Xuyên Nhanh: Ta Thực Sự Thích Nam Phụ Kia

Chương 10: 10




Hơn nửa đêm đã bị người ta đào ra từ trong chăn, ấn vào trước bàn rửa mặt trang điểm, cả người A Lạc vẫn còn lơ mơ trong mộng.

Thời tiết tháng 6 mà bầu trời ngoài cửa sổ còn chưa sáng, có thể tưởng tượng thời gian sớm như thế nào.

A Lạc buồn ngủ mông lung, con mắt không thể mở ra được, dứt khoát nhắm mắt mặc cho nha hoàn hỉ nương hầu hạ lần lượt từ vẽ mắt, trang điểm, thoa son đến vẽ hoa điền trên trán.

Cuối cùng là chải tóc, vén lên làn tóc ngày thường nàng vẫn hay thả xuống, búi tóc sau đầu, điều này mang hàm ý nàng từ thiếu nữ đã chính thức trở thành nữ nhân.

"Cài luôn cây trâm Kim ti hồ điệp kia lên đi." Khi đội mũ phượng, A Lạc nói với hỉ nương vấn tóc cho nàng.

Mặc vào bộ giá y nàng thêu xong, A Lạc nhìn thoáng qua gương đồng, thiếu nữ trong gương da trắng môi đỏ, tóc đen đội kim quan, một bộ xiêm y đỏ rực rỡ, mắt ngọc mày ngài, đẹp không sao tả xiết.

Hỉ Nương khen ngợi: "Tiểu thư lớn lên thật đẹp, lão thân chưa từng thấy qua tân nương nào đẹp hơn tiểu thư cả."
A Lạc cũng cảm thấy mình nhìn rất đẹp mắt, chiếu theo vai nữ phụ làm nền cho nữ chủ tiểu bạch hoa, kỳ thật ngũ quan Tô Lạc Yên đặc biệt thích hợp với trang phục diễm lệ, ngũ quan lập thể đại khí, lúc trang điểm đậm thoạt nhìn có loại cảm giác nổi bật kinh diễm.

Đáng tiếc duy nhất chính là, Văn Nhân Cẩn không nhìn thấy khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời nàng.

A Lạc tiếc nuối nghĩ, bảo Hỉ Nương đội khăn trùm đầu đỏ, sau đó loạng choà loạng choạng được đưa vào hỉ kiệu.

Lúc này, phía chân trời đã hiện ra ánh sáng trắng bạc.

Ở nơi này rất chú trọng việc hôn sự, ngoài các loại phong tục lễ nghi, còn phải mở tiệc chiêu đãi khách khứa.

Hơn nữa Văn Nhân Cẩn là thế tử, quy cách hôn lễ cũng không giống với gia đình bình thường, tóm lại muốn làm xong toàn bộ quá trình, ít nhất phải tốn cả ngày.

Cũng may người bận bịu chính là tân lang, tân nương chỉ cần khoác lên trang phục lộng lẫy, giống như con rối ngồi vào kiệu, được người từ nhà này thổi chiêng đánh trống đưa đến nhà khác, sau đó tân lang sẽ dắt vào cửa bái thiên địa, rồi tiếp tục ngồi như người gỗ là được.

A Lạc che đầu, không nhìn thấy chung quanh, chỉ có thể nhìn thấy một vùng nhỏ dưới chân.

Nàng chỉ cảm thấy mình lắc lư trong kiệu thật lâu, xung quanh đều là tiếng vui vẻ huyên náo, còn có tiếng người ồn ào khi đi ngang qua đường cái, đi hơn nửa ngày kiệu mới ngừng lại.

Rèm kiệu phía trước được người bên ngoài vén lên, ánh sáng rực rỡ chợt chiếu vào.
Một giọng nói quen thuộc của nam tử vang lên, "Muội muội, ta đến cõng ngươi."
Là ca ca Tô Thiếu Ngôn, hắn xoay người khom lưng trước mặt A Lạc, hạ thấp lưng về phía nàng.

Trước đó Diêu thị đã nói qua với nàng về bước này, A Lạc cẩn thận nhấc làn váy lên, chậm rãi nằm trên tấm lưng rộng lớn của ca ca.


Tô Thiếu Ngôn vững vàng cõng nàng lên, hắn trầm mặc ít nói như thường lệ, lặng lẽ một đường cõng A Lạc đến sảnh đường.

Lúc thả A Lạc xuống, Tô Thiếu Ngôn cúi đầu nói một câu.

