.

Hết chương 32

Anh ta mang tới một ly Vodka, một cốc nước ép lựu, đều được đựng trong cốc thủy tinh miệng rộng tinh xảo, bên trong còn có những viên đá hình tròn đang chuyển động, miệng cốc ngưng lại thành một lớp sương trắng mỏng.

Dường như Giang Phảng cũng không hứng thú mấy với việc này.

Hương rượu sực nức khiến cho Giang Phảng khẽ nhíu mày nhưng không để người khác thấy được.

Cho dù là bọn họ có thua cũng phải ngoan ngoãn giao tiền.

Anh nói:

Trong nháy mắt, một suy nghĩ chợt lóe lên.

Ông ta nghe thấy giọng nói khô khốc nhưng vẫn ổn định của mình dặn dò bồi bàn:

– Tôi không thích uống rượu.

Nói xong, anh cầm khay chip đã bị lấy đi bốn đồng kia, đặt ngay ngắn vào trong ô.

– Haiz… – Giọng Khúc Kim Sa ngày càng trở nên kỳ quái khó hiểu – Cậu có một phần huyết thống Nga đúng không? Có người Nga nào mà không uống rượu đâu chứ?

Tại sao lúc này cậu ta lại không làm bất cứ động tác gì để phá mã từ chứ?

Đối mặt với lời mời rượu, Giang Phảng cũng không cương quyết từ chối. Anh nhận lấy ly rượu, khẽ ngửi rồi cười cười nói:

Khúc Kim Sa cười ôn hòa gọi anh một tiếng:

Ván đầu tiên thắng 30 điểm, ván hai thắng 340 điểm, cộng thêm 100 điểm mà Khúc Kim Sa tặng cho anh.

– Ly này chắc không rẻ đâu nhỉ.

– Tôi biết anh muốn làm gì, tại sao lại không tin?

Nhưng tay Giang Phảng cực nhanh, vừa mở đã khép, lập tức chặn lại vô số ánh mắt bên ngoài.

Khúc Kim Sa cũng không giấu giếm:

Lần này, ông ta cũng đã hiểu biết sơ qua Giang Phảng là người thế nào.

Điều này thể hiện rằng tự nhận bài của mình không thể đấu với đối phương, kịp thời ngăn chặn tổn thất, giống như thằn lằn tự đứt đuôi.

– 150 tích điểm một ly. Là loại rượu đắt nhất ở đây.

Anh nói:

Giang Phảng nhìn thoáng qua Lý Ngân Hàng đang đờ đẫn, khóe miệng tươi cười.

Giang Phảng nghiêng ly rượu, khẽ nhấp một ngụm.

– Tiểu Giang cũng rất khiêm tốn mà. Còn nói là không biết uống rượu nữa.

Vị cay tinh khiết và mùi thơm nở rộ nơi đầu lưỡi, ban đầu là lạnh lẽo, sau đó là cảm giác như có ngọn lửa thiêu đốt.

Bảy tám người ở phía sau anh đều xúm đầu vào muốn xem.

Khúc Kim Sa cười cười:

Đầu Lý Ngân Hàng nổ ầm ầm.

– F Vodka, sản xuất ở Ba Lan. – Giang Phảng kiến nghị – Không cho đá, hoặc là cho thêm vài giọt chanh sẽ ngon hơn nhiều.

Trong Phồn Hoa có NPC duy trì trật tự.

Ánh mắt Khúc Kim Sa nhìn anh lại càng thêm vài phần ý tứ:

Trong khi tất cả nghi ngờ của ông ta chưa được giải đáp, bài lại được đưa vào trong máy.

– Cảm ơn về lời kiến nghị.

Ông ta không kịp nghĩ rốt cuộc là làm sao.

– 150 tích điểm một ly. Là loại rượu đắt nhất ở đây.

Bồi bàn vốn định đặt nước lựu tới chỗ Khúc Kim Sa, ai ngờ đám người hóng chuyện ở phía sau đụng phải cánh tay anh ta. Nước lựu đỏ đậm tràn ra khỏi khay rơi xuống, mặt bàn cược làm bằng nhung xanh biếc bị nhuốm một mảng màu đậm.

… Là lá 2 Bích lớn nhất trong ván cược.

Bồi bàn vốn định đặt nước lựu tới chỗ Khúc Kim Sa, ai ngờ đám người hóng chuyện ở phía sau đụng phải cánh tay anh ta. Nước lựu đỏ đậm tràn ra khỏi khay rơi xuống, mặt bàn cược làm bằng nhung xanh biếc bị nhuốm một mảng màu đậm.

Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, vị ngọt của nước lựu trong miệng ông ta lên men thành cái vị chua xót, đắng chát.

Mặt bồi bàn tái đi, vội rút khăn tay ra, phủ lên chỗ bị bẩn, luôn miệng xin lỗi.

Bốn phía xung quanh anh chợt trở nên yên tĩnh.

Khúc Kim Sa tính tình rộng lượng, đương nhiên sẽ không để tâm tới chuyện lỡ tay nhỏ bé này.

– Không sao, không sao. – Khúc Kim Sa cầm lấy bộ bài bị dính nước lựu lên, đặt trên chiếc khay rỗng của bồi bàn – Đổi bộ mới là được.

