Xà Quân Đùa Hậu

Chương 9



Thần kỳ! Quả là thần kỳ!

Người đàn ông này, là thầy ma thuật sao?

Chân Lôi chỉ ngồi nghỉ mệt, bên cạnh cái cây ở phía sau núi, chỉ vừa chợp mắt thì khi tỉnh dậy liền phát hiện mình đang ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Từ trong xe, ngoại trừ nàng ra còn có nam nhân mà ngày đêm nàng luôn mong nhớ, kèm theo hai người đàn ông mà nàng đã gặp vào ngày hôm đó.

Vì sao bọn họ lại xuất hiện ở tại nơi này? Họ muốn đưa nàng đi đâu chứ?

“Ngươi đã tỉnh rồi sao?” Tái Lạc Tư giương môi cười một cái, ánh mắt hắn chưa từng phát ra cảm giác ấm áp như vậy bao giờ.

“Ừ” Chân Lôi chợt tỉnh, liền khom thẳng người ngồi dậy, vừa tỉnh ngủ thì nghe tiếng nói của hắn làm cho cô cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhất định nước miệng của nàng đã chảy đầy trên trang phục của hắn! Ánh mắt xin lỗi hướng về phía bờ vai của hắn, quả nhiên nơi đó đã bị ẩm ướt. A, thật là mắc cỡ chết đi được. “Tại sao ta lại ở chỗ này? Vả lại, sao cả ngươi cũng ở đây chứ?”

Nhìn xung quanh một lúc, mới phát hiện ra đây không phải đường về nhà Thúc Thúc, hắn muốn chở nàng đi đâu?

“Không phải ngươi muốn gặp ta sao?”

“Ta……” Nàng muốn gặp hắn, nhưng làm sao hắn biết chứ?

“Bởi vì ngươi muốn gặp ta, cho nên ta mới tới đây.” Hắn thản nhiên nói, bất quá chuyện tình cảm này đối với hắn, thì nó rất đổi bình thường.

Tuy nhiên nó lại làm cho nàng mắc cỡ tới cực điểm, giống như tâm sự của mình đã bị nhìn thấu, làm nàng ngượng đến đỏ cả mặt, “Không có….. Không có, ta không có! Ta chỉ muốn cám ơn ngươi vào ngày hôm đó đã giúp ta mà thôi, không hề có….. Ý gì khác.” Càng nói càng chột dạ, đầu nàng hạ thấp xuống gần như tới ngực.

“Không sao, bất kể là lý do gì cũng đều tốt, chỉ cần ngươi nghĩ đến ta là được rồi.” Tái Lạc Tư cười sang sảng, rất thích nhìn bộ dạng ngây thơ của nàng, trông thật đáng yêu.

So với nữ nhân ở Tinh Linh Giới kia, cảm thấy nàng có vẻ dễ hiểu hơn.



Tất cả suy nghĩ của nàng, đều được viết rõ trên khuôn mặt, dù không sử dụng thuật đọc tâm thì cũng nhìn ra được suy nghĩ của nàng rất dễ dàng, làm cho người ta cảm thấy rất có hứng thú.

“Ngươi có muốn ta nhớ đến ngươi không?” Chân Lôi bỗng chốc ngẩng đầu lên, không biết vì sao khi nghe hắn nói những lời như vậy, làm cho nàng có chút kích động.

Nàng có chủ động quá hay không, thật làm mất thể diện quá đi?

“Không biết.” Ngược lại, hắn thích biểu hiện đơn thuần của nàng.

“Cái gì?” Nàng đã hỏi, nhưng đáp án này của hắn là sao? Gương mặt Chân Lôi trở nên tối sầm mờ mịt, làm nàng chẳng hiểu gì cả.

