Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 21: Chương 10.2



Hiệu trưởng bất ngờ, ban đầu thấy dáng vẻ Khuynh Diễm ngoan ngoãn, ông cũng có chút lo lắng. Ông gặp vị tiểu thư này không ít lần, tuy bề ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm rất ngây thơ đơn thuần.

Đối mặt với đám phụ huynh giảo hoạt, ông sợ cô sẽ bị ức hiếp. Đây cũng là lý do Bùi tổng phái ông đến chứ không tùy tiện giao cho người khác.

Nhưng hiệu trưởng nhận ra bọn họ lo lắng dư thừa rồi, tiểu thư Sở gia này không phải quả hồng mềm để người ta tùy ý nắn bóp.

Thái độ nhàn nhạt lười biếng, giọng nói lại mười phần đường hoàng tự tin, luôn nắm chắc thế chủ động, còn có thể làm đám phụ huynh nghẹn ngang.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của bọn người kia, hiệu trưởng có chút buồn cười.

"Hai người các em công khai xin lỗi bạn học Khuynh Diễm, sau khi khai trừ các em thì nhà trường sẽ không truy cứu nữa." Hiệu trưởng tỏ rõ ý tứ.

Hai nữ sinh trợn to mắt không thể tin, đây chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ thôi sao? Hiệu trưởng sao lại không công bằng như thế? Thậm chí còn không thèm nghe bọn họ giải thích!

Mà mấy người phụ huynh còn chưa kịp nổi giận vì câu nói của Khuynh Diễm, đã bị lời hiệu trưởng làm cho kinh hãi.

Phụ huynh: "Hiệu trưởng, chuyện này..."

Hiệu trưởng ngắt lời: "Chuyện liên quan đến danh dự nhà trường, các vị muốn chỉ bị khai trừ, hay muốn làm to chuyện?"

Lời này còn có thể được hiểu là, muốn con mình bị khai trừ, hay muốn công ty các người phá sản?

Đây rõ ràng là uy hiếp, rõ ràng không chừa cho bọn họ chút mặt mũi nào.

Phụ huynh tức giận nhưng không dám phát tác, đứng dậy kéo con gái mình ra về.

"Khoan đã! Hai em học sinh này vẫn chưa nói xin lỗi." Hiệu trưởng nghiêm giọng nhắc nhở.

Hai nữ sinh nhìn cha mẹ mình giận đến tái mặt, lại nhìn thái độ nhàn nhạt kiêu ngạo của Khuynh Diễm, đáy lòng lập tức sôi trào oán hận.

"Sở Khuynh Diễm thì có gì hay ho chứ? Học hành không ra gì mà thành tích lại tốt, đây không phải gian lận thì còn là gì?"

"Cô ta cúp tiết lại không bị giáo viên la mắng, rõ ràng là thiên vị!"

"Sở Khuynh Diễm, đừng tưởng cô có thể một tay che trời! Tôi sẽ cho mọi người biết rõ bộ mặt thật của cô, bộ mặt thật của ngôi trường này!"

Hiệu trưởng tức giận muốn lên tiếng, Khuynh Diễm liền ra hiệu không cần.

Trong tiếng la hét của nữ sinh, cô từ từ đứng dậy, nhẹ giọng cười: "Tôi được thiên vị đấy, thế nào? Không phục thì đến bảo nhà trường thiên vị các cô đi."

Khuynh Diễm tròn mắt, nhún vai: "Ôi chao... suýt chút nữa quên mất, các cô đã bị khai trừ rồi, muốn thiên vị cũng đâu có được."

"Sở Khuynh Diễm, cô..." Nữ sinh nghẹn đến hốc mắt đỏ bừng, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau rát.

"Còn nhỏ tuổi sao lại ăn nói ngang ngược như vậy? Cha mẹ không dạy dỗ sao?" Phụ huynh bụng đầy tức giận, không thể làm gì được hiệu trưởng, ông ta còn không thể trị một con nhóc sao?

"Dù chúng ta rất bận rộn, nhưng vẫn luôn cẩn thận dạy con mình lễ phép. Con thiếu lễ giáo như thế, cha mẹ con có biết không?"

"Đứa nhỏ đáng thương a! Chắc chắn là bị cha mẹ bỏ mặc, mới không hiểu nổi phép tắc cơ bản." Phụ huynh ngươi một câu, ta một câu, hợp lực công kích.

"Lễ phép sao? Các người nhiệt tình như thế, tôi không mời cha mẹ đến thỉnh giáo thì cũng thật phụ lòng." Khuynh Diễm tươi cười chân thành: "Nhưng chủ tịch tập đoàn Sở thị cũng không rảnh rỗi, làm thế nào bây giờ nhỉ?"

Phụ huynh: Tinh quái thế nào thì vẫn chỉ là một đứa nhóc, bị mắng mà cũng không hiểu, lại còn có thể cười vui vẻ như thế.

Khoan đã!

Hình như có gì đó không đúng!

"Chủ tịch tập đoàn Sở thị?" Phụ huynh nghi hoặc, chắc là ông ta nghe nhầm thôi.

"Cha tôi đó a!" Khuynh Diễm cười rạng rỡ.

Sợ chưa?

Giờ mới biết sợ à?

Muộn rồi!

Khoe khoang là nghề của ta!

Đám người phụ huynh biến sắc, gương mặt tái nhợt, môi mấp máy... Cha? Cha sao?

Sở thị... Sở Khuynh Diễm...

Tại sao bọn họ không nhận ra sớm hơn chứ? Còn không phải do lão hiệu trưởng cáo già và con nhóc hỗn láo này chọc họ giận điên lên sao? Tức đến bốc hỏa, thời gian đâu mà quản chuyện khác?

Động đến Bùi thị, lại còn trêu chọc Sở thị, phen này bọn họ còn đường lui sao?

Khuynh Diễm tiếp tục công kích: "Vẫn là thôi đi, kiểu lễ phép dạy con mình nói xấu sau lưng người khác, tự mà giữ lại cho con cháu các người dùng."

Mấy lão già láu cá muốn hùa nhau ức hiếp tiểu nha đầu thiện lương ta?

Ta để các ngươi ức hiếp!

\[Kí chủ, không phải cô nói không tức giận sao?\] Đây là cái thể loại không tức giận gì?

"Ta không tức giận." Khuynh Diễm thờ ơ nhún vai.

\[Vậy hành động cô đang làm là gì?\]

"Chơi đùa. Mi không thấy rất vui vẻ à?"

Hệ Thống: \[...\] Vui vẻ?

Ha ha...

Cô chọt một cái cho nó cười xem!

Khuynh Diễm dùng thế lực Sở gia hăm he dọa nạt một hồi thì bị Hiệu Trưởng tống khứ về lớp. Nhìn cái khí thế chỉ sợ thiên hạ không loạn kia, ông nhanh chóng tiễn cô đi thì hơn.

Mà Khuynh Diễm cũng không có ý tiếp tục gây sự, hôm nay nói hơi nhiều, cô có chút mệt mỏi, muốn về nghỉ ngơi.

\[...\] Mệt rồi sao? Nó còn tưởng cô muốn lật nóc trường mới chơi đủ!

Hệ Thống phẫn nộ nhưng cũng chỉ thầm oán chứ không dám nói ra.

Đùa à, nói linh tinh nhỡ bà điên này làm thật thì sao? Nó muốn ngăn cản thế giới sụp đổ, chứ không muốn thúc đẩy sự sụp đổ của thế giới!

Làm Hệ Thống thật mệt tim.