Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 8: Chương 4.1



Khuynh Diễm không vô cớ đánh người, cô chỉ giành lại chiếc túi xách của mình, đánh cho tên cướp vài cái.

Ai biết bọn người bên kia đứt sợi dây thần kinh nào, chủ động tiến đến gây sự, muốn bắt cô về cho lão đại bọn chúng.

Luôn có kẻ khốn kiếp dòm ngó tiểu nha đầu thiện lương ta.

Xinh đẹp cũng thật khổ, ai.

Khuynh Diễm khổ sở đá cho tên đứng đối diện một cước, kết quả là bọn chúng đồng loạt xông lên.

Cô nghiêng người né tránh chiếc côn đang quật xuống, nhanh nhẹn lật tay cướp đi hung khí, đập mạnh lên chân kẻ tấn công cô.

Dọa ta hết cả hồn!

Suýt chút nữa bị tên khốn này hủy dung rồi!

Kẻ hủy dung ta đều không có kết cục tốt đẹp!!

Khuynh Diễm bạo lực đánh cho cả đám người không dậy nổi, giơ tay quăng chiếc côn xuống đất.

Keng!

Tiếng kim loại chói tai vang lên trong con hẻm u tối, kéo theo cảm giác âm trầm quỷ dị.

"Cút!"

Bọn côn đồ ban nãy khí thế hừng hừng, hiện tại lại ỉu xìu như cọng bún thiu, lôi lôi kéo kéo nhau chạy trốn. Đứa con gái dã man này ở đâu ra thế? Dọa chết bọn họ rồi!

Hẻm nhỏ tức khắc trở nên vắng vẻ, rác rưởi bốc lên mùi hôi thối, máu tanh nồng vương vãi khắp nơi. Ánh đèn ngoài phố hắt lên người Khuynh Diễm, trải ra bóng đen nhọn vút kéo dài trên mặt đất, cuối đầu bóng đen là thân ảnh gầy yếu đang nằm thoi thóp thở.

Một thiếu niên, xấp xỉ tuổi nguyên chủ.

Mái tóc mềm mại hơi xoăn, vài sợi nhẹ phất phơ trước vùng trán trắng nõn. Khóe miệng vẫn đang rỉ máu, tô lên cánh môi hắn màu đỏ đầy dụ hoặc.

Sắc đỏ của máu hòa cùng ánh sáng trắng ngọc trên làn da, nhìn hắn như viên trân châu lung linh trong bóng đêm.

Khắp người hắn toàn vết thương, có thể mơ hồ thấy máu tươi vẫn đang điểm xuyết thêm họa tiết yêu dị lên áo sơ mi trắng.

Hắn nhìn Khuynh Diễm, cô đứng ngược hướng ánh sáng nên hắn không thể thấy rõ vẻ mặt cô. Đôi mắt hắn tràn ngập cảnh giác và đề phòng, giữa hai đầu lông mày dâng lên âm u cùng oán hận, như ác quỷ ẩn mình trong bóng đêm đang đe dọa con mồi.

Yêu nghiệt!

Yêu nghiệt thật đáng sợ!

Mau chạy thôi!

Khuynh Diễm cúi người nhặt chiếc côn trên mặt đất, quay đầu bỏ đi.

\[Kí chủ, cô...\]

Làm sao?

\[Cô nhặt chiếc côn đó lên làm gì?\] Hệ Thống nghi ngờ hỏi.

Khuynh Diễm không trả lời, nhưng rất nhanh Hệ Thống liền biết. Kí chủ bảo nó xử lý camera khu vực, còn cô đi thủ tiêu chiếc côn.

Theo đầu óc đơn giản của Hệ Thống, hẳn là kí chủ đoán thiếu niên đáng thương trong hẻm kia sắp bỏ mạng, chiếc côn có dấu vân tay của cô, xử lý không khéo sẽ vô duyên vô cớ bị cảnh sát mời uống trà.

Cho nên...

\[Kí chủ, ban đầu cô vứt chiếc côn xuống đất làm gì?\]

Khuynh Diễm mỉm cười: "Làm màu!"

Hệ Thống co giật khóe miệng, kích động đến mức phát ra nhiệm vụ cho Khuynh Diễm.

\[Nhiệm vụ thế giới: Một giây thở, một giây cản trở Tần Ưu.\]

Hả? Cái gì?

\[Tần Ưu chính là người trong hẻm nhỏ ban nãy nha kí chủ, hắn sẽ khiến thế giới sụp đổ nha kí chủ.\] Hệ Thống hớn hở giải thích.

"Vậy ta quay lại giết hắn?" Khuynh Diễm ngừng bước chân, nghiêng đầu cân nhắc: "Chết là hết việc."

\[Không nên nha kí chủ!\]

"Cũng đúng, hắn bị thương nghiêm trọng như vậy, chết chắc rồi. Ta sai người đến chờ hắn chết là được."

Khuynh Diễm đưa tay vào túi mò tìm điện thoại, phải gọi vệ sĩ đến canh chừng hắn, tắt thở lập tức báo tin cho cô.

\[Đại nhân vật không thể chết, oán khí của hắn sẽ khiến thế giới sụp đổ, kí chủ hiến dâng linh hồn đó nha!\]

"Không thể giết, vậy cản trở thế nào? Nhốt lại?" Xem ra cô không làm chuyện phạm pháp là không được!

Hệ Thống mệt tâm. Trông nó giống thể loại Hệ Thống không đứng đắn chuyên làm chuyện phạm pháp sao? Nó là đứa trẻ đơn thuần đó!

\[Nhốt sẽ làm hắn sinh oán khí, một khi oán khí nặng nề, thế giới vẫn sụp đổ.\]

"Vậy tổ chức lừa đảo bọn mi muốn thế nào? Không được giết, không được nhốt, không được bỏ mặc, chẳng lẽ phải cung phụng hắn, lập cho hắn một tòa miếu giải trừ oán khí chắc?"

\[Đúng nha kí chủ, chính là giải trừ oán khí đó!\] Hệ Thống vui mừng, kí chủ nhà nó cuối cùng đã được tổ quốc khai sáng: \[Cô mau quay lại cứu hắn nha!\]

Cứu người?

Cứu người làm sụp đổ thế giới?

Giải trừ oán khí?

Ta nghe nhầm sao?

Khuynh Diễm ngoáy ngoáy lỗ tai. Chắc chắn là mệt mỏi quá nên nghe nhầm rồi! Về ngủ để tỉnh táo lại đi.

\[Tai kí chủ còn tốt, không nghe nhầm. Mau đi cứu người, nước sôi lửa bỏng rồi đó nha kí chủ!\]

Kí chủ không cảm nhận được sao? Thế giới đang vặn vẹo! Tình hình nguy cấp lắm rồi đó!

Khuynh Diễm tiếp tục đi thẳng, nhất định không quay đầu.

Giết người thì cô sẽ cân nhắc.

Cứu người là không thể nào.

Về về về!

– –

Khuynh Diễm hậm hực quay trở lại hẻm nhỏ tìm người.

Mẹ nó!

Cô cảm nhận được thế giới đang méo mó, mà nó càng méo mó, lực hút linh hồn càng mạnh mẽ.

Không phải đau đớn khi linh hồn bị bài xích, mà là vô lực mất sức. Có thứ chết tiệt đang nhăm nhe ăn hết linh hồn tiểu nha đầu thiện lương cô!

Hệ Thống, mi chờ đó! Ta nhất định luộc chín mi!

\[...\] Liên quan gì đến nó? Nó chỉ là một đứa bé vô tội. Nữ nhân tàn bạo đến đứa bé cũng không tha!