Xuyên Qua Thành Kim Phu Nhân

Chương 35: Chương 35





Mọi người đi về phía trước, mùi máu tươi trong không khí càng ngày càng nồng.

Không ít người đều dần dần bịt kín miệng mũi lại, để giảm bớt mùi máu tươi khiến cơ thể không khỏe.

" Bên kia, có, có người! "
Không biết là ai hô lên một câu.

Kiếm quang chiếu rọi xuống, một góc trong sơn động, mơ mơ hồ hồ chiếu ra một bóng người.

Một cái tu sĩ chậm rãi tiến lại gần, thật cẩn thận nhìn một chút, nói.

" Là một cái nữ tử.

"
Ở chỗ này có một cái nữ tử, hơn phân nữa là thôn dân bị tinh quái bắt tới.


Kim Quang Dao đi tới phía trước, quả nhiên thấy nàng kia bị quấn bên trong từng vòng dây đằng màu nâu, lâm vào hôn mê.

Hận sinh ra khỏi vỏ, đem dây đằng quanh thân nàng cẩn thận diệt trừ.

" Cô nương, tỉnh tỉnh...!"
Nàng kia mở to mắt ra, ở chỗ này xuất hiện một đám người làm nàng hoảng sợ, không khỏi rụt rụt về phía sau.

Cô nương kia giương mắt nhìn lên, người nói chuyện ăn mặc trường bào bạch đế kim văn, màu da trắng nõn, giữa mày có chút chu sa hết sức đáng chú ý, khuôn mặt sạch sẽ lanh lợi lộ ra sự quan tâm nhàn nhạt.

" Cô nương có bị thương không? Vì sao lại xuất hiện ở đây? "
Người nọ lại hỏi.

Có lẽ là thấy người này thực sự quen thuộc, không giống ác nhân, cô nương lắc lắc đầu, ấp úng lên tiếng.

Nàng vốn là nữ nhi của một hộ gia đình ở dưới chân núi trong thành, trước đó vài ngày huynh trưởng lên núi đốn củi, vừa đi đã không trở về, quê nhà đều bị tinh quái.

Nàng thực sự lo lắng quá mức, trộm chạy đi muốn tìm huynh trưởng, lại chưa từng nghĩ bản thân cũng bị tinh quái bắt đi, cho đến hôn mê, ngay cả mặt của huynh trưởng cũng không thấy.

Nơi này đã là ở bên trong sơn động, phía trước cũng không có nhiều không gian.

Có tu sĩ đã đi lên phía trước, nói: Huyệt động này trừ bỏ cô nương này đã không còn người sống sót.

Trầm mặc ngắn ngủi.

Cũng may cô nương kia tựa hồ sớm đã đoán trước, vẫn ứng phó vâng vâng dạ dạ, bộ dáng nhát gan sợ sệt.

Xác nhận tinh quái đã trừ, liền muốn đi xuống núi.

" Cô nương, chúng ta đưa trước đưa ngươi về nhà được không? "

Thấy nàng gật gật đầu, Kim Quang Dao xoay người đang muốn rời đi, lại chợt cảm giác có người kéo vạt áo, quay đầu đối diện với biểu tình có chút bất an của cô nương kia.

" Cô nương "
Có lẽ bởi vì quá sợ hãi, nàng túm chặt góc áo của người nam nhân trước mặt làm người nhìn cảm thấy an tâm, cũng không hé răng, chỉ là hắn đi tới nơi nào nàng liền theo tới đó.

Nếu đổi lại là người là người khác, đối diện với loại tình huống này, khả năng bất đắc dĩ bó tay không có biện pháp.

nhưng đây chính là Liễm Phương Tôn a, vẫn là mặt không đổi sắc ôn thanh trấn an, dường như cũng không để ý góc áo chặt này, chỉ là dẫn cô nương kia chậm rãi hướng cửa động đi đến.

Lam tông chủ đứng ở một bên, nhìn góc áo kia bị túm chặt ở trong tay người khác, chỉ cảm thấy hơi chói mắt, hai lần tiến lên, muốn khuyên cô nương kia buông tay ra, rốt cuộc nàng là nữ tử chưa chồng, như thế có chút không ra thể thống gì.

Nhưng loại lý do thoái thác này vào giờ phút này hiển nhiên là không có tác dụng.

Nhìn cô nương kia càng nắm chặt hơn, thậm chí còn rụt rụt về phía sau, phảng phất bộ dáng đặc biệt sợ hãi, Lam Hi Thần lần đầu phát giác, chính mình cũng có thời điểm bị ghét bỏ như vậy....!
Ra khỏi sơn động, đi tới đường nhỏ trống trải trong rừng, thần sắc cô nương kia mới tựa hồ thả lỏng.

Kim Quang Dao thấy tình hình như vậy, lặng lẽ bảo Tô Thiệp tiến đến, đem cô nương kia qua một bên hảo chăm sóc, lại xoay người đi tìm Lam Hi Thần, thương lượng nơi đi xuống, lại thấy hắn nhìn chằm chằm mặt đất có chút xuất thần, đi tới phía trước.

" Nhị ca làm sao vậy? "
Lam Hi Thần nghe thấy âm thanh của hắn, tựa hồ bị dọa một chút.


" A, không có gì...!"
Dừng một chút, lại nói.

" A Dao rất có thể làm người an tâm đi.

"
Hắn nói tự nhiên là cô nương kia, Kim Quang Dao lại nói.

" Nhị ca chớ có trêu ghẹo đệ, đệ đã để Tô công tử đưa nàng xuống núi tìm cha mẹ nàng.

Chúng ta có cần khởi hành xuống trấn một chuyến không? "
" Ân, nơi đây tinh quái đã trừ, hẳn là đi thôi.

"
Lam Hi Thần nhìn thân ảnh Kim Quang Dao đi phía trước, ánh mắt nhìn góc áo tung bay trong gió một hồi, trong ánh mắt hiện lên một tia hướng tới, thần sắc như thường, cất bước đi theo.....