Xuyên Không Thành Nữ Phụ: Tìm Cách Để Sống

Chương 45: C45



Bữa sáng, ngoài Nhã Hân và Nhã Phương ăn bánh mỳ sanwich, tất cả những người khác đều ăn một bát mỳ tôm cùng trứng opla, rau cải trần. Hiểu Linh còn hỏi mọi người xem ăn vậy đủ không thì có thể ăn thêm. Nhưng mấy nam nhân đều kêu đã đủ rồi. Lúc này cô mới yên tâm.

Hiểu Linh xếp toàn bộ đồ ăn trưa cộng thêm 6 chai nước lọc vào túi rồi đưa Thừa Minh, trêu chọc:

- Đây là anh gánh trên vai toàn bộ lương thực thực phẩm nuôi chúng ta ngày hôm nay đó nha.

Thừa Minh nhếc miệng cười:

- Ân.. anh sẽ không phụ sứ mạng. Nhất quyết bảo vệ nó đến cùng.

Thừa Minh nhìn Hiểu Linh trong bộ đồ khỏe khoắn thật quá trái ngược với hình ảnh diễm mỹ ngày hôm qua. Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo phông trắng ngắn tay cùng với một chiếc quần bò mềm bó sát. Thêm một chiếc khoác nhẹ cùng đôi giày thể thao để leo núi. Mái tóc được cột cao cùng chiếc mũ lưỡi chai che mất gần nửa khuôn mặt. Nhưng hình như hắn lại yêu thích hình ảnh này của cô hơn, bởi vì nó rất đời, cũng rất tự nhiên.

****

Cả đoàn di chuyển đến khu du lịch mất chừng một tiếng. Khi tất cả đã xuống xe, hướng dẫn viên mới bắt đầu bài thuyết trình của mình:

- Xung quanh đây đều là khu rừng nguyên sinh được quốc gia công nhận. Trong cuộc hành trình này, chúng tôi không giới hạn thời gian của các vị. Nhưng mỗi người sẽ được đưa một tấm phiếu đổi bài. Chỉ khi các vị lên tới động Tiên Sơn, chụp ảnh check in và đổi phiếu với nhân viên chúng tôi trên đó, hoàn thành chặng du lịch ở đó thì mới được trở về nghỉ ngơi. Trong đó động Tiên Sơn chính là động khô ở chỗ cao nhất nơi này. Nếu sợ lạc, chỉ cần men theo những bậc thang này đi lên, cũng có thể giúp mọi người tới đích. Bây giờ thì, chúc quý vị một ngày du lịch vui vẻ.

Nơi này bốn bề là cây cối, không khí lại khá mát mẻ. Dưới chân núi, đâu đó là vài người bán hàng đồ lưu niệm, vài đặc sản núi rừng như măng, hoa lan rừng, rau cỏ và có cả bán gậy trúc. Hiểu Linh nhìn thấy liền hỏi:

- Mọi người có cần gậy chống không?

Nhưng tất cả đều lắc đầu không cần. Hiểu Linh cũng không hỏi thêm liền chỉ mua cho mình một cây. Dù sao thể lực mỗi người mỗi khác. Cô lại cũng không phải thánh mẫu thích quan tâm người khác quá nhiều. Cô vừa mua xong trở lại đoàn. Giang Nhã Hân chợt hỏi:

- Cậu đi cần chống gậy sao? Nếu mệt quá có thể nghỉ mà. Đâu cần thiết như vậy. Dù sao hôm nay cũng không giới hạn thời gian.

Vừa nói, ánh mắt cô ta nhìn Hiểu Linh cực kỳ quan tâm, ấm áp. Nhưng Hiểu Linh chỉ mắt lạnh đối lại, nhàn nhạt đáp:

- Dù không giới hạn thời gian nhưng vẫn phải hoàn thành chặng đường.