"Tô phủ vĩnh viễn là nhà của muội, nếu hắn đối xử với muội không tốt, liền trở về nhà."
Trong lời này, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc của người huynh trưởng đối với muội muội mình.

A Lạc cúi đầu đáp một tiếng "Vâng".

Nàng đứng trên mặt đất, xuyên thấu qua một lớp khăn trùm đầu đỏ, nhìn thấy bốn phía đều là sắc đen của bóng người trong sảnh, nhưng không một ai phát ra tiếng động nào.

Một bóng dáng mơ hồ, cao lớn lướt qua mọi người, đi về phía A Lạc, đến trước mặt nàng, đưa tay ra.

Bàn tay kia trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, giữa ngón tay cầm một dải lụa đỏ rực.

Màu đỏ tươi rực rỡ phản chiếu lên sắc trắng hoàn mỹ, có vẻ như bàn tay kia được tạc thành từ mỹ ngọc.

Dù đối phương không nói gì, A Lạc cũng đã biết hắn là ai rồi.

Nàng nhận lấy dải lụa kia, một đầu nắm trong lòng bàn tay, được hắn dắt đi về phía trước, đi thẳng đến giữa sảnh đường, đầu tiên là nghe người chủ trì đọc một tràng những lời chúc mừng may mắn, sau đó hô một tiếng thật dài: "Nhất bái thiên địa ——"
"Nhị bái cao đường ——"
"Phu thê giao bái——"
A Lạc bái ba lạy, lúc đứng lên hơi lảo đảo một chút.

Cũng không phải nàng cố ý, thật sự là buổi sáng nàng dậy quá sớm, đừng nói đến ăn cái gì, ngay cả ngụm nước nàng cũng chưa uống.

Vàng bạc trang sức trên đầu, trên y phục cũng phải đến vài cân, thân thể này lại là thiếu nữ kiều quý được nuôi dưỡng trong khuê phòng, có thể chống đỡ đến lúc này đã coi như tốt lắm rồi.

Bước chân không vững, ngay sau đó A Lạc đã được một bàn tay hữu lực đỡ lấy thắt lưng.

Đỡ nàng đứng vững, bàn tay kia thu hồi lại rất nhanh.

"Tô tiểu thư...!cơ thể không khỏe?"
Giọng nam thanh nhã vang lên bên tai, bởi vì đang trong trường hợp không bình thường, hắn hạ thấp âm lượng, trong giọng nói mang theo khí âm khàn khàn, nhẹ nhàng lại từ tính.


Đôi tai A Lạc nóng lên, nhỏ giọng khẽ nói: "Ta có chút đói bụng."
Đối phương dừng lại một chút, một lát sau trả lời: "Tốt."
Thanh âm bên trong xen lẫn ý cười không dấu vết.

Mặt A Lạc đều đã nóng lên, tốt cái gì? Ta nói đói bụng, ngươi nói tốt là có ý gì?
Cho đến khi ngồi trong tân phòng, A Lạc mới biết Văn Nhân Cẩn có ý gì.
Hắn gọi người đưa tới cho nàng một bàn đồ ăn, thịt gà vịt cá mọi thứ đều có, phong phú vô cùng.

Đặt ở nơi đó mà hương thơm nức mũi, làm cho người ta thèm nhỏ dãi.

A Lạc nhẫn nại chịu đựng nhưng vẫn không nhịn được, tự mình vén khăn voan lên lấp đầy cái bụng trước đã.

Xuân Hỉ đi theo A Lạc tới đây làm nha hoàn hồi môn, bây giờ ngoại trừ các nàng thì trong phòng không còn ai khác.

Lẽ ra với tính cách của Tô Lạc Yên sẽ không có khả năng làm ra chuyện tự mình vén khăn trùm đầu để ăn cái gì đó.

Nhưng A Lạc đã đói đến mức không chịu nổi rồi, không quản được nhiều như vậy.

Trong khoảng thời gian này Xuân Hỉ cũng quen với hành động thỉnh thoảng có đôi chút khác thường của tiểu thư, nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng A Lạc bị Thái tử kích thích nên tính tình thay đổi một chút mà thôi.

A Lạc ăn xong lại ngồi trở lại giường, Xuân Hỉ trùm lại khăn che đầu cho nàng.

Những nha hoàn bưng thức ăn tới đây trước đó lại yên lặng vào phòng đem đĩa thức ăn mang xuống.