“Ta nói là, ta không để ý việc ngươi nhớ về ta.” Tay hắn liền nâng cằm của nàng lên, bộ dạng giễu cợt, làm cho gương mặt đỏ ửng của nàng đang hạ thấp, liền ngẩn lên áp sát gần đôi mắt u ám của hắn. “Nếu như ta nói ta muốn ngươi? Ngươi có đồng ý đi theo ta không?”

Lần này hắn đến, chính là muốn đưa nàng đi.

“Ngươi…… Ngươi nói lời này là có ý gì?” Tại sao lồng ngực của nàng cứ nhảy loạn lên thế chứ, hơn nữa lại còn nhảy nhanh đến mức điên cuồng nữa?

Ánh mắt hắn có khả năng nuốt chửng lấy người khác, làm cho nàng không thể động đậy được.

“Ý của ta đã quá rõ ràng, ta muốn chọn ngươi làm thê tử của ta! Muốn phong ngươi làm hoàng hậu của ta.”

Gì? Nàng không nghe lầm chứ! Chọn nàng làm thê tử? Phong nàng làm hoàng hậu?

Hắn là ai chứ? Vua dầu mỏ ở các quốc gia Ả-Rập lân cận sao? Hay là chủ của một nước nhỏ ở Châu Phi?

Hay là nàng, vẫn còn đang nằm mơ chưa tỉnh?

Chuyện kỳ quái này, làm cho nàng cảm thấy đây không phải là sự thật, không nhịn được liền đưa tay lên, nhéo vào mặt mình một cái.

Ôi…. Đau quá, vậy đây là thật rồi.

“Thế nào? Có đồng ý hay không?” Hắn nhíu mày hỏi, hôn vào đôi môi đỏ thắm của nàng theo kiểu tinh quái của riêng hắn, lướt nhẹ qua cái miệng anh đào nhỏ nhắn mê người của nàng.

Nàng bị hành động vừa rồi làm cho kinh ngạc, hắn….. Hắn hôn trộm nàng! Mặt Chân Lôi đỏ bừng như trứng tôm, cảm giác nóng bừng lan tỏa hết lên cả người nàng.

Trời ạ! Nếu như đây là giấc mơ, thì ngàn vạn lần không nên tỉnh lại, cả đời này không cần phải tỉnh ……..



“Cái—— này ——”

Mặt Chân Lôi nóng lên, bừng đỏ cả tai một lúc. Đột nhiên phanh xe lại khẩn cấp, làm cả người nàng bị đẩy về phía trước, thiếu chút nữa từ ghế sau vọt tới ghế trước mất rồi.

“Chuyện gì vậy?” Tái Lạc Tư cau mày hỏi.

“Là…..” Hải Thanh khổ sở nhìn hắn một lúc, đột nhiên trước xe xuất hiện bóng dáng đỏ rực! Nguyên nhân thắng xe lại, cũng chính là do màu đỏ tuyệt đẹp kia đang hạ xuống.

Đột nhiên Hỏa Nữ Hỏa Hà Na đi xuống Nhân Giới, không cần nghĩ cũng biết là vì ai mà đến.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Đụng vào người rồi sao?” Chân Lôi bị hắn hôn làm cho thất kinh hồn phách, giờ đây nàng đã hoàn hồn trở lại, kinh ngạc nhìn về kính gió phía trước xe, “Người có bị thương không? Có chết hay không hả?” Thấy trước xe có dáng người màu đỏ ngã xuống, Chân Lôi lướt qua người Tái Lạc Tư, muốn mở cửa xe để xông ra ngoài.

Đụng vào người! Chính là xảy ra án mạng, thế mà ba “Già Thần” như bọn họ, cứ làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, còn ngồi ngay ngắn ở chỗ ngồi của mình!

“Không cần xuống xe.” Tái Lạc Tư vẫn lạnh như băng, đè nàng xuống ghế, không cho nàng đi xuống xe.

“Tại sao không được xuống xe? Đã đụng vào người, nói không chừng nàng ấy đã bị thương nặng, có thể sẽ chết đó!” Chân Lôi bị dọa đến mặt trắng, kiên trì mở cửa để bước xuống xe.