Nhã Hân còn định nói gì đó thì một ánh mắt sắc lẹm từ Thừa Minh phóng tới cảnh cáo. Sắc mặt Giang Nhã Hân tái mét. Cô còn chưa làm gì, anh ta đã có thái độ thù địch như vậy... Giả như Hiểu Linh sảy ra chuyện gì, chẳng phải anh ta sẽ giận chó đánh mèo lên cô sao. Cô nên làm gì bây giờ? Bỏ cuộc? Cô không cam tâm.

****


Hiểu Linh vừa đi vừa cảm nhận sự chịu đựng của thân thể này. Nói gì thì nói, nó cũng mới hồi phục không bao lâu. Thời gian tập luyện khắc nghiệt nhất cũng vẫn là đi trên đường bằng chứ không phải leo bậc thang như vậy.

Thừa Minh, Bác Minh một người trái, một người phải theo sát từng bước của cô. Thừa Minh còn phải đeo balo trong khi Bác Minh lại một thân nhàn tênh. Toàn bộ hành lý hắn đưa Nhã Luân cõng hết với lý do vô cùng chính đáng: Nhã Luân đang nhờ hắn nuôi đâu. Đã vậy, Nhã Luân còn cõng hộ đồ cho chị em họ Giang nữa. Nhã Luân ban đầu nghĩ dù sao cũng là hai cô gái, để họ cõng nặng sao được, còn đồ huynh đệ họ thì Bác Minh đeo là được. Đáng tiếc, Âu Dương Nhã Luân không tính được độ lạnh lùng vô tình của em trai yêu quý. Bác Minh dứt khoát không đeo balo. Nhã Luân không cõng? Tốt. Vậy anh nhịn đi, không có bữa trưa cho anh đâu. Hắn còn phải canh chừng Hiểu Linh. Nhỡ cô ấy mệt quá, hắn còn có thể cõng cô ấy một chút.

Cả đoàn đi được một đoạn khá dài. Mấy nữ khách bắt đầu mệt mỏi. Nhìn Hiểu Linh mồ hôi rịn đầy trán. Lông mày cau lại vì mệt mỏi nhưng cũng không than một tiếng làm Bác Minh xót xa.

Vừa kiếm được một đoạn bậc thang khá rộng, Hiểu Linh dừng lại bắt đầu thở cả mũi và miệng. Ngay từ lúc bắt đầu leo, cô luôn kiên trì hít thở bằng mũi vì đó là cách giữ sức tốt nhất. Chỉ những khi dừng chân nghỉ mới thở bằng miệng. Vì mệt nên có chút ngẩn người. Đột nhiên, một chiếc khăn lau qua trán làm Hiểu Linh hoàn hồn nhìn lại. Ra là Bác Minh. Anh lau mồ hôi cho cô, mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt chăm chú đầy tình cảm khiến tim Hiểu Linh loạn nhịp. Giọng nói trầm ấm khiến tâm hồn yên định:

- Em vẫn ổn chứ?.

Hiểu Linh ngẩn người mất mấy giây. Từ bao giờ ánh mắt Bác Minh nhìn cô lại ôn nhu đầy tình cảm như vậy. Anh ấy... không nên như vậy. Vốn đang chưa biết tránh né như thế nào đột nhiên giọng của Nhã Luân vọng tới:

- Bác Minh, uống nước không?

Hiểu Linh liền quay sang Thừa Minh, gọi:

- Anh Thừa Minh, em chai nước.

Thừa Minh đi tới, lấy trong balo một chai nước mới cho Hiểu Linh. Vừa lúc cô vặn mở nắp chai, tiếng của Giang Nhã Phương vọng tới:

- Anh Nhã Luân, anh mở giúp em chai nước được không?

Tiếp tới là giọng Tiên Vân cằn nhằn:

- Châu Thần Vũ, cậu có biết mở nắp chai cho con gái là hành động chăm sóc tinh tế của nam nhân hay không? Cậu quá chán.