– F Vodka, sản xuất ở Ba Lan. – Giang Phảng kiến nghị – Không cho đá, hoặc là cho thêm vài giọt chanh sẽ ngon hơn nhiều.

Nhìn thấy thế, Giang Phảng đặt ly rượu bên môi, sắc mặt không có gì thay đổi.

“Khó lắm mới có một ván lớn. Xì.”

Thậm chí khi nghe thấy lời của Khúc Kim Sa, anh cũng vẫy tay với bồi bàn:

Thậm chí khi nghe thấy lời của Khúc Kim Sa, anh cũng vẫy tay với bồi bàn:

– Xin lỗi, nếu như có chanh có thể mang tới cho tôi không.

Bồi bàn được dặn vậy thì sửng sốt, vô thức liếc nhìn Khúc Kim Sa.

Nếu như bọn họ đều ở trong trò chơi “Vạn Vật Hấp Dẫn”, vậy thì theo sự phát triển của trò chơi, sẽ có một ngày bọn họ nhất định phải cạnh tranh.

Thấy Khúc Kim Sa khẽ gật đầu, anh ta mới thu cái khay lại, nói vâng rồi xoay người rời khỏi.

Khúc Kim Sa gắng gượng trưng ra khuôn mặt tươi cười, lật bài của mình lên, đồng thời nói:

Khúc Kim Sa hỏi ngược lại:

Chẳng bao lâu, một bộ bài mới và chanh đều được mang lên.

Ban nãy, khi ván thứ hai kết thúc, Khúc Kim Sa nhanh chóng nhìn chằm chằm vị trí lá 2 Bích.

Khúc Kim Sa bóc bộ bài mới, Giang Phảng vắt chanh.

Anh nhìn Nam Chu:

Khúc Kim Sa cười hỏi anh:

Nếu như Giang Phảng lặp lại trò cũ, tiếp tục động tay động chân với bài. Vậy thì, ông ta cũng không ngại dùng lá bài này dạy cho Giang Phảng một bài học nhỏ.

– Còn kiểm tra bài nữa không?

Giọng nói như rượu mang theo hơi lạnh dán sát vào tai cậu trượt xuống dưới:

Dường như Giang Phảng cũng không hứng thú mấy với việc này.

Rút bài xong, người chia bài thu lại những lá bài khác theo quy định.

Anh nhấp thử một ngụm rượu mới pha chế, híp mắt có vẻ hài lòng:

Giang Phảng đã rút được gì?!

– Ông chủ Khúc trước đi.

Khúc Kim Sa dùng ngón tay mập mạp ngắn ngủn của mình xếp lại bài.

Khúc Kim Sa cũng không giấu giếm:

Động tác xếp bài của ông ta rất tiêu chuẩn, chẳng qua có hơi chậm, cảm giác rất giản dị hàm hậu.

Thang máy xuống tới tầng một.

Ông ta còn cười tự giễu:

– Phản ứng chậm quá, không so được với người trẻ nữa rồi.

Vậy thì, lá bài vốn ông ta để trong tay áo, nên dùng, hay là không nên dùng đây?

Giang Phảng:

– Gian lận đúng không? Anh làm thế nào vậy?

– Ông chủ Khúc đừng khiêm tốn quá.

Giang Phảng:

Khúc Kim Sa đưa bài mình đã xếp cho Giang Phảng:

Cô vô thức bước về phía trước:

– Tiểu Giang cũng rất khiêm tốn mà. Còn nói là không biết uống rượu nữa.

– Không thích, không phải không biết.

Giang Phảng nhận lấy bài trong tay Khúc Kim Sa, nhưng không làm giống như lần đầu tiên mà chỉ dùng ngón cái trượt mở từng lá bài.

Trong tình huống thế này, thậm chí Khúc Kim Sa còn cảm thấy may mắn.

Một tay anh cầm ly rượu, ngón cái và ngón út của tay còn lại phối hợp ăn ý, ngón cái lướt qua góc trên cùng của bài, ngón út cũng trượt theo, lật bài ngược ra phía sau, trượt xuống dưới cùng.

Nhìn thấy tay nháo bài chuyên nghiệp thế này, hai mắt những con bạc đằng sau tỏa sáng, nóng lòng muốn lập tức bái sư học nghệ.

Hết chương 32

Nam Chu ở bên cạnh nghiêng đầu, chắp tay phía sau, lẳng lặng học tập động tác của anh.

Nhìn thấy thế, Giang Phảng đặt ly rượu bên môi, sắc mặt không có gì thay đổi.

Giang Phảng dựa vào vách thang máy, ngửa cổ lên, điều chỉnh choker trên cổ.

Giang Phảng vừa xáo bài, vừa hỏi:

Nói xong, anh gật đầu ưu nhã:

Bên trong đặt tất cả chip mà anh thắng được.

– Lần này tới ông chủ Khúc làm nhà cái nhỉ?

Không, chắc chắn cậu ta đã rút được 2 Bích rồi!

Giang Phảng nhận lấy bài trong tay Khúc Kim Sa, nhưng không làm giống như lần đầu tiên mà chỉ dùng ngón cái trượt mở từng lá bài.

Khúc Kim Sa:

Giang Phảng dời tầm mắt khỏi khay chip xếp hình tòa tháp, dùng ánh mắt hỏi ông ta muốn nói gì.

Ván thứ ba, bắt đầu.

– Đúng vậy.

