Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hot Boy Trường

Chương 5



Cảnh Từ chậm rãi xoay người, sống lưng vô thức ưỡn thẳng.
"Tôi..." Cậu hơi mím môi, cụp mắt, "Tôi muốn đổi góc nhìn bảng khác."
"Hả?" Hà Chúc nghe thấy thế, vẻ mặt càng kỳ quặc hơn. Y ngạc nhiên nhìn Cảnh Từ: "Mày... Nhìn bảng á? Đây là trò đùa thế kỷ gì ấy hả, mày mà nhìn bảng?! Ha ha ha ha."
Trịnh Khuyết cũng cười theo: "Không đúng nha, Cảnh Từ, mày đây là bị lão Lưu chuốc thuốc mê gì rồi? Chưa nói đến cắt tóc, còn nhìn bảng đen nữa. Tiếp theo mày sẽ không định bảo tao là mày muốn học tập cho giỏi đó chứ, ha ha ha ha ha..."
Nụ cười của Trịnh Khuyết dần biến mất trong ánh nhìn bình tĩnh của Cảnh Từ.
"Mẹ nó." Trịnh Khuyết chà xát lớp da gà vừa nổi lên trên cánh tay, thanh âm bất giác tăng cao không ít: "Mày định đùa thật đấy à?"
Cảnh Từ qua quít "ừ" một tiếng.
Cậu len lén quan sát ánh mắt của bạn học xung quanh, ráng tìm ra chút manh mối.
"Lão Lưu..." Hà Chúc vuốt ve thịt mỡ phình ra ở phần bụng mình, cảm thán một cách chân thành: "Thật sự là nhân tài không được trọng dụng ở trường Thực nghiệm tỉnh chúng ta. Nếu đi bán hàng đa cấp thì đâu đến lượt người khác nữa..."
Cảnh Từ tiện tay lấy một quyển sách Toán trên bàn, giả vờ vô ý nói: "Tôi thấy vị trí này rất tốt, bao giờ lớp ta đổi chỗ lần nữa?"
Hà Chúc toét miệng cười nhạo: "Mày không biết mà còn định học hành chăm chỉ ấy hả. Lớp chúng ta cứ hai tuần đổi chỗ một lần." Y đếm đầu ngón tay: "Tao tính xem, hôm trước mới đổi xong, đợt sau là... Cuối tháng mười."
Y thúc Trịnh Khuyết: "Lão Trịnh, tao tính không sai chứ."
"Đừng đụng tao." Trịnh Khuyết vừa mới lập nhóm chơi game, bị Hà Chúc thúc một cái, suýt chút nữa là out. Gã trách mắng rồi né khỏi tay Hà Chúc, sau đó tranh thủ ngước mắt nhìn Cảnh Từ: "Mày muốn gì? Chỗ này cách chỗ của mày một lối đi nhỏ, có gì khác nhau đâu?"
Cảnh Từ dẫn dắt hồi lâu chỉ để chờ một câu này.
Nghe vậy, cậu lập tức quay đầu, quả nhiên thấy ghế đếm ngược từ dưới lên ở hàng giữa chếch hướng bắc còn trống.
Đó hẳn là chỗ ngồi của nguyên thân, không nhầm được.
Cậu không vội trở về, sợ khiến người khác nhận ra điều gì đó. Vì thế cậu cúi đầu lật giở sách Toán trong tay.
Đoán chừng chủ nhân của chỗ ngồi này cũng tám lạng nửa cân với nguyên thân, khai giảng một tháng rồi mà sách vẫn mang nguyên mùi mực mới. Trên giấy sạch sẽ, chẳng có chữ nào.
Cảnh Từ xem mục lục trước, hoàn toàn không giống tài liệu giảng dạy cũ của cậu. Độ khó gia tăng không ít, còn có rất nhiều nội dung vốn dĩ lên lớp mười hai mới đề cập đến.
Môn Văn cũng tương tự, chẳng những thêm một lượng lớn bài tập cần học thuộc, đến sách học bắt buộc cũng nhiều thêm một quyển.
Về phần Khoa học tự nhiên tổng hợp(1) thì càng khó hơn. Có một chương kiến thức Vật lý mà thậm chí trước đây Cảnh Từ hoàn toàn chưa học tới.
(1): nguyên gốc Lý Tổng 理综 - khoa học tự nhiên tổng hợp, gồm Lý, Hóa, Sinh, trong đó Lý chiếm 110 điểm, Hóa chiếm 100 điểm, Sinh chiếm 90 điểm.
Không hổ là sảng văn về học sinh xuất sắc, để nổi bật sự mạnh mẽ của nhân vật chính, tất cả mọi thứ hợp lý hay không hợp lý cũng nhét vào được hết.