Hiểu Linh nhìn xuống chai nước, lại nhìn sang Thừa Minh cũng đang nhìn chằm chằm chai nước trên tay cô. Cô không hiểu, chỉ là mở nắp chai thôi mà. Khó khăn như vậy sao?

Thừa Minh mím môi tự trách. Sao những hành động nhỏ như vậy hắn cũng không biết để giúp cô ấy nhỉ. Có thể Hiểu Linh không cần. Nhưng vẫn là hắn chăm sóc cô.

Hiểu Linh nhìn Thừa Minh không nhúc nhích, cứ mải nhìn theo chai nước cô cầm liền có chút dở khóc dở cười. Thôi được rồi.


- Thừa Minh, lấy cho em chai nước khác.

Thừa Minh không hiểu:

- Ân?

Hiểu Linh đưa chai cô vừa mở cho anh, giọng rất đương nhiên kiểu ra lệnh:

- Cái này cho anh. Còn anh cho em chai mới.

Thừa Minh cười rạng rỡ:

- Tốt.

Hắn cầm lấy chai nước, vội vàng uống một ngụm như sợ cô đổi ý. Rồi sau đó mới lấy chai nguyên, mở nắp sẵn rồi mới đưa Hiểu Linh.

Hiểu Linh cầm cái chai lắc nhẹ chút, nháy mắt cười với Thừa Minh:

- Cảm ơn anh nhiều nha.

Thừa Minh vui vẻ:

- Không có gì.

Anh cô lắm khi cũng trẻ con thật sự ấy. Haizzzz

Cả đoàn cùng nhau hành trình, nhưng vì leo bậc thang nên dần dần tách ra. Nhóm đi đầu lại là Thừa Minh, Bác Minh cùng Hiểu Linh. Hiểu Linh tuy không khỏe nhưng nhờ có gậy chống nên nhẹ nhàng khá nhiều, hơn nữa cô lại đi giày thể thao nên chân được nâng đỡ êm ái. Ba cô gái còn lại đều đi xăng đan hoặc giày lười. Nếu ở đường bằng hay quãng đường ngắn, những đôi như vậy rất tiện lợi cũng mát mẻ. Nhưng khi đi đường dài và leo bậc thì lại không giúp được gì cho chủ nhân của chúng. Hiểu Linh đi khoảng chục bậc lại nghỉ chừng 10s vừa lúc ngắm cảnh. Cứ như vậy nên đi được rất xa.

Tiếp theo là chị em Tiên Vân, Thần Vũ. Cho dù vô cùng cằn nhằn, đâm chọc sự yếu đuối của bà chị mình, nhưng Thần Vũ vẫn nắm chặt tay chị gái từ tốn kéo về phía trước. Khung cảnh nhìn vào thật sự vô cùng ấm áp.

Còn đoàn cuối cùng là hai chị em họ Giang cùng Nhã Luân. Nhã Luân trường kỳ rèn luyện thân thể nên đi chừng đó còn chưa khiến anh quá mệt mỏi. Nhưng phía trước, phía sau đều đeo đồ ăn của 4 người nên cho dù hai chị em Giang Nhã rất mệt, anh cũng chẳng thể giúp đỡ được gì thêm. Nói cho cùng, họ cũng không phải là anh chị em ruột như Thần Vũ, Tiên Vân để có thể tự nhiên cầm tay kéo đi như vậy. Anh chỉ có thể đi chậm bên cạnh, thỉnh thoảng động viên họ một chút.


***

Hiểu Linh chợt nhìn thấy một khu rừng tùng cao ngất. Phía dưới mặt đất cũng khá sạch sẽ, không có đá nhỏ hay cỏ dại gì. Lại xem đồng hồ cũng không còn sớm nữa nên cô quay sang bảo Thừa Minh:

- Chúng ta dừng ở đây ăn trưa đi. Em thấy chỗ này được đấy.