– Lần này tới ông chủ Khúc làm nhà cái nhỉ?

Giang Phảng nâng ly với ông ta:

– Vậy tôi phải chuẩn bị thật tốt mới được.

Khúc Kim Sa cười hỏi anh:

Nam Chu suy nghĩ:

Nam Chu gật đầu thành thật.

Khúc Kim Sa dùng nước lựu đáp lễ.

– Tại sao nhỉ…

Mà ngay trong tay áo đang nâng nước lựu của ông ta, đang nhét một lá bài.

Giang Phảng hé ra một góc bài.

– …Prove it.

… Là lá 2 Bích lớn nhất trong ván cược.

Lời tác giả:

– Tôi và bạn của tôi trả được.

Ban nãy, khi ván thứ hai kết thúc, Khúc Kim Sa nhanh chóng nhìn chằm chằm vị trí lá 2 Bích.

Mọi người tới đây muốn hóng chuyện lại không hóng được, đương nhiên là phải nói lắm lời mấy câu.

Trong lúc ông ta đưa tay sửa sang lại bài, ông ta cố ý đặt lá bài 2 Bích lên trên cùng.

– Cảm ơn ông chủ Khúc đã chiêu đãi. Hôm nay, chúng ta chơi tới đây thôi.

Khi đưa bài cũ dính nước lựu cho bồi bàn, ông ta cong cổ tay xuống, cầm cả bộ bài trong lòng bàn tay rồi đặt lại lên khay.

Chỉ trong nháy mắt, ngón áp út thô ngắn của ông ta khẽ cong lên trượt về phía sau, lá 2 Bích rơi thẳng vào trong cổ tay áo ông ta.

– Không cảm thấy tôi cược hơn mười nghìn giống như một kẻ điên sao?

Đây là lá bài vốn của Khúc Kim Sa.

Nói xong, anh đặt ngón tay lên lá bài trên bàn, một ngón đè xuống góc lá bài trị giá 12.000 tích điểm kia.

– Có hơi.

Nếu như Giang Phảng lặp lại trò cũ, tiếp tục động tay động chân với bài. Vậy thì, ông ta cũng không ngại dùng lá bài này dạy cho Giang Phảng một bài học nhỏ.

Hương rượu sực nức khiến cho Giang Phảng khẽ nhíu mày nhưng không để người khác thấy được.

Một tay lật hết những lá bài từ mặt sau sang mặt chính, Giang Phảng đặt bài xuống, dùng một ngón tay trải bài ra thành một hình cánh quạt xinh đẹp hoàn mỹ.

Mùi hương nồng của Vodka trong không khí, cùng với mùi thuốc lá, mùi mồ hôi của đám người vây xem khiến cho đầu óc đang tỉnh táo của Khúc Kim Sa trở nên choáng váng.

Lo lắng chen nhau chui vào đầu.

Giang Phảng khẽ liếc nhìn, sau đó lập tức dùng ngón tay út ôm lấy bài, khép lại hình cánh quạt hoàn mỹ kia:

Lẽ nào cậu ta lại gian lận?!

– Được rồi.

– Ông chủ Khúc trước đi.

Khúc Kim Sa thoáng giây nghi ngờ.

Người chia bài đã thu những lá bài không cần thiết lại, Khúc Kim Sa không thể kiểm tra vẫn còn mấy lá bài lớn.

Tại sao lúc này cậu ta lại không làm bất cứ động tác gì để phá mã từ chứ?

Một tay lật hết những lá bài từ mặt sau sang mặt chính, Giang Phảng đặt bài xuống, dùng một ngón tay trải bài ra thành một hình cánh quạt xinh đẹp hoàn mỹ.

Động tác xếp bài của ông ta rất tiêu chuẩn, chẳng qua có hơi chậm, cảm giác rất giản dị hàm hậu.

Khúc Kim Sa không hiểu, cũng không nghĩ ra.

Giang Phảng cười lớn, bước nhanh ra khỏi thang máy. Đuôi tóc vốn khoát lên vai anh trượt xuống khỏi bả vai.

Trong khi tất cả nghi ngờ của ông ta chưa được giải đáp, bài lại được đưa vào trong máy.

Ván thứ ba, bắt đầu.

Một khay chip đầy ắp trước mặt, giống như một ngọn núi đột nhiên đè lên trái tim Khúc Kim Sa, khiến ông ta không thể khống chế được đổ mồ hôi như suối.

Cho tới khi bài bị móc câu đồng gạt ra, tận mắt nhìn thấy có ba lá bài hiện lên màu sắc đặc thù mà Khúc Kim Sa vô cùng quen thuộc, nhưng ông ta vẫn chưa nghĩ ra, Giang Phảng đã làm gì.

Tuy rằng tiền cược cũng chỉ có thể coi như chơi nhỏ, nhưng người xem lại càng ngày càng đông.

Cho dù đã nói là “chuẩn bị tốt”, nhưng dường như Giang Phảng lại chẳng hề quan tâm tới thắng thua của ván này.

Khúc Kim Sa đưa bài mình đã xếp cho Giang Phảng:

Anh nhanh chóng chọn lá bài anh muốn, sau khi rút, anh dùng cái ly chỉ còn lại đá đặt lên trên bài.

Lựa chọn xong xuôi, anh lịch sự vươn tay ra với Khúc Kim Sa.