Có điều, với Cảnh Từ, việc này hoàn toàn không thành vấn đề.
Cậu không phải là con mọt sách học vẹt, cũng không đơn giản vì thay đổi vận mệnh mà mới học tập. Tri thức mới, nhất là về khoa học tự nhiên, có lực hấp dẫn trí mạng với cậu.
Nếu không xảy ra tình huống ngoài ý muốn là ngồi sai chỗ, lúc này cậu đã vùi đầu hấp thụ kiến thức rồi.
Cảnh Từ đặt quyển sách trên tay xuống, tiện thể dọn dẹp mặt bàn lộn xộn một chút, sau đó mới trấn định trở về vị trí của mình.
"Đệt." Động tác liên tiếp của Cảnh Từ gây chấn động khiến Hà Chúc suýt chút nữa hoài nghi cuộc đời. Y thoáng nhìn về phía sau, Trịnh Khuyết chơi game đang high, có lẽ bây giờ mẹ gã đứng trước mặt thì gã cũng chẳng biết, y đành phải quay lại vỗ Bành Trình Trình: "Lão Bành, đừng ngủ nữa, trò chuyện vài câu đi?"
Bành Trình Trình nhìn y rồi lại liếc ra đằng sau.
Tuy một chữ cũng chưa nói, nhưng Hà Chúc ngầm hiểu ý của cậu ta: "Đừng vớ vẩn, lão Bành. Nếu mày dám gọi anh Kiêu dậy thì tao dám nhào tới đấy."
Bành Trình Trình: "..."
Bành Trình Trình: "Trò chuyện cái gì?"
Hà Chúc vẫn cảm thấy không chân thực, nhỏ giọng nói: "Lời Cảnh Từ vừa nói là thật à? Sao tao không tin nổi nhỉ."
Bành Trình Trình dụi mắt, nói với vẻ không hứng thú: "Để hai ngày nữa xem sao."
"Tao nghe nói hôm nay thầy Lưu gọi nó vào văn phòng dạy dỗ đến trưa." Hà Chúc ngó Cảnh Từ ngồi phía sau rồi chỉ chỉ đầu mình, lặng lẽ nói: "Có lẽ là nơi này bị kích thích, không còn bình thường nữa."
Bành Trình Trình lạnh lùng cực kỳ: "Chuyện này không liên quan đến chúng ta."
"Cũng đúng. Cậu ta thế cũng rất tốt, ít nhất sẽ không quấn lấy anh Kiêu nữa." Hà Chúc tặc lưỡi, "Tao thấy điệu bộ không cốt khí của cậu ta là đã chịu không nổi rồi."
Y nói xong thì tự cười, giơ tay ra dấu về vị trí thứ ba phía sau: "Không ngờ, khu giải trí VIP của chúng ta lại xuất hiện một kẻ muốn học tập, ha ha ha..."
Doanh Kiêu trơ mắt nhìn hai tên ngốc Hà Chúc và Trịnh Khuyết, bị người ta gài bẫy, miệng như súng máy, bắn liên thanh tuốt tuồn tuột mọi thứ ra mà còn tự cho mình thông minh, quả thật không nỡ nhìn.
Hắn xoa nhẹ ấn đường, giơ chân khẽ đạp ghế của Hà Chúc: "Đổi chỗ tý đi."
Doanh Kiêu và Trịnh Khuyết ngồi cùng bàn, dãy giữa bàn cuối cùng. Hà Chúc và Bành Trình Trình ngồi ở dãy giữa bàn thứ hai đếm ngược, sau đó đến chỗ của Cảnh Từ.
"Tại sao?" Hà Chúc ngơ ngác.
"Bảo mày đổi thì cứ đổi đi, lắm lời thế làm gì." Doanh Kiêu không kiên nhẫn, đứng dậy kéo Hà Chúc ra, còn mình thì ngồi xuống sau Cảnh Từ.
"Sao tối nay đứa này còn không bình thường hơn đứa kia thế nhỉ." Hà Chúc than thở một câu, mù mờ ngồi xuống.
Điện thoại trong túi rung lên một chút, y mở ra xem, là Doanh Kiêu gửi tiền lì xì cho y.
Hà Chúc rạng rỡ hăm hở nhận lấy, sau đó nhìn Doanh Kiêu và quở trách: "Ai nha, không hổ là anh Kiêu của tao, thật rộng rãi mà. Có đổi chỗ ngồi mà thôi, cần gì gửi tiền lì xì chứ, khách sáo khách sáo."