Thừa Minh hỏi lại:

- Em thấy đói rồi hả? Vậy thì mình ăn luôn.

Hiểu Linh lắc đầu:

- Em không thấy đói. Chỉ là đến giờ trưa thì cũng nên ăn rồi nghỉ một chút. Ăn nghỉ đúng giờ tốt cho sức khỏe mà.

Thừa Minh gật đầu rồi cũng hạ balo xuống, lấy từ trong đó một tấm nilon Hiểu Linh đã chuẩn bị trước để rải ra đất. Nhìn thấy anh em Thừa Minh dừng lại, cả đoàn cũng dừng lại nghỉ. Khi Hiểu Linh đã ngồi xuống mảnh nilon để nghỉ thì tốp cuối cùng của hai chị em Nhã Phương, Nhã Hân mới lên tới nơi. Nhìn cái dáng vẻ nhẹ nhàng, nhàn nhã của Cố Hiểu Linh khiến hai cô gái không tránh khỏi ghen ghét. Hiểu Linh ánh mắt nhàn nhạt nhìn đối lại. Có cái gì mà ghen ghét? Cô nhờ ai để lên được tới nơi này? Đều là sức lực cô bỏ ra. Hay là ghen ghét cô mạnh hơn họ? Mà thôi kệ đi. Nghĩ làm gì cho đau đầu.

Đồ ăn được bày ra: kimbap, kimchi, dưa chuột, xúc xích rán, trứng luộc. Xúc xích cùng trứng đều là nguyên liệu làm kimbap. Nên khi làm xong còn dư thì Hiểu Linh cũng chế biến luôn ăn kèm. Suất của anh em cô và anh em Bác Minh đều tương tự do cả hai còn 500 nghìn. Đồ mua cũng chỉ chừng 200 nghìn mà thôi. Số còn lại để tối nấu ăn gì đó. Chị em nhà Tiên Vân thì "thảm" hơn một chút. Chỉ có cơm nắm, giò lụa, trứng luộc và dưa chuột trộn. Tính chút 400gr giò cũng chỉ 50 nghìn, trứng sáng và trưa nay 6 quả cũng hết 18 nghìn, thêm mấy quả dưa chuột. Vẫn còn dư dả trong mức 100 nghìn. Còn chị em họ Giang thì đồ ăn rất healthy với salat trộn, ức gà cùng cơm gạo lứt. Nhìn qua cũng biết cái gọi là chênh lệch "mức sống".

***

Thấy Hiểu Linh ăn không nhiều lắm, Thừa Minh có chút lo lắng, không vui:

- Em ăn thêm một chút. Mệt quá nên không có khẩu vị ư?

Hiểu Linh lắc đầu từ chối:

- Anh không cần ép em. Em ăn đủ rồi. Đi nhiều như vậy nhưng thật sự không cảm thấy đói. Ăn nhiều lát đầy bụng lại khó chịu.

Thừa Minh không muốn bỏ qua đơn giản như vậy. Hai hôm nay Hiểu Linh thường theo ý hắn nên quyết định ép cô thêm một chút. Hắn gắp sẵn một miếng kimbap tính bỏ vào bát cô. Nhưng bất chợt, Hiểu Linh lấy tay che bát ăn của mình, giọng nói cứng lại ba phần:

- Ca.

Ánh mắt bình tĩnh của Hiểu Linh nhìn tới làm Thừa Minh khựng lại. Haizzz.. Thừa Minh đành rút tay về, thả luôn miếng kimbap vào miệng, ăn xong thì như không có chuyện gì nói:

- Ừ thì thôi. Đồ ăn còn anh vẫn gói lại. Đói lúc nào kêu anh lấy cho.

Ân. Thừa Minh đã quá quen với thái độ này của Hiểu Linh rồi. Nếu như hắn tiếp tục không biết điều, cô ấy sẽ không giữ mặt mũi cho hắn nữa mà phản bác tới cùng. Kiểu như lằn ranh đỏ vậy.