Tới lượt ông rồi…

– Tôi không thích uống rượu.

Trước mắt là bộ bài mới được máy móc lựa chọn, đảm bảo có hiệu quả.

Vậy thì, lá bài vốn ông ta để trong tay áo, nên dùng, hay là không nên dùng đây?

Chỉ có lỗ mũi hơi hơi phình lên bán đứng nội tâm đang gợn sóng của ông ta.

– Tiểu Giang?

Cũng may là ông ta khống chế được.

Chỉ trong khoảng thời gian rối rắm ngắn ngủi, Khúc Kim Sa vươn tay chọn lá bài có chứa ký hiệu trong đống bài.

Để tránh xuất hiện sự xấu hổ giống như lần trước, ngay khi Khúc Kim Sa chạm vào bài, ông ta lập tức nhìn con số.

Là lá 2 Cơ.

Giang Phảng đáp lại bằng một nụ cười ấm áp:

– Cược bao nhiêu?

Chỉ nhỏ hơn lá 2 Bích.

Nếu như không gian lận, lá 2 Cơ trong tay ông ta cùng với 36.000 tích điểm tâm huyết của ông ta sẽ bị một lá 2 Bích nhỏ bé nuốt sạch, không chừa lại chút máu xương nào.

Ông ta chậm rãi thở phào, ý cười trên khuôn mặt càng thêm hiền lành ôn hòa.

– Ông chủ Khúc…?

– Ông chủ khúc mời sao?

…Có thể yên tâm.

– Ván thứ hai anh anh đã làm gì đúng không?

Rút bài xong, người chia bài thu lại những lá bài khác theo quy định.

Giang Phảng hé ra một góc bài.

Bảy tám người ở phía sau anh đều xúm đầu vào muốn xem.

Nam Chu sờ sờ cái tai và gò má hơi nóng của mình, không hiểu được tại sao người mình lại nóng lên.

Giang Phảng khẽ cong ngón tay, ra hiệu cho cậu ghé tai vào đây.

Nhưng tay Giang Phảng cực nhanh, vừa mở đã khép, lập tức chặn lại vô số ánh mắt bên ngoài.

Cò mồi hỏi:

Anh giơ bài lên.

Khúc Kim Sa nhìn chằm chằm vào mắt anh, cười hỏi:

Khúc Kim Sa không yêu cầu cược thêm, cũng không ép ở lại, thậm chí còn lịch sự tạm biệt bọn họ.

– Cược bao nhiêu?

– Tôi không có thứ đó. Vận may của tôi đã dùng hết từ lâu rồi.

Giang Phảng nhìn ô chip của mình.

Bên trong đặt tất cả chip mà anh thắng được.

– Cậu còn nhớ đây là trò chơi gì không?

Ván đầu tiên thắng 30 điểm, ván hai thắng 340 điểm, cộng thêm 100 điểm mà Khúc Kim Sa tặng cho anh.

– Tôi… bỏ bài.

Đúng rồi, Nam Chu đứng bên cạnh Giang Phảng mà.

Ông chủ Khúc đã thua hai ván.

Tổng cộng là 440 điểm.

Lý Ngân Hàng cứ thế đi thẳng ra ngoài.

Giang Phảng suy nghĩ, lấy ra một đồng chip màu đỏ trong khay, cộng thêm hai chip vàng.

Anh quyết định mức cược của ván này là 560 điểm.

– Haiz… – Giọng Khúc Kim Sa ngày càng trở nên kỳ quái khó hiểu – Cậu có một phần huyết thống Nga đúng không? Có người Nga nào mà không uống rượu đâu chứ?

Khúc Kim Sa vừa bắt tay thêm chip cùng mức với anh, vừa cười cảm thán:

Cho dù là Giang Phảng có thực sự gian lận, nhưng việc ông ta tự tay rút lá bài 3 Tép có đánh dấu cũng không thể chối cãi.

– Tại sao lại có chẵn có lẻ như thế.

“Có được không vậy? Ông chủ Khúc không vững tin à?”

Giang Phảng hỏi ông ta:

– Ông có thêm không?

Khúc Kim Sa hỏi ngược lại:

– Cậu có thêm không?

“Ting” một tiếng.

– Giang Phảng, cho tôi xem vận may của cậu đi.

Giang Phảng:

Giang Phảng:

– Thêm.

– Vận may à?

Giang Phảng lại nhìn vào khay chip.

Nam Chu sững người.

Đôi mắt anh cong cong:

Khúc Kim Sa vẫn ung dung, nhìn xem anh định thêm bao nhiêu.

Lần sau, Giang Phảng muốn thắng, e rằng sẽ không dễ dàng thế nữa.

Cho dù anh thêm bao nhiêu, Khúc Kim Sa vẫn sẽ có thừa tiền chơi với anh tới cùng.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, ông ta hoàn toàn không thể cười nổi.

Giang Phảng lại nhìn vào khay chip.

Giang Phảng lấy ra ba chip màu vàng, một chip màu lam trong khay, đặt xuống một bên bàn cược.

Người chia bài mặc bộ đồ bunny girl dịu dàng nhắc nhở:

– Tất cả chip phải đặt trong ô mới được tính.

Giang Phảng đáp lại bằng một nụ cười ấm áp:

Khúc Kim Sa tính tình rộng lượng, đương nhiên sẽ không để tâm tới chuyện lỡ tay nhỏ bé này.