Nha hoàn cuối cùng trước khi ra khỏi cửa đi tới phúc thân hành lễ với A Lạc: "Nô tỳ Khinh Diên, ở ngoài cửa canh giữ, nếu Thế tử phi có gì phân phó chỉ cần gọi nô tỳ một tiếng là được."
Nói xong liền cung kính rời khỏi, ngay cả tiếng bước chân cũng không nghe thấy.

A Lạc nhìn ra hình như quy củ, phép tắc của Hầu phủ rất nghiêm khắc.

Ban đầu A Lạc còn tưởng rằng mình sẽ ở trong phòng thật lâu, dù sao tân khách bên ngoài nhiều như vậy, lúc trước thời điểm nàng xem danh sách, cảm thấy hơn phân nửa danh môn vọng tộc trong kinh thành đều được mời tới.

Nhưng không ngờ, nàng chỉ ngồi hơn nửa canh giờ, tiếng ồn ào bên ngoài còn chưa kết thúc, cửa tân phòng đã bị đẩy ra.

A Lạc nghe thấy Khinh Diên kêu "Thế tử", trái tim trong lồng ngực nàng đột nhiên nảy lên.


Xuân Hỉ lặng lẽ rời đi, trong phòng chỉ còn lại một đôi tân nhân.
Người nọ chậm rãi đi vào, bước chân của hắn cũng không nhanh, giống như ngày xưa, nhịp bước vững vàng có quy luật, từng bước một không nhanh không chậm mà đi tới trước giường, mỗi một bước đều giống như đạp ở trong lòng A Lạc.

Nàng cúi đầu, nhìn thấy vạt áo đỏ rực của hắn từ khe hở của khăn.

A Lạc nhịn không được nghĩ, thường nhìn hắn mặc bạch y, không biết hắn mặc hồng y sẽ như thế nào?
"Tô tiểu thư." Thanh âm ôn hòa cắt đứt suy nghĩ của nàng, ngữ khí Văn Nhân Cẩn vẫn thong dong tự nhiên như xưa, "Ta muốn vén khăn trùm đầu cho nàng, Cẩn không nhìn thấy, liệu nàng có thể chỉ dẫn một phen hay không?"
Người này, đối với sự không trọn vẹn của mình thật sự là vô cùng thản nhiên, tựa hồ chút thiếu sót kia đối với hắn mà nói căn bản không phải là vấn đề.

Mà trên thực tế, đôi mắt không nhìn được kia xác thực không ảnh hưởng đến hắn, ngược lại làm hắn tăng thêm một tầng sắc thái đặc biệt.

A Lạc mím môi, nhẹ giọng nói: "Đưa tay cho ta."
Vẫn là bàn tay mỹ lệ hoàn mỹ đó, vươn tới ngay dưới mí mắt nàng.

A Lạc giơ tay cầm lấy ngón tay hắn.

Đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, phảng phất như có dòng điện chảy qua, trái tim A Lạc đập lỡ một nhịp.

Nàng lấy lại bình tĩnh, kéo tay hắn sờ lên khăn voan của nàng.

Khi A Lạc buông tay ra, chỉ nghe Văn Nhân Cẩn khách khí nói: "Đa tạ Tô tiểu thư."
"Thế tử...!Còn gọi ta là Tô tiểu thư?"
Nam nhân đứng trước mặt nàng dừng một chút, sau đó mới nói: "Cẩn cho rằng...!Tô tiểu thư gả cho ta, chỉ là kế tạm thời."
A Lạc đã hiểu, nàng trầm mặc.

Nàng đương nhiên có thể giải thích với hắn, nàng không phải bị bức bách mới bất đắc dĩ gả cho hắn, mà là thật tâm muốn cùng hắn ở chung một chỗ.

Nhưng hậu quả chính là sụp đổ "thiết lập nhân vật", nhiệm vụ thất bại.

Trước mặt một nhân vật vô danh như Xuân Hỉ, cô có thể làm một ít động tác nhỏ, nhưng đối với mục tiêu nhiệm vụ chân chính của cô, cô chỉ có thể dựa theo phương thức của Tô Lạc Yên.

Thấy nàng không nói một lời, Văn Nhân Cẩn cũng im lặng theo.

A Lạc mạc danh cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, khiến nàng cảm giác có chút bất an.