“Lái xe đi.” Tái Lạc Tư híp chặt mắt lại, nói.

Nàng không nghe lầm chứ? Hắn muốn lái xe đi! “Không…. Không được, ngươi đụng xe vào người rồi.”

“Ta nói lái đi.” Tái Lạc Tư lại hạ con ngươi lạnh xuống lần nữa.

Nữ nhân đang đứng ở trước đầu xe nhìn hắn buồn bã, không thể tin hắn lại độc ác với nàng như vậy.

“Vâng”, bất đắc dĩ Hải Thanh phải đạp chân ga, đành để cho xe đụng vào Hỏa công chúa.

Bất đắc dĩ, hắn đành lái đụng xe vào nàng, trong nháy mắt thì hồng ảnh kia cũng biến mất. Giống như chưa từng xuất hiện bao giờ, bóng dáng nàng đã không còn nhìn thấy được nữa.

“Sao…. Sao lại có thể như vậy?” Chân Lôi trừng mắt nhìn kinh ngạc, con ngươi nàng rực sáng cứ chớp đi chớp lại, không thể tin những gì mà mình vừa thấy. “Ngươi….. Ngươi đụng nàng rồi sao?” Khẩn trương hỏi.

“Không, ta….” Hải Thanh cười gượng ép.

Nói giỡn sao, dù gì cũng là Hỏa Nữ, làm sao có thể để bị đụng chứ?



Nếu hắn muốn đụng trúng nàng…, ít nhất hắn phải tăng thêm mấy trăm năm công lực mới được.

“Đó chỉ là tạt ngang qua bóng người thôi, không có gì đâu.” Tái Lạc Tư giúp hắn điều chỉnh lại câu nói.

“Vậy sao?” Chân Lôi quay đầu nhìn hắn có chút nghi ngờ, sao nàng cảm thấy có người đứng ở đó cơ mà, làm sao có thể biến mất nhanh đến không thấy được gì.

Chẳng lẽ, thật sự nàng đang nằm mộng?

Không thể xác định rõ ràng, nàng dụi dụi con mắt, dùng sức chớp mắt để tỉnh táo, thế nhưng mới chớp mắt một cái, đã làm cho cơn buồn ngủ ập tới, không hiểu sao lại thiếp đi, không thể mở mắt ra được nữa.

“Xà Quân……” Tang Lịch Tư hoang mang, nhìn chỗ ngồi phía sau.

Khuôn mặt Tái Lạc Tư đã lạnh đến cực điểm, không muốn gặp ai nữa. “Lái về chỗ cũ.”

“Hỏa công chúa thật sự đã chọc giận Xà Quân rồi,” vì sự ngu ngốc của nàng, làm Hải Thanh phải thở dài.

“Hi vọng việc này, sẽ không phá hoại hòa bình giữa Hỏa Giới và Xà Giới.” Sắc mặt Tang Lịch Tư cũng nặng nề không kém.

Mọi người đều biết, Hỏa Hoàng vô cùng cưng chiều Hỏa Hà Na, nàng bị ức hiếp, thể nào Hỏa Tinh cũng không thể khoanh tay ngồi nhìn mà bỏ mặc được. Đến lúc đó, hòa bình của hai thế giới tất phải sinh ra sức mẽ, nếu vì chuyện này mà đánh nhau, vậy thì nguy rồi.

Nhưng kẻ châm ngòi Hỏa Tuyển vẫn còn đang ngủ say, tuyệt đối không biết mình đem đến đại họa phiền phức.

Cho dù nàng có tỉnh dậy, cũng chỉ biết là mình đang ngồi nghỉ ngơi ở dưới tàng cây, tất cả mọi việc chỉ là mộng mà thôi.

Ngay cả chính mình, cũng chỉ nghĩ đó là một giấc mộng xuân mà thôi.