Wind’s Love

Chương 17: Chương 17





Lúc Phong kéo Kris ra khỏi khu vui chơi, trời đã xế chiều
Phong dừng xe trước tòa nhà cao nhất thành phố, ở đây có một nhà hàng áp mái rất nổi tiếng
Cả 2 bước vào tầng cao nhất, cách ăn mặc đương nhiên hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí sang trọng ở đây, nhưng thần thái vẫn không ai sánh ngang được
Tụi nó chọn một chỗ sát cửa sổ, tầm nhìn rất đẹp
Khi phần ăn được bưng lên, Kris nhìn miếng bò dầy, nhìn bàn tay băng bó, và cuối cùng là nhìn Phong đang thản nhiên nhâm nhi ly rượu
Hắn rõ ràng biết nhà hàng này nổi tiếng chỉ phục vụ bít tết, nhưng tay của Kris băng bó như vậy rất không thích hợp để ăn món này
Kris nghiêng đầu hỏi
- Muốn gì đây?
- Muốn thử….
Phong kéo phần bít tết của nó về phía mình, nhanh chóng cắt thành từng miếng nhỏ, rồi đưa miếng bò đến miệng nó
- ….những việc tình nhân thường làm
Nó bật cười, ăn miếng bò Phong đút cho
- Thấy hứng thú với những việc nhàm chán này sao?
Phong nhún vai, đút tiếp miếng thứ 2 cho nó
- Cũng không tệ
Lúc Kris nuốt xong miếng cuối cùng, Phong khẽ cười, cầm miếng khăn giấy lau khóe môi dính nước sốt của nó
Nó không phản ứng gì. Không ngại không đỏ mặt không ngượng. Trái lại vẫn thản nhiên nhìn Phong lau ình, sau đó còn lè lưỡi một cái
Hắn phì cười, tiện tay nhéo má Kris

Hành động quá ư là ngọt ngào của 2 anh chị đã vô tình giết chết biết bao nhiêu trái tim thực khách ở đây
Lúc thanh toán, người phục vụ nam cứ lén đưa mắt nhìn Kris, hoàn toàn không chú tâm vào chuyên môn. Nó đưa mắt nhìn anh ta, trong phút chốc đối diện với đôi mắt nâu đầy ma lực, anh ta cứng đơ hoàn toàn.
Nếu hôm nay Phong không nổi hứng làm người bạn trai bình thường thì có lẽ người phục vụ kia đã bị đạp xuống từ cửa sổ can tội dám nhìn Kris như thế
Thế không có nghĩa là Phong bỏ qua. Sau khi hết cơn mê, anh chàng tội nghiệp kia sẽ bị đuổi việc vì lý do “làm phiền thực khách”
Ra khỏi tòa nhà
Phong cài nón bảo hiểm cho Kris, rồi hắn phóng xe như bay ra khỏi thành phố
Cảnh vật xung quanh thưa thớt dần, đã ra đến ngoại ô. Thật khác xa thành phố ồn ào, những con đường ở đây vắng ngắt, im ắng, chỉ nghe duy nhất tiếng xe lướt như xé gió
Trăng đã lên cao, bầu trời đêm trải rộng bao la , duy chỉ có mỗi mặt trăng sáng vành vạch, nhìn cảnh đó khiến ta dễ liên tưởng đến sự cô độc
Kris vòng tay ôm chặt eo Phong, áp sát người vào tấm lưng rộng, cảm nhận mùi hương cam chanh quen thuộc
Phong dừng xe dưới chân một ngọn đồi, sau đó cả 2 đi bộ độ 15’, cuối cùng cũng lên được đến đỉnh
Kris ngồi phịch xuống bãi cỏ. Từ đây có thể thấy bao quát cả thành phố
Phong bước đến, ngồi cạnh nó
- Đến đây làm gì?
Kris hỏi, mắt vẫn nhìn khu vực đèn đóm lấp lánh phía xa kia. Phong hờ hững đáp
- Ngắm sao
Dứt lời, thành phố lung linh bỗng tắt phụt ánh sáng. Kris vẫn còn ngạc nhiên thì nhanh như cắt bị Phong kéo nằm xuống
Lúc này, mặt nó đối diện với bầu trời đêm. Bất ngờ. Bầu trời ở đây khác hẳn lúc nãy. Sao nhiều không thể tả, bầu trời như lấp đầy bởi sao, nhiều và gần đến độ có cảm giác chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến
Vụ cúp điện lúc nãy khiến cho cả khu vực đều tối đen, trong khoảnh khắc này, bầu trời và mặt đất như hòa làm một, cảm giác rất thú vị. Khỏi cần hỏi Kris cũng đoán được, cúp điện thành phố để ngắm sao, cách ngắm sao ngông cuồng vậy chỉ có thể là made by Phong