– Cảm ơn đã nhắc nhở.

Nói xong, anh cầm khay chip đã bị lấy đi bốn đồng kia, đặt ngay ngắn vào trong ô.

Giang Phảng cười với Khúc Kim Sa:

– Phiền ông mang tới đây một khay nữa.

Chỉ nhỏ hơn lá 2 Bích.

Ban đầu sắc mặt Khúc Kim Sa trắng bệch, sau đó lập tức chuyển sang màu xanh mét.

Ban đầu sắc mặt Khúc Kim Sa trắng bệch, sau đó lập tức chuyển sang màu xanh mét.

Đây là lá bài vốn của Khúc Kim Sa.

Móng tay ông ta bấu chặt vào tay vịn thuộc da mềm, miễn cưỡng nói:

– Tất cả chip phải đặt trong ô mới được tính.

– Cậu… chắc đấy chứ?

– Tôi đã đếm rồi. – Giang Phảng nói rất tự nhiên. – Trừ bốn đồng kia ra, cả khay chip này tổng cộng là mười hai nghìn điểm.

Nói xong, anh gật đầu ưu nhã:

– Tôi và bạn của tôi trả được.

Tại sao cậu ta lại dám cược như vậy?

Đầu Lý Ngân Hàng nổ ầm ầm.

– Xin lỗi, nếu như có chanh có thể mang tới cho tôi không.

Tại sao đột nhiên lại chơi lớn đến vậy?

Cô vô thức bước về phía trước:

Anh quyết định mức cược của ván này là 560 điểm.

Điều này chắc chắn đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới thể diện của Khúc Kim Sa, khiến sắc mặt của ông ta từ trắng bệch chuyển sang màu nâu đỏ như gan lợn.

– Giang…

– Không sao, không sao. – Khúc Kim Sa cầm lấy bộ bài bị dính nước lựu lên, đặt trên chiếc khay rỗng của bồi bàn – Đổi bộ mới là được.

Nam Chu vươn tay ra cản cô lại, khẽ lắc đầu với cô.

Lý Ngân Hàng ngơ ra một lúc lâu, mắt sáng lên.

Một lúc sau, ồ lên náo động!

Đúng rồi, Nam Chu đứng bên cạnh Giang Phảng mà.

Chắc chắn anh ấy đã nhìn thấy lá bài của Giang Phảng.

… Chỉ lớn hơn quân 3.

Vậy nên, lá bài mà Giang Phảng rút được nhất định là thắng chắc!

Một khay chip đầy ắp trước mặt, giống như một ngọn núi đột nhiên đè lên trái tim Khúc Kim Sa, khiến ông ta không thể khống chế được đổ mồ hôi như suối.

Lời tác giả:

Ông ta muốn dùng khăn tay lau trán, nhưng lấy khăn ra rồi, lại chỉ có thể đặt trong lòng bàn tay thấm mồ hôi.

Trước mắt là bộ bài mới được máy móc lựa chọn, đảm bảo có hiệu quả.

Ông ta nghe thấy giọng nói khô khốc nhưng vẫn ổn định của mình dặn dò bồi bàn:

Giang Phảng nhướn mày, rũ mi xuống, không nhìn được ra là tiếc nuối hay là vui vẻ.

– Đi lấy thêm một khay ra đây.

Ít nhất bọn họ không thể làm gì ngoài sáng.

Nói thì nói vậy, nhưng trên thực tế, sức lực của ông ta đã bị rút sạch rồi.

Mỗi lần tim đập, giống như bị một cái chùy đập mạnh vào xương sườn ông ta.

– Giang…

Lo lắng chen nhau chui vào đầu.

Giang Phảng đã rút được gì?!

Tại sao cậu ta lại dám cược như vậy?

Có “cò mồi” rụt rè nói với ông ta:

Lẽ nào cậu ta lại gian lận?!

Vẻ tươi cười dán chặt trên khuôn mặt của Khúc Kim Sa không hề thay đổi, giống như là đang đeo một chiếc mặt nạ.

Trong nháy mắt, một suy nghĩ chợt lóe lên.

Móng tay ông ta bấu chặt vào tay vịn thuộc da mềm, miễn cưỡng nói:

Lẽ nào cậu ta rút trúng 2 Bích rồi?

***

Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, vị ngọt của nước lựu trong miệng ông ta lên men thành cái vị chua xót, đắng chát.

Khúc Kim Sa khoanh tay.

Mùi hương nồng của Vodka trong không khí, cùng với mùi thuốc lá, mùi mồ hôi của đám người vây xem khiến cho đầu óc đang tỉnh táo của Khúc Kim Sa trở nên choáng váng.

Lá bài 4 Tép của Giang Phảng khiến cho Lý Ngân Hàng mãi về sau mới cảm thấy nổi đầy da gà.

Người chia bài đã thu những lá bài không cần thiết lại, Khúc Kim Sa không thể kiểm tra vẫn còn mấy lá bài lớn.

– Còn kiểm tra bài nữa không?

Giang Phảng cũng đã dùng ly Vodka che lại mặt bài.

Nếu như cậu ta rút trúng 2 Bích…

Đền ba lần, đối với ông ta có ý gì?

– Hả?

Không, chắc chắn cậu ta đã rút được 2 Bích rồi!

