Wind’s Love

Chương 26: Chương 26





- Ôi trời mày nghe tin gì chưa? Trường mình giao lưu với E.K đó
- Yeahh, E.K toàn những anh nhà giàu đẹp trai thôi, thích quá
- Chính xác, toàn thứ dữ không
- Haha nói đến E.K là đương nhiên không thể không nhắc đến..
- Hội trưởng Hoàng Thiên Khang và
- …
Kris nhét headphone vào tai rồi bỏ ra ngoài.
Đại học Quốc gia có một sân thượng rất đẹp, không “xơ xác” như ở E.K. Nhưng Kris không quan tâm, vì dù ở đây có trồng bao nhiêu loại hoa đẹp đẽ thì bầu trời cũng vẫn u ám hiu quạnh, còn ở E.K, đó là 1 bầu trời khác, cũng màu xám xịt nhưng luôn luôn có…gió.
Kris quay mặt đi. Không cho phép mình nghĩ tiếp nữa. Kể từ khi về Hàn Quốc, nó đã nghĩ về người ấy quá nhiều rồi
- Nghe nói buổi giao lưu sẽ tổ chức bên sân nhà E.K
- Vậy chắc hẳn hoành tráng lắm đây
- Chiều nay đi mua đầm với tao không
- Ok tao cũng phải đi sắm sửa mới được
- Hic hic hồi hộp quá, ngày mai ơi, tôi yêu ngày mai
- #%%%^
- *&$%##

Headphone của Kris đột nhiên bị giật ra
- Hi, không chuẩn bị cho ngày mai àh?
Nó không đáp, nhét lại headphone, quay người bước đi. Đương nhiên Jun không dễ dàng “dứt” như vậy
- Sao vậy? Không phải em không định tham gia đó chứ???

- ……
- Thôi đi đi, sẽ có bất ngờ cho em đó
Lời nói chưa xi nhê, Jun nắm lấy tay Kris kéo kéo. Nó khựng lại, ghé sát tai cậu thì thầm
- Đừng-chạm-vào-tôi
Từng hơi lạnh toát ra trong lời nói của nó khiến Jun có chút rùng mình, lập tức bỏ tay ra

Ngày hội giao lưu

E.K hôm nay chật kín người, không khí nhộn nhịp vô cùng. Và hội phó Lap vẫn giữ vai trò làm MC , đứng trên sân khấu thông báo chỉ dẫn om sòm. Bây giờ là chiều, đã bước vào phần trình diễn ca nhạc, bên dưới ồn ào hẳn lên khi MC giới thiệu nhóm LIVE
Kris dựa người vào một gốc cây khuất. Rốt cuộc nó cũng đến, vẫn là vì niềm hi vọng ngu ngốc ấy
- Sao chưa thấy hội trưởng ta?????
- Ừ không biết ảnh ở đâu rồi?
- Tao cứ tưởng sẽ gặp được ảnh
- Thì chắc lát hội trưởng cũng phải ta thông báo gì gì đó mà
- Không phải, anh…Thiên Phong kìa..
- Tại sao mày lại nhắc đến ảnh…huhu, tao cũng muốn gặp lắm, tao chưa nhìn người thật ngoài đời của ảnh bao giờ
- Nghe mấy con bạn bên E.K nói ảnh cực kì quyến rũ, hơn cả anh Khang nữa
- Nhưng 4 năm trước thì không còn thấy ảnh nữa
- Nghe nói là ra nước ngoài du học
- Có đứa còn nói ảnh bị tai nạn, rồi bị xã hội đen xữ nữa
- Hình như lúc đó ảnh đang đang quen một nhỏ nào đó
- Àh bọn bạn tao có biết, nghe đâu tên là Hàn Tiểu Phong. Bọn nó nói con nhỏ đó rất đẹp
- Chẳng biết tu mấy kiếp mà sướng dữ
- %%$^@$#
- @#

Kris cười nhạt, kéo chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, băng qua sân trường
Lúc này LIVE đã hát xong, đột nhiên Jun nói
- Hôm nay Jun muốn hát tặng một bài dành riêng ột người con gái rất đặc biệt, đây là bài hát đầu tiên Jun sáng tác, mong rằng các bạn và người ấy sẽ thích
Vừa nói cậu vừa chỉ tay về phía Kris. Tất cả mọi ánh mắt đều hướng vào nó, vừa ngưỡng mộ, vừa ganh tỵ, lại có chút tò mò muốn biết mặt mũi nó ra sao
Kris đứng im, nhìn lên sân khấu. Jun mỉm cười, bắt đầu cất giọng hát. Lời nhạc sôi động ngọt ngào cộng với sự biểu diễn chuyên nghiệp của Jun khiến cho phần trình diễn rất hoàn mĩ. Kris nhếch miệng cười. Không tệ. Nhưng bài hát lại xoay quanh nội dung tỏ tình này nọ. Đó là chủ đề mà Kris thấy nhàm chán nhất. Trong lúc cả trường đang say sưa theo giọng hát của Jun, nó nhanh chóng lặn vào đám đông.