Doanh Kiêu nhìn y đầy thương hại: "Cầm mua ít quả óc chó để bổ não nhé."
Hà Chúc: "..."
Doanh Kiêu nâng khuỷu tay, chống cằm nghiêng người lên phía trước, nhìn Cảnh Từ đang chuyển sách trong ngăn bàn.
Cảnh Từ có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế loại nặng, không thể nhìn nổi đồ đạc lộn xộn. Nhưng ngăn bàn nguyên thân không chỉ bừa bộn mà còn vô cùng bẩn. Khắp nơi toàn là đồ ăn vặt không biết nhét trong đó đã bao lâu, vừa sờ vào là cả tay đầy vụn, có ít thứ còn mọc mốc.
Cảnh Từ nhẫn nhịn sự khó chịu lan tỏa toàn thân. Cậu tìm một cái khăn lau dưới ghế, lau từ trong ra ngoài một lần, không bỏ qua cả rìa mép và các góc.
Mãi tận khi những vết bẩn lâu năm bị dọn sạch không còn một mống, mặt bàn bị lau đến nỗi sắp sáng lập lòe, cậu mới giặt khăn, gấp gọn nó rồi bắt đầu sắp xếp sách giáo khoa.
Trên bàn nguyên thân đặt một chiếc giá sách nhựa xanh lam, lắp đặt sơ sài lỏng lẻo, đáy bị vênh nên chạm nhẹ đã rung rinh.
Cảnh Từ phiền lòng, dứt khoát tháo giá sách rồi tự ghép lại, nghiêm chỉnh đặt ở góc trái của bàn. Sau đó cậu xếp từng quyển sách giáo khoa vào theo thứ tự môn học và khổ sách.
Lý Trụ ngồi cùng bàn nhìn thấy hết mọi hành động của cậu, nhẫn nhịn một lúc rồi ghé tới sờ trán Cảnh Từ.
Cảnh Từ nhíu mày, nhìn cậu ta với vẻ khó hiểu.
Lý Trụ lẩm bẩm: "Không sốt mà nhỉ..."
Cậu ta ngạc nhiên ngó Cảnh Từ: "Có phải cậu, cậu điên rồi không?"
"Gì cơ?"
"Thì..." Lý Trụ khoa tay múa chân liên tục: "Thì cậu bảo mình sẽ học tập chăm chỉ ấy, chẳng giống phong cách của cậu gì cả."
Cảnh Từ nhìn mặt bàn sạch bong, cảm thấy tâm trạng rất tốt. Cậu lườm Lý Trụ, hỏi lại: "Phong cách của tớ là phong cách gì? Chẳng lẽ nhiệm vụ chủ yếu của học sinh không phải là học tập à?"
Lý Trụ bị cậu nói đến sợ run người, hốt hoảng quay đầu đi, rất lâu sau vẫn chưa hồi phục tinh thần.
Sắp xếp sách giáo khoa xong, Cảnh Từ đặc biệt chú ý một chút, phát hiện thấy tuy nguyên thân trăm phần trăm là học sinh kém, nhưng lại mua không ít sách bài tập.
Không nói sách cơ bản như "Năm năm thi đại học, ba năm mô phỏng" và "Giải thích đầy đủ kiến thức cấp ba(1)", còn có rất nhiều sách bổ trợ cậu chưa nghe qua bao giờ, có lẽ là giáo viên Thực nghiệm tỉnh ép mua.
(1) Tuyển tập bài giảng các môn cấp ba, nội dung phong phú, nhiều loại dạng bài, tương đối toàn diện.
Nguyên thân vô cùng thức thời, không hề viết chữ gì lên, đúng lúc tạo thuận lợi cho Cảnh Từ.
Bây giờ Cảnh Từ đã có kế hoạch học tập, ban đầu nghe giảng mấy ngày, quan sát tiến độ dạy học của giáo viên Thực nghiệm tỉnh, tiếp đến là sửa soạn đề cương đơn giản các kiến thức bộ môn rồi tra cứu bổ sung là được.
Tất cả đã được sắp xếp rõ ràng, Cảnh Từ mở quyển Toán "Năm ba" ra, làm mấy đề về đường parabol để tỉnh táo một chút. Tiếp theo, cậu lục lọi lôi điện thoại của nguyên thân ra từ trong ngăn bàn.
Cảnh Từ nhớ là tiểu thuyết có miêu tả gia đình của nguyên thân, nói rằng cha mẹ cậu ly dị rồi gây dựng gia đình riêng. Cậu có một đứa em trai cùng cha khác mẹ và một đứa em gái cùng mẹ khác cha.