Vậy thì… Vậy thì…

Giang Phảng:

Vòng này mình là nhà cái, phải đền gấp ba lần.

Đền ba lần, đối với ông ta có ý gì?

Giang Phảng nâng ly với ông ta:

Trong tình huống thế này, thậm chí Khúc Kim Sa còn cảm thấy may mắn.

Giang Phảng nhìn ô chip của mình.

Nếu như bản thân ông ta thực sự gian lận, dùng quân 2 Bích giấu trong tay áo, trùng hợp là Giang Phảng cũng rút được 2 Bích, vậy sẽ xuất hiện tình trạng trong một bộ bài có hai lá 2 Bích.

– Đúng vậy.

Tới nước ấy rồi, một khi kiểm tra người và phát hiện ông chủ của sòng bạc Bắc Đẩu Chuyển Hướng lại công khai gian lận, còn gian lận trong cái trò cược lớn bé cấp độ trẻ con này, vậy thanh danh và nguồn khách vất vả lắm mới tích cóp được…

Khúc Kim Sa nói vẻ tự nhiên:

Nam Chu vẫn còn nghi ngờ:

Nhưng tình huống trước mắt cũng không tốt đến đâu.

Sự thực là như thế, nếu như ông ta gian lận, sẽ xung đột với quân 2 Bích đối diện.

Khúc Kim Sa:

Nếu như không gian lận, lá 2 Cơ trong tay ông ta cùng với 36.000 tích điểm tâm huyết của ông ta sẽ bị một lá 2 Bích nhỏ bé nuốt sạch, không chừa lại chút máu xương nào.

Nhìn thấy bồi bàn lại bê một tháp chip từ từ lại gần, không khí rét lạnh đang dần bao phủ lấy cả người Khúc Kim Sa.

Cò mồi lập tức im bặt.

Adrenalin nhanh chóng phân bố khiến cho tay chân ông ta lạnh như băng, đầu óc kêu ong ong.

– Bởi vì khi anh lật bài tôi đã nhìn thấy rồi. – Nam Chu đáp – Là lá 4 Tép.

Bồi bàn đang bưng chip lên, khi chỉ còn cách bàn cược vài bước chân, Khúc Kim Sa ngẩng đầu lên.

– Tôi… bỏ bài.

Ông ta muốn dùng khăn tay lau trán, nhưng lấy khăn ra rồi, lại chỉ có thể đặt trong lòng bàn tay thấm mồ hôi.

Trường hợp hai người cược với nhau mà nhà cái bỏ bài, có nghĩa là từ bỏ tất cả tiền đặt cược ban nãy.

– Cứ để bọn họ đi vậy sao?

Điều này thể hiện rằng tự nhận bài của mình không thể đấu với đối phương, kịp thời ngăn chặn tổn thất, giống như thằn lằn tự đứt đuôi.

Nghe thấy Khúc Kim Sa đột ngột tuyên bố như vậy, xung quanh lập tức vang lên tiếng hô to gọi nhỏ.

“Có được không vậy? Ông chủ Khúc không vững tin à?”

“Khó lắm mới có một ván lớn. Xì.”

Mọi người tới đây muốn hóng chuyện lại không hóng được, đương nhiên là phải nói lắm lời mấy câu.

Cho tới khi bài bị móc câu đồng gạt ra, tận mắt nhìn thấy có ba lá bài hiện lên màu sắc đặc thù mà Khúc Kim Sa vô cùng quen thuộc, nhưng ông ta vẫn chưa nghĩ ra, Giang Phảng đã làm gì.

Điều này chắc chắn đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới thể diện của Khúc Kim Sa, khiến sắc mặt của ông ta từ trắng bệch chuyển sang màu nâu đỏ như gan lợn.

Nam Chu chủ động ghé vào.

Giang Phảng nhướn mày, rũ mi xuống, không nhìn được ra là tiếc nuối hay là vui vẻ.

Giang Phảng đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, đón nhận ánh mặt kinh ngạc của Khúc Kim Sa.

Khúc Kim Sa gắng gượng trưng ra khuôn mặt tươi cười, lật bài của mình lên, đồng thời nói:

– Giang Phảng, cho tôi xem vận may của cậu đi.

– Phiền ông mang tới đây một khay nữa.

– Vận may à?

Giang Phảng lặp lại lời của Khúc Kim Sa, khẽ liếc nhìn Nam Chu.

Trường hợp hai người cược với nhau mà nhà cái bỏ bài, có nghĩa là từ bỏ tất cả tiền đặt cược ban nãy.

Đôi mắt anh cong cong:

– Tôi không có thứ đó. Vận may của tôi đã dùng hết từ lâu rồi.

Nói xong, anh đặt ngón tay lên lá bài trên bàn, một ngón đè xuống góc lá bài trị giá 12.000 tích điểm kia.

– Ly này chắc không rẻ đâu nhỉ.

Giang Phảng khẽ gảy bài lên, thân bài nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay.

– Đương nhiên.

Anh giơ bài lên.

Bốn phía xung quanh anh chợt trở nên yên tĩnh.

Khúc Kim Sa nhìn chằm chằm vào mắt anh, cười hỏi:

Một lúc sau, ồ lên náo động!

Trong tay anh là một lá 4 Tép.