Hiểu Linh mỉm cười, đáp:

- Ân. Em biết rồi. Đói em sẽ hỏi anh.

Thấy chưa. Anh em vẫn hòa thuận.

Ăn xong chừng mười phút, Hiểu Linh bắt đầu ngơ ngơ vì buồn ngủ. Vốn thói quen của bản thân sau khi ăn trưa sẽ ngủ một lát, mấy ngày này lại sắp tới kỳ rớt dâu khiến cô càng buồn ngủ. Một tuần này, Hiểu Linh có thể ngủ bất chấp thời gian, không gian. Chỉ cần cảm thấy an toàn là cô có thể 5 phút sau liền ngủ mất. Hiểu Linh nhìn mọi người vui vẻ nói chuyện, tinh thần rất thoải mái vì được nghỉ ngơi, nhưng không ai có ý định ngả lưng làm cô có chút mâu thuẫn. Cô có nên ngủ một chút không, có điều như vậy sẽ ảnh hưởng tới tốc độ đi của đoàn. Nhưng rốt cuộc không chiến thắng nổi cơn buồn ngủ. Hiểu Linh quyết định tìm cái gì đó để gối ngủ.

****

Thừa Minh đột nhiên cảm thấy ánh mắt Hiểu Linh nhìn chằm chằm khiến hắn có chút khó hiểu, hỏi lại:

- Mặt anh có chút gì mà em nhìn anh chằm chằm như vậy?

Hiểu Linh đắn đo một chút rồi hỏi thẳng:

- Em gối đùi anh ngủ một lát được không? Chỉ một lát thôi.

Thừa Minh đứng hình khi nghe Hiểu Linh hỏi như vậy. Vành tai dần dần đỏ ửng. Hắn có chút không tin hỏi lại:

- Em muốn gối chân anh để ngủ hả?

Hiểu Linh gật đầu:

- Ân. Em buồn ngủ quá. Em muốn ngủ một lát thôi. Nhưng em cần cái gì đó để gối. Em hứa là em sẽ ngủ ngoan, không cựa loạn.

Hiểu Linh bằng phẳng đáp. Cô tính toán gối lên chiếc balo. Nhưng trong đó vẫn còn đồ ăn, mà cũng không có quần áo làm nền nên không êm để có thể gối được. Chỉ là ý nghĩ nhờ đùi Thừa Minh vừa lướt qua đầu khiến Hiểu Linh vô thức nhìn chân anh ấy đánh giá  "chất lượng gối" lại bị Thừa Minh bắt gặp. Nên cô cũng nói luôn ra suy nghĩ của mình. Giờ nhìn thái độ của Thừa Minh, cô mới nhớ tới đâu phải ai cũng được phép gối lên đùi nam nhân ngủ đâu. Chỉ có thể là người yêu hoặc người nhà... Ân.. cô là người nhà nha. Hiểu Linh mong đợi hỏi lại:

- Được không?

Thừa Minh bị hạnh phúc đập trúng đầu có chút choáng váng không kịp phản ứng. Hiểu Linh chủ động muốn gối đầu lên chân hắn kìa. Hắn sao có thể không đồng ý chứ. Cảm giác như một cặp tình nhân đi picnic. Không phải sao. Này, chẳng phải là hắn có thể đường đường chính chính ngắm cô ấy ngủ sao. Thừa Minh cười đầy nhu tình:

- Đương nhiên là được.

Hiểu Linh cũng cười, xoay người dọn chỗ để ngủ. Ân. Tuy hơi rắn chắc chút, nhưng là khá vừa tầm gối. Thật tốt. Trước khi nhắm mắt ngủ, cô còn nhắc:

- Nhớ gọi em dậy. 30 phút thôi nhé. đừng để em ngủ lâu quá.