Kris đẩy nhẹ cửa. Gió thổi tung mái tóc mềm. Quang cảnh giống hệt 4 năm trước (E.K có cùng một sân thượng). Nó bước đến, tựa nhẹ người vào lan can, mắt nhắm khẽ
Một bóng người đi đến
Kris mỉm cười, tựa hồ như đã chờ sẵn
- Chào, hội trưởng
- …chào. 4 năm rồi nhỉ?

- ….
- Lần cuối chúng ta gặp cũng là ở đây
Khang từ tốn nói. Cậu lại nở nụ cười ấm áp vốn dĩ
- Nói chuyện với anh vẫn phải đội nón sao??
Kris im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng gỡ nón xuống. Trong phút chốc tim Khang đập nhanh một nhịp
- Em vẫn rất đẹp..
- ….
- ..và lạnh lùng như trước
Khang khẽ bật cười. Dù họ đã chơi khá thân với nhau, nhưng đến 8/10 lần Kris dùng khuôn mặt lạnh băng với cậu. Quả thật, làm nó bộc lộ được hơn 2 biểu cảm, chỉ có mình Phong
Nghĩ đến đó, Khang lại trùng xuống
- Em sống thế nào?
- Bình thường
- Sao đột nhiên…trở về?
Kris không trả lời, dựa người vào lan can, nó khẽ thở dài
- Lin thế nào?
- Con nhóc đó vẫn khỏe. Nhưng có lẽ bây giờ em không nên gặp cô ấy thì tốt hơn. Lin..vẫn còn giận em về chuyện…ùm..của Phong
- Còn anh thì sao?
- Giận. Nhưng anh..đã tha thứ cho em rồi
Khang quay sang nhìn nó, cười hiền. Kris cảm thấy trong lòng có chút nhẹ nhõm hơn
- Vì sao?
Khang im lặng một lúc, rồi bất chợt đưa tay lên chạm nhẹ vào gương mặt xinh đẹp
- Vì hơn ai hết, em chính là người đau khổ nhất. Không ai có tư cách trách phạt hay tha thứ cho em cả
Kris không cảm thấy khó chịu vì sự đụng chạm này. Nó khẽ cụp mắt xuống
- Kris, điều Phong mong muốn nhất, đó là được thấy em sống thật hạnh phúc
Nó quay mặt đi, mỗi lần nghe nhắc đến tên người đó, tim nó lại nhói đau
- Em..hãy….mở lòng với người khác đi, như em đã từng làm với Phong, hãy cho bản thân mình một cơ hội để được hạnh phúc lần nữa…
- Đừng nói nữa
Kris gạt tay Khang ra, bỏ đi. Cậu buồn bã nhìn theo nó, thở dài. Phải, Kris vẫn xinh đẹp như xưa, có điều, đôi mắt nâu đã trở nên trống rỗng vô hồn, khiến nó càng trở nên xa cách lạnh lùng. Nhìn bóng dáng cô độc của Kris, Khang có thế nhìn thấy được đó chính là tâm hồn của một người đã mất đi tất cả


- Cô ấy rất quan trọng với tao
….
- Vì Phong..là tất cả những gì tôi có

Một mối tình đẹp. Kết thúc với nhiều đau đớn, Khiến ai cũng cảm thấy hối tiếc và đau lòng

- Lúc nãy em đi đâu vậy???
Jun từ xa chạy lại, mồ hôi ướt đẫm áo, chắc từ nãy giờ cậu chạy đi tìm nó. Vẫn dáng vẻ dửng dưng, Kris cứ bước đi đều đều
- Có nghe bài hát lúc nãy không??
- …..
- Thích không?? Là dành tặng cho em đấy
Jun mỉm cười nói. Nhưng Kris vẫn chẳng mảy may quan tâm. Jun kéo tay nó lại, giọng không vui
- Tôi làm bao nhiêu chuyện như vậy, mà em vẫn không chút động lòng sao?
Kris nhìn bàn tay Jun đang nắm lấy tay mình, cậu càng siết mạnh hơn
- Tôi thật sự thích em, rất thích em. Hãy cho tôi một cơ hội có được không?
Nó không rút tay lại. Ánh mắt có chút khó dò. Lời của Khang nói lúc nãy bỗng chốc vang lên. Kris im lặng, nhìn xuống bàn tay. Đôi tay đang nắm chặt tay nó, không phải của Phong. Kris có thể cảm nhận từng mạch máu trong bàn tay kia, run rẩy và ấm nóng. Rất khác với Phong
Thấy nó không phản ứng gì, Jun đưa tay nâng nhẹ khuôn mặt Kris lên, đôi mắt chân thành nhìn sâu vào mắt nó
- Hãy để tôi thay thế người đó, được không?
Kris cũng nhìn thẳng vào Jun, đôi mắt nâu trong phút chốc như phủ một lớp sương, trở nên sâu thẳm và mờ ảo
…….