– Phản ứng chậm quá, không so được với người trẻ nữa rồi.

… Chỉ lớn hơn quân 3.

Người chia bài mặc bộ đồ bunny girl dịu dàng nhắc nhở:

– Cậu điên rồi à?!

Cho dù đã nói là “chuẩn bị tốt”, nhưng dường như Giang Phảng lại chẳng hề quan tâm tới thắng thua của ván này.

Có thể xem ông chủ chịu thiệt, cho dù chỉ thiệt một chút thôi cũng rất thú vị.

Nhìn thấy lá bài như vậy, Khúc Kim Sa luôn cố gắng duy trì bình tĩnh đột nhiên mất khống chế. Ông ta bật dậy, gần như thất thanh:

– Sao cậu có thể lấy lá bài như thế để cược với tôi?

– Tại sao nhỉ…

Nếu như cậu ta rút trúng 2 Bích…

Giang Phảng đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, đón nhận ánh mặt kinh ngạc của Khúc Kim Sa.

– Có lẽ là uống say rồi.

Ông ta còn cười tự giễu:

Anh kéo cả khay chip tới bên cạnh, nhìn mỹ nữ chia bài mặt mày hoảng hốt kéo 560 chip vào chỗ mình, anh cười rực rỡ, cầm tất cả chip lên.

– Cảm ơn ông chủ Khúc đã chiêu đãi. Hôm nay, chúng ta chơi tới đây thôi.

Lựa chọn xong xuôi, anh lịch sự vươn tay ra với Khúc Kim Sa.

Khúc Kim Sa vẫn còn đang trong cơn kích động, khuôn mặt nghẹn đèn sì, gần như định thốt ra hai từ “ván nữa”.

Khúc Kim Sa dùng nước lựu đáp lễ.

Cũng may là ông ta khống chế được.

Giang Phảng cũng không định quan tâm tới ông ta, xoay người đưa toàn bộ chip cho Lý Ngân Hàng:

– Đi đổi đi.

Hết chương 32

Lá bài 4 Tép của Giang Phảng khiến cho Lý Ngân Hàng mãi về sau mới cảm thấy nổi đầy da gà.

Cuộc sống thay đổi lên xuống, tạo thành sự tàn phá nghiêm trọng với người cẩn thận như Lý Ngân Hàng.

Vòng này mình là nhà cái, phải đền gấp ba lần.

Cô đứng chết lặng không nói một tiếng, khi đi nhận chip, tay còn run rẩy.

Khúc Kim Sa không yêu cầu cược thêm, cũng không ép ở lại, thậm chí còn lịch sự tạm biệt bọn họ.

Sau khi nhìn mấy người Giang Phảng đi vào trong thang máy, Khúc Kim Sa nhìn chằm chằm vào cửa thang máy khép dần, vẻ mặt khó dò.

Tới lượt ông rồi…

Có “cò mồi” rụt rè nói với ông ta:

– Ông chủ Khúc…?

Khúc Kim Sa:

Nhưng tình huống trước mắt cũng không tốt đến đâu.

– Hả?

– Đi lấy thêm một khay ra đây.

Cò mồi hỏi:

– Ông có thêm không?

– Cứ để bọn họ đi vậy sao?

Khúc Kim Sa nhìn gã:

– Cậu còn nhớ đây là trò chơi gì không?

Anh cũng không thua.

Cò mồi lập tức im bặt.

Bọn họ thuê đất của Phồn Hoa đương nhiên phải chấp nhận ràng buộc và quản lý cơ bản.

Không lâu sau, bồi bàn vừa mới rời khỏi bấy giờ lại đi xuyên qua đám người đông đúc, lặp lại nhiều lần “nhường đường nào”.

Trong Phồn Hoa có NPC duy trì trật tự.

Ít nhất bọn họ không thể làm gì ngoài sáng.

Giang Phảng suy nghĩ, lấy ra một đồng chip màu đỏ trong khay, cộng thêm hai chip vàng.

Cho dù là bọn họ có thua cũng phải ngoan ngoãn giao tiền.

Huống hồ, chỉ 1000 tích điểm đối với Khúc Kim Sa mà nói cũng không thấm vào đâu.

Có lẽ là do rượu F.Vodka có nồng độ cao quá, cho nên nghe cũng sẽ say.

Nam Chu ở bên cạnh nghiêng đầu, chắp tay phía sau, lẳng lặng học tập động tác của anh.

Khúc Kim Sa khoanh tay.

Lời tác giả:

Ông ta nhận thấy nếu như không xảy ra sự cố gì, Giang Phảng sẽ sống trong trò chơi này rất lâu.

Nếu như bọn họ đều ở trong trò chơi “Vạn Vật Hấp Dẫn”, vậy thì theo sự phát triển của trò chơi, sẽ có một ngày bọn họ nhất định phải cạnh tranh.

Cho dù anh thêm bao nhiêu, Khúc Kim Sa vẫn sẽ có thừa tiền chơi với anh tới cùng.

– Cậu ta sẽ còn quay lại…

Khúc Kim Sa tự lẩm bẩm, ý cười trên khuôn mặt càng ngày càng tươi.

Nếu như bản thân ông ta thực sự gian lận, dùng quân 2 Bích giấu trong tay áo, trùng hợp là Giang Phảng cũng rút được 2 Bích, vậy sẽ xuất hiện tình trạng trong một bộ bài có hai lá 2 Bích.