Nguyên thân sống cùng bố mình, song bình thường cũng không sống bên ngoài, mà chỉ ở ký túc xá.
Nhưng cậu cũng đã xuyên vào tiểu thuyết, ai biết liệu các chi tiết khác có thay đổi không chứ, vẫn nên tra xét thì tốt hơn.
Cảnh Từ dùng vân tay mở khóa rồi vào phần mềm chat, sau đó nhìn xuống dọc theo bên trái khung thoại.
Nguyên thân cũng không có bạn bè thân thiết gì, người duy nhất chat khá nhiều là Lý Trụ cùng bàn. Cảnh Từ kéo mãi, phát hiện Lý Trụ còn là bạn cùng phòng của nguyên thân.
Sau khi ghi nhớ lại tin tức mấu chốt trong tin nhắn, Cảnh Từ tiếp tục lướt xuống. Bỏ qua mấy cuộc đối thoại vô bổ, cậu tìm ra tin nhắn trò chuyện của nguyên thân cùng bố mẹ.
Giống như trong truyện viết, quan hệ giữa nguyên thân và bố mẹ cũng không gần gũi lắm. Lịch sử tin nhắn mà Cảnh Từ nhìn thấy không khác gì lịch sử chuyển khoản.
Gần như không có trò chuyện hàng ngày, Cảnh Từ chỉ lướt qua, mốc thời gian hiện bên trên là một năm trước.
Đặt di động xuống, Cảnh Từ thở dài một hơi.
Chuyện này là tin tức tốt với cậu. Nếu nguyên thân và bố mẹ rất thân thiết, dù cậu có cẩn thận đến mấy thì cũng sẽ lộ tẩy. Dựa theo tình huống hiện tại, dẫu cậu thay đổi rất nhiều, nhưng chờ khi bố mẹ nguyên thân nhận ra thì cũngđã là việc tương lai xa xôi rồi.
Mà con trai tuổi dậy thì bỗng nhiên bị kích thích muốn hăng hái hướng về phía trước, không còn sa đọa nữa, là chuyện quá bình thường, sẽ không đột ngột, cũng sẽ chẳng kỳ lạ.
"Ê, Cảnh Từ." Không biết Lý Trụ đã bu đến từ lúc nào, cậu ta nhìn chiếc điện thoại trong tay Cảnh Từ và cười giễu: "Không phải là chăm chỉ học tập hả, sao lại bắt đầu nghịch điện thoại thế? Được rồi, chỉ có mỗi hai ta, cậu cứ nói thật đi. Đây có phải là kế hoạch mới nhằm theo đuổi Doanh Kiêu không?"
Ngồi đằng sau, Doanh Kiêu lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai.
Cảnh Từ lấy lại điện thoại rồi mở quyển "Giải thích toàn bộ kiến thức giảng dạy của học sinh trung học" ra, bình tĩnh phủ nhận: "Không phải."
Lý Trụ: "Cậu cứ nói cho tớ đi, tớ xin thề sẽ không kể cho ai hết."
Cảnh Từ bất đắc dĩ: "Thật sự là không phải."
"Tớ không tin." Lý Trụ rút quyển sách trên tay cậu đi, hỏi dồn: "Trừ phi cậu thích người khác, đổi mục tiêu."
Đầu óc Lý Trụ chợt lóe sáng, cậu ta trợn tròn mắt, giống như phát hiện đại lục mới. Cậu ta túm chặt Cảnh Từ không buông: "Phải vậy không, cậu di tình biệt luyến có đúng không?"
"Đúng đúng, nhất định là thế này!"
"Ai? Tên kia là ai? Tớ quen không?"
"Có phải là học rất giỏi không? Chẳng lẽ là lớp trọng điểm?"
"Tên là gì? Nói xem nào! Nói xem nào!"
Lý Trụ vô cùng tin tưởng vào phán đoán của mình. Bất luận Cảnh Từ phủ nhận ra sao, cậu ta cũng kiên định cho rằng Cảnh Từ đột nhiên thay đổi là vì người nọ.
Cảnh Từ bị cậu ta dây dưa, lại vội vàng muốn làm bài tập, nên liếc mắt nhìn bìa "Giải thích đầy đủ" rồi thuận miệng nói: "Tiết Kim Tinh."
Sau lưng cậu, ánh mắt Doanh Kiêu ngưng lại, mi mắt hơi rũ xuống.


Tác giả có lời muốn nói: Tôi, Doanh Kiêu, dù có độc thân vĩnh viễn, làm bạn với tay phải cả đời, cũng sẽ không trở thành người yêu của Cảnh Từ!
Về sau —— ——
Con mẹ nó! Tiết Kim Tinh là ai?!