Kris quay người sang nhìn Phong, hắn đang gối tay lên đầu, chăm chú nhìn bầu trời, trong đôi mắt xanh lấp lánh ánh sao, dường như cả trời đêm đang làm nền cho khuôn mặt hoàn mỹ kia. Kris mỉm cười, hướng mặt lên nhìn trời, miệng gọi khẽ
- Phong…
- ….
- Trước khi gặp anh, cuộc sống của em chỉ có thù hận, anh đã cho em thấy được nhiều màu sắc khác ngoài màu máu tanh, cho em nếm trải cảm giác yêu và được yêu hạnh phúc đến nhường nào, giúp em gặp được những người bạn tốt. Gặp anh, là điều may mắn nhất từng xảy ra với em
Kris đã ngồi thẳng dậy, mỉm cười nhìn Phong nói. Phong vẫn nằm gối đầu trên tay, nhíu mày nói
- Vậy…trả công đi
Nó nghiêng đầu
- Muốn gì nào?
Phong nhìn bầu trời đầy sao, đôi mắt xa xăm, trầm ngâm một lát rồi nói
- Nếu sau này, chúng ta…lạc mất nhau, hãy tìm anh
Kris ngạc nhiên, tay hơi nắm lại, nó nuốt khan, rồi nói
- Giữa biển người, sao tìm thấy đây?
Phong cụp mắt xuống, trong đôi mắt có chút đau thương. Hắn ngồi dậy, nhìn thẳng vào Kris, cười ma mãnh
- Sao lại không, chúng ta có dấu hiệu riêng mà
Rồi hắn ngước lên trời
- Đi theo ngôi sao sáng nhất, sẽ tìm thấy
Nghe giọng bỡn cợt của Phong, Kris có chút hờn dỗi

- Vậy chỉ có buổi tối mới tìm được àh, chẳng khác gì tìm ma. Nếu lỡ hôm nào trời nhiều mây không thấy sao thì sao, muốn em tìm thì tốt nhất hái ngôi sao đó bỏ ngay cạnh em đi
- Được thôi
Nó mở to mắt. Phong vẫn bình thản, với tay lên bầu trời, làm động tác bắt ngôi sao sáng nhất
- Đây này
Hắn mỉm cười xòe bàn tay ra, Kris lại ngạc nhiên hơn, khi trong lòng bàn tay Phong, là một chiếc bông tai nhỏ xíu màu đen, nhưng lại phát ra ánh sáng trắng như sao, cứ như đó là bầu trời thu nhỏ có chứa một ngôi sao trong đó vậy
Phong nhoẻn miệng cười
- Đây là ngôi sao riêng của chúng ta, nó sẽ giúp em tìm thấy anh
Lúc này Kris mới để ý trên tai Phong cũng có 1 chiếc giống hệt. Nó nhìn hắn, không biết phải nói gì. Phong đeo lên cho Kris, vuốt vuốt lại tóc cho nó. Kris chợt hỏi
- Nhưng nếu lúc đó, anh không còn nhớ em là ai?
Phong hơi khựng lại, rồi hắn lại nở nụ cười mà nó thích nhất
- Vậy hãy làm anh nhớ ra em
- Nhưng nếu lúc đó anh đang hạnh phúc
- Không bao giờ, anh…không bao giờ hạnh phúc nếu không có em
Kris bật cười, nhào đến ôm chặt cổ Phong
- Vậy em nhất định sẽ tìm anh, tìm thấy anh rồi nhất định sẽ khiến anh nhớ ra em, khiến anh nhớ rồi sẽ lại làm anh yêu em, yêu rồi sẽ đem hạnh phúc cho anh. Như vậy được không
- Móc ngoéo
Kris phì cười, chợt nhớ lại lần gặp Phong ở phòng tư liệu, cũng móc ngoéo thế này
- Móc ngoéo
Nó mỉm cười nói. Hàng ngàn ngôi sao đang chứng kiến cái ngoéo tay của cả 2, chứng kiến lời hứa cuối cùng giữa họ.
Phong cười, vòng tay ôm sát nó vào lòng. Cả 2 đều cười, nhưng song song với niềm hạnh phúc đó chính là nỗi đau cũng đang lớn dần
- Yêu em không?

