Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 25



Chương 25: Không muốn biến thành trò cười thì nhanh trở về đi

Không gả vào nhà họ Hoắc, các cô làm
sao biết có được vận may được Hoăc phu
nhân nhìn trúng là loại vận may nào cơ chứ?

Sau khi tiến vào đại sảnh, Diệp Tĩnh Gia
nhìn Hoắc Minh Vũ đi chào hỏi người khác
hoàn toàn không chút để ý đến cơ. Mà cô chỉ
đứng một bên nhìn anh ta, việc lễ độ nhất mà
cô có thể làm đó là cười nhẹ. Từ nhỏ cô đã
vào nhà họ Diệp, những nơi xa hoa như hội
trường này cô cũng đã nhìn qua mấy lần
nhưng mà hội trường như của buổi tiệc tối
nay thì là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Cô nhìn trong đoàn người một lát, trong
căn phòng lớn như thế này, mẹ của cô chắc

chăn sẽ cùng với chú Diệp tới tham gia.
Nhưng cô nhìn một vòng, hoàn toàn không
thấy bóng dáng của hai người họ.

Cô không muốn cùng với Hoắc Minh Vũ
đi chào hỏi mấy người không quen biết nữa,
còn phải cười để chào hỏi mặt của cô sắp
cứng lại vì cười rồi.

Vì thế cho nên, cô tìm một cái cớ là đi
nhà vệ sinh nhưng thật ra là đi tìm một chỗ
yên tĩnh một chút để ăn chút đồ ngọt.

Từ khi mẹ cô nói phải gả cô vào nhà họ
Hoắc cô liền cảm thấy mỗi ngày đều như
đang nằm mơ vậy, không chân thật một chút
nào. Nhưng mà sự đau đớn từ vết thương
trên người cô không ngừng nhắc cô đây là
sự thật, giờ phút nào cũng phải thật tỉnh táo.

Bây giờ khó khăn lắm cô mới có thể yên
tĩnh một lát, mọi người đều bận rộn cùng

nhau chào hỏi, không một ai nhìn thấy cô.

Thỉnh thoảng lại có những vị khách tiến
vào của, cô nhìn bọn họ ai cũng là trai tài gái
sắc trong lòng liền có vài phần cảm khái.
Nếu như lúc cô còn đi học cô không ngoan
ngoãn như vậy, ở trường học cô nên yêu
đương một chút thì có thể bây giờ giấc mơ
của cô đã trở thành sự thật. Được gả cho
một người chồng là bác sĩ, hai người sẽ đồng
tâm hiệp lực ở trong bệnh viện cứu lại những
sinh mạng ở trong tay thần chết.

Từ của lại có một người khách nữa tiến
vào, lại vừa hợp với ý nghĩ của cô, đó là bác
sĩ Lữ, Lữ Hoàng Trung.

Bên cạnh anh ta cũng có người đẹp đi
cùng, nhưng mà người đẹp đang khoác tay
anh ta tiến vào đó giống như vô cùng câu nệ
đối với buổi tiệc tối ngày hôm nay. Vừa tiến
vào một cái liền nhanh chóng đi chào hỏi

người khác, cùng người khác nói chuyện vô
cùng hoà hợp. Nhìn dáng vẻ cô ta vô cùng
tràn đầy sức sống, nụ cười cũng có sức cuốn
hút vô cùng.

Lữ Hoàng Trung vừa tiến vào liền nhìn
thấy Diệp Tĩnh Gia đang ở khu đồ ngọt, ấn
tượng của cô đối với anh ta không tốt cũng
không xấu. Chỉ có điều hôm nay thợ trang
điểm làm cho gương mặt cô biến hoá vài
phần, làm anh ta nhìn một lúc mới nhận ra là
Diệp Tĩnh Gia.

“Một mình cô ngồi ở đây làm cái gì? Có
muốn ra khiêu vũ một chút không?”

Nhìn thấy anh ta đi về phía cơ, còn mời
cô cùng khiêu vũ Diệp Tĩnh Gia có chút sững
sờ, chậm trễ vài giây mới kéo ra một nụ cười:

“Được thôi”.

Nhảy một điệu cũng không sao, hơn nữa

hình như cô không thể từ chối lời đề nghị của
anh ta.

Lữ Hoàng Trung cúi người xuống một
chút sau đó duỗi tay mời Diệp Tĩnh Gia. Diệp
Tĩnh Gia khiêu vũ rất giỏi chỉ là không thường
xuyên khiêu vũ mà thôi.

Lữ Hoàng Trung dắt Diệp Tĩnh Gia vào
sàn nhảy, tuấn nam mỹ nữ nhanh chóng thu
hút mọi sự chú ý. Sau khi đón nhận ánh mắt
chăm chăm của bọn họ, Diệp Tĩnh Gia có
chút không tự nhiên, đặc biệt là đối với người
đẹp đi cùng Lữ Hoàng Trung hôm nay, cô
càng không biết phải làm thế nào.

Giống như cô là một người phụ nữ xấu
xa đi cướp lấy bạn cặp của người khác vậy.
Lữ Hoàng Trung phát hiện ra sự không tự
nhiên của cô anh ta liền nhìn theo ánh mắt

của cô, khoé miệng hơi cong lên:

“Cô ấy là em gái tôi, Lữ Hoàng Tâm”.

Có câu này của anh ta Diệp Tĩnh Gia
cũng yên tâm hơn một chút.

“Sao cô lại phải câu nệ như vậy? Giống
như là rất để ý đến ánh mắt của người khác.”
Lữ Hoàng Trung thuận miệng hỏi cô.

Bây giờ bọn họ đang khiêu vũ, hai người
họ tiếp xúc rất sát với nhau, anh ta nói
chuyện ngay bên tai của cô, hơi thở nóng

bỏng làm tai cố rất ngứa.
Cả người cô cứng đơ, hỏi lại anh ta:
“Tôi có sao?”

Lữ Hoàng Trung thu lại ánh mắt của
mình, chuyển chủ đề:

“Việc khuyên Hoắc Minh Dương chấp
nhận trị liệu, cô có khuyên cậu ta không?”
Anh ta không hỏi cô có khuyên được Hoắc
Minh Dương không mà hỏi cô có khuyên
Hoắc Minh Dương không.

Diệp Tĩnh Gia cắn môi:
“Không có”.

Điệu nhảy kết thúc, hai người bọn họ
nhảy vô cùng đẹp kết hợp cùng với âm nhạc
rất giống với một đôi tình nhân đang triền

miên vậy.

Một màn này làm cho sắc mặt của Hoắc
Minh Vũ phát xanh cả lên, cho dù cô không
phải là vợ của anh ta nhưng cô cũng là chị
dâu của anh ta. Trước bao nhiêu ánh mắt
như vậy mà lại cùng một người đàn ông khác
làm ra cử chỉ thân mật như vậy, mà người
đàn ông kia còn là bạn thân của anh trai nữa
chứ.

Nhất thời anh ta bốc lửa giận lên đầu, đợi
cô kết thúc điệu nhảy liền hung hăng nắm lấy
cổ tay cô, từng chữ từng chữ như nghiến
chặt răng mà nói ra:

“Vết thương đằng sau lưng cô khỏi rồi
đúng không?”

Lời cảnh cáo của anh ta đã có tác dụng,
đột nhiên Diệp Tĩnh Gia hơi kích động. Vết
thương ở sau lưng cô vốn dĩ đã không còn
quá đau nữa rồi nhưng mà bây giờ lại trở nên
cực kì đau rát, hoặc cũng có thể là do trong
lòng cô ảnh hưởng đến nó.

“Tôi chỉ là làm theo phép tắc mà thôi”. Cô

cảm thấy mình hơi đuối lí.

Vết thương của cô còn chưa khỏi, cô
không muốn vì mẹ Hoäc biết chuyện này mà
lại đánh cô thêm mấy roi đâu. Con nữa, trước
khi cô tham gia, mẹ Hoắc nói nếu cô biểu
hiện tốt sẽ để cục cảnh sát thả Diệp Thiến
Nhi ra.

Trên mặt Hoắc Minh Vũ hiện lên sự căng
thẳng, đôi mắt lạnh nhìn chằm chằm cô:

“Chẳng nhẽ cô không biết từ chối thế
nào cho lễ độ sao?”

Cô nhất thời á khẩu không nói ra được
câu gì, cô không cách nào tìm thấy từ ngữ
thích hợp để bao biện cho mình. Nhưng mà
chỉ là một điệu nhảy mà thôi, thái độ này của
anh ta cứu như cô ngoại tình rồi không bằng
ấy, cô vì sợ nên mới không dám nói ra.

Thấy cô không nói lời nào nữa, sắc mặt
của Hoắc Minh Vũ mới hơi ấm áp hơn một
chút:

“Từ bây giờ cho đến lúc bữa tiệc kết thúc,
chị đàng hoàng đứng yên ở bên cạnh tôi cho
tôi! Hãy nhớ lấy quy tắc của nhà họ Hoắc,
đừng có suốt ngày tự chuốc khổ vào người
mình nữa”.

Đây tạm xem như anh ta có thiện ý cảnh
tỉnh cô đi. Diệp Tĩnh Gia gật gật đầu đồng ý.

Từ phía xa Từ Thanh Lam đang đi về
phía bọn họ. Người này Diệp Tĩnh Gia đã nhìn
thấy ở trên báo rồi cho nên cô cũng biết, cô
biết cô ta và Hoắc Minh Vũ là người yêu.

Ánh mắt của Từ Thanh Lam trong trẻo
nhưng lạnh lùng, cô ta cất giọng chất vấn:

“Không phải anh nói cô ta là chị dâu của
anh sao? Có phải anh lại muốn nói với em
anh nhất định phải luôn cùng cô ta đóng vai
một cặp vợ chồng, còn phải đóng hết đời

này?”

“Không phải, Thanh Lam việc này không
có như em nghĩ đâu!” Hoắc Minh Vũ hoảng
loạn bắt đầu giải thích với cô ta.

Từ khi bước vào đại sảnh nhìn thấy cô ta,

anh ta luôn tìm cơ hội để nói chuyện với cô

†a. Nhưng xung quanh cô luôn luôn có một
đám người vây quanh, anh ta cơ bản không
có cơ hội cùng cô nói chuyện.

Từ Thanh Lam về không thèm tin lời của
Hoắc Minh Vũ, cô ta chỉ tin vào một màn mà
chính mắt cô ta đã chứng kiến ban nãy. Diệp
Tĩnh Gia chẳng qua chỉ là cùng người ta
khiêu vũ một điệu mà thôi, anh ta thế mà lại
ghen tuông đến mức kéo cô ta về bên cạnh
anh ta như vậy.

“Giải thích, anh muốn giải thích thế nào
nữa! Trừ khi anh nói với mọi người, cô ta là
chị dâu của anhIl” Từ Thanh Lam vênh mặt
lên chỉ tay vào người Diệp Tĩnh Gia.

Hoắc Minh Vũ không thể nào nói với mọi
người rằng Diệp Tĩnh Gia là chị dâu của anh
†a, bằng không anh ta sẽ không đồng ý với
mẹ Hoäc cái yêu cầu hoang đường như thế
này.

Ban đầu mẹ Hoäc cũng đồng ý với anh
ta, chỉ cần anh ta giúp anh cả cưới Diệp Tĩnh
Gia vào nhà họ Hoắc thì