Vậy thì… Vậy thì…

Lần này, ông ta cũng đã hiểu biết sơ qua Giang Phảng là người thế nào.

Ông ta chậm rãi thở phào, ý cười trên khuôn mặt càng thêm hiền lành ôn hòa.

Ba chuyện mà anh đồng ý với cậu đều làm được.

Lần sau, Giang Phảng muốn thắng, e rằng sẽ không dễ dàng thế nữa.

Giang Phảng lặp lại lời của Khúc Kim Sa, khẽ liếc nhìn Nam Chu.

Giang Phảng dựa vào vách thang máy, ngửa cổ lên, điều chỉnh choker trên cổ.

Tới nước ấy rồi, một khi kiểm tra người và phát hiện ông chủ của sòng bạc Bắc Đẩu Chuyển Hướng lại công khai gian lận, còn gian lận trong cái trò cược lớn bé cấp độ trẻ con này, vậy thanh danh và nguồn khách vất vả lắm mới tích cóp được…

Hơi thở của anh có chút nặng nề, bởi vậy biên độ chuyển động của choker dán vào hầu kết trên cổ ngày càng rõ ràng.

Lý Ngân Hàng còn đang rơi vào trong trạng thái cảm xúc lên xuống kịch liệt, vẫn chưa thể hồi thần.

Nam Chu bình tĩnh nhìn Giang Phảng.

Ba chuyện mà anh đồng ý với cậu đều làm được.

Ánh mắt Khúc Kim Sa nhìn anh lại càng thêm vài phần ý tứ:

Anh không thua mất 100 chip mà Khúc Kim Sa cho.

Anh đã lấy lại được tiền vốn bỏ ra ăn buffet.

Anh cũng không thua.

– Cậu ta sẽ còn quay lại…

Giang Phảng nhìn thoáng qua Lý Ngân Hàng đang đờ đẫn, khóe miệng tươi cười.

Ván này Khúc Kim Sa đã bị Giang Phảng đánh khổ không nói nên lời.

Anh nhìn Nam Chu:

– Cậu không kinh ngạc với kết quả này à?

– Bởi vì khi anh lật bài tôi đã nhìn thấy rồi. – Nam Chu đáp – Là lá 4 Tép.

Giang Phảng:

– Nhìn thấy rồi mà vẫn tin tôi sao?

Nam Chu hỏi ngược lại:

Khúc Kim Sa bóc bộ bài mới, Giang Phảng vắt chanh.

– Tôi biết anh muốn làm gì, tại sao lại không tin?

– Cảm ơn về lời kiến nghị.

– Không cảm thấy tôi cược hơn mười nghìn giống như một kẻ điên sao?

Nam Chu suy nghĩ:

Lẽ nào cậu ta rút trúng 2 Bích rồi?

– Có hơi.

Tổng cộng là 440 điểm.

Nhìn thấy lá bài như vậy, Khúc Kim Sa luôn cố gắng duy trì bình tĩnh đột nhiên mất khống chế. Ông ta bật dậy, gần như thất thanh:

– Vẫn may.

Lý Ngân Hàng còn đang rơi vào trong trạng thái cảm xúc lên xuống kịch liệt, vẫn chưa thể hồi thần.

– Không sao.

Giang Phảng lại cười rồi quay mặt qua chỗ khác, nhắm mắt lại.

Anh sợ mình còn nhìn nữa, sẽ không nhịn được hôn Nam Chu.

Nam Chu vẫn còn nghi ngờ:

– Ván thứ hai anh anh đã làm gì đúng không?

“Ting” một tiếng.

Thang máy xuống tới tầng một.

– Thêm.

Lý Ngân Hàng cứ thế đi thẳng ra ngoài.

Adrenalin nhanh chóng phân bố khiến cho tay chân ông ta lạnh như băng, đầu óc kêu ong ong.

Mặt bồi bàn tái đi, vội rút khăn tay ra, phủ lên chỗ bị bẩn, luôn miệng xin lỗi.

Nam Chu tò mò hỏi:

– Gian lận đúng không? Anh làm thế nào vậy?

Giang Phảng:

Là lá 2 Cơ.

– Cảm thấy tôi gian lận hả?

Nam Chu gật đầu thành thật.

Giang Phảng khẽ cong ngón tay, ra hiệu cho cậu ghé tai vào đây.

Giang Phảng cười với Khúc Kim Sa:

Nam Chu chủ động ghé vào.

Một tay anh cầm ly rượu, ngón cái và ngón út của tay còn lại phối hợp ăn ý, ngón cái lướt qua góc trên cùng của bài, ngón út cũng trượt theo, lật bài ngược ra phía sau, trượt xuống dưới cùng.

Giọng nói như rượu mang theo hơi lạnh dán sát vào tai cậu trượt xuống dưới:

– …Prove it.

Nam Chu sững người.

Giang Phảng cười lớn, bước nhanh ra khỏi thang máy. Đuôi tóc vốn khoát lên vai anh trượt xuống khỏi bả vai.

Nam Chu sờ sờ cái tai và gò má hơi nóng của mình, không hiểu được tại sao người mình lại nóng lên.

Có lẽ là do rượu F.Vodka có nồng độ cao quá, cho nên nghe cũng sẽ say.

Hết chương 32