- Yêu
- Hối hận không?
- Hối hận
Câu trả lời của Phong khiến Kris hơi buông lỏng tay
- Nếu em yêu ai đó không phải là anh, có lẽ, bây giờ, không phải đau khổ thế này
Kris đau đớn nhắm chặt mắt, vậy là câu hỏi của nó đã có lời đáp
- Tại-sao?
Nó gằn lòng hỏi, nhưng không một tiếng trả lời, chỉ có duy nhất vòng tay ấm áp kia đã dần buông lơ
- Đó chỉ là tai nạn thôi đúng không?
Vẫn không có câu trả lời. Tay Phong đã buông hoàn toàn, không còn ôm nó nữa
Kris cũng buông ta ra, nhưng lại đặt 1 nụ hôn lên trán Phong
- Em…tha thứ cho anh
Khi thốt ra câu này, giọng nó nghèn nghẹn, đôi mắt nâu trông u buồn vô cùng. Dù sư phụ là người gián tiếp giết chết mẹ của nó, và lẽ đương nhiên là nợ máu phải trả bằng máu, nhưng chưa bao giờ Kris nghĩ sẽ giết sư phụ mình, đối với ông, nó yêu thương nhiều hơn là thù hận, vì thế nếu có người sát hại ông, nhất định nó sẽ không tha cho kẻ đó. Thật trớ trêu khi người đó lại là Phong, người con trai nó yêu nhất trên đời, nhưng cũng như sư phụ, với Phong, nó yêu nhiều hơn là hận, vì thế, nó sẽ…tha thứ
Phong đưa tay lau giọt nước mắt chực rơi của Kris. Đã có lúc hắn tự hỏi, nếu hắn biết trước người đàn ông đó là sư phụ của nó, liệu hắn có ra tay không. Và câu trả lời. Là có. Hắn vẫn sẽ giết ông. Vì thế. Hắn không xứng có được sự tha thứ của nó
- …nhưng…sẽ không có lần sau, vì thế, đừng tiếp tục ép em phải lựa chọn. Em không muốn phải chĩa súng vào ngực anh
Trong đáy mắt xanh lóe lên chút đau thương.
Tất cả đã muộn rồi.
Phong hôn nhẹ lên đôi mắt tuyệt đẹp. Rồi đặt nụ hôn lên môi nó.
Một nụ hôn giữa biển trời sao, khi bầu trời và mặt đất dường như hòa làm một, khi thế gian như thể chỉ còn 2 người. Một khung cảnh lãng mạn. Nhưng nụ hôn đó. Khiến người ta có cảm giác thật lạ. Có sự mãnh liệt của tình yêu. Sự ngọt ngào của hạnh phúc. Nhưng đồng thời cũng chất chứa sự đau khổ, giằng xé vì thù hận
Phong ôm chặt Kris vào lòng, nói rất nhỏ
- Đừng tha thứ, vì anh..nhất định…..sẽ tiếp tục khiến em phải đau khổ