"Chúng ta đã thành hôn, thế tử có thể gọi ta là phu nhân...." Nghĩ đến tính cách nề nếp của Tô Lạc Yên, A Lạc thử thăm dò gọi: "Phu quân..."
Giọng nói nhẹ nhàng của thiếu nữ hạ xuống, vô hình trung phá vỡ bầu không khí nặng nề trong nháy mắt, không khí ngưng trệ bốn phía đột nhiên buông lỏng, A Lạc lặng lẽ thở ra một hơi.

Văn Nhân Cẩn như là ngây dại, một lúc lâu sau mới chần chờ nói: "Nàng....gọi ta là gì?"
A Lạc lại hô lên một tiếng: "Phu quân.

Ta gả cho ngươi, hiển nhiên nên gọi ngươi như vậy."

Giọng điệu lý lẽ đương nhiên, dường như nàng gọi hắn như vậy là thiên kinh địa nghĩa.

Văn Nhân Cẩn im lặng một hồi, tựa hồ không biết nên trả lời thế nào.

Một hồi lâu sau, hắn rốt cuộc mới có động tác, cầm lấy thước hỉ trên bàn nhỏ bên cạnh, vén khăn voan trên đầu A Lạc ra.

Trước mắt chợt sáng ngời, A Lạc theo bản năng giương mắt nhìn lên.

Bạch y công tử ôn nhuận như ngọc, thanh nhã xuất trần trong ấn tượng của nàng, giờ phút này mặc hồng y, tóc được buộc cao bằng lụa đỏ, bên hông cũng là thắt lưng tơ tằm màu đỏ, khuôn mặt trắng nõn thanh tuấn phiếm chút đỏ ửng.

Màu trắng tinh khiết được nhuộm màu đỏ nồng đậm, nam tử ngọc thụ chi lan cũng nhiễm một tia khí chất yêu dã.

Gương mặt tuấn tú sáng sủa nguyên bản có thêm chút ý vị lưu luyến, con ngươi hổ phách lưu chuyển, đuôi mắt hẹp dài lộ ra một tia quyến rũ đỏ thẫm.

Tựa như tiên nhân đứng trên cao với minh nguyệt thanh phong, một ngày bị người dụ dỗ rơi xuống hồng trần vạn trượng, một thân cao khiết như tuyết lại bị thế tục hồng trần kia cám dỗ làm bẩn đến triệt để.

A Lạc nhìn nhìn, trong lòng nối liền với hai gò má kia, đột nhiên nóng hầm hập.

Nàng nhắc nhở: "Phu quân, chúng ta còn phải uống rượu hợp cẩn." Tô Lạc Yên chính là người coi trọng quy củ lễ nghi nhất, quy trình hôn lễ này cũng không thể thiếu.

Có lẽ trước đó Văn Nhân Cẩn đã dò xét tình hình trong phòng, chuẩn xác đi tới một bên bàn, đem hai chén rượu đầy bên kia bưng tới.

A Lạc cầm lấy cái chén, kề sát vào hắn, nhìn thấy rõ ràng vành tai ửng đỏ của hắn, khuôn mặt ửng đỏ, cùng với mi mắt hơi run rẩy.

Mặc hồng y đâu thể gọi là dụ dỗ, dụ dỗ chân chính, còn chưa bắt đầu đâu.

A Lạc hững hờ nghĩ, nghiêm chỉnh uống hết ly rượu hợp cẩn.

Trong rượu hợp cẩn của đôi tân nhân, thường sẽ thêm một ít đồ vật trợ hứng gì đó, nếu đã gọi là lễ hợp cẩn, không kết hợp thì không được.

Hơn nữa tân hôn vui vẻ như thế, ngày lành tháng tốt, nếu không hảo hảo hưởng thụ, chẳng phải là lãng phí thời gian sao?
"Phu quân...hôm nay chàng rất đẹp."
Có lẽ là rượu quá nặng, cũng có thể là tửu lượng của thân thể này quá kém, A Lạc cảm giác toàn thân đều nóng lên, tâm tình cũng trở nên hưng phấn, không khống chế được muốn nói chuyện.

Nàng buông chén rượu xuống, một tay nắm lấy tay Văn Nhân Cẩn.

"Tô..., phu nhân, nàng say rồi."
A Lạc lắc đầu, kéo bàn tay tinh xảo không giống người thật kia về phía mình, kéo đến gần, cúi người nhẹ nhàng đặt mặt vào lòng bàn tay khô ráo ấm áp của hắn.

"Hôm nay ta, cũng rất đẹp, chàng có muốn sờ xem một chút, dáng vẻ của ta không?"
Tác giả: A Lạc: Đây là có gì là dụ dỗ, để ta tự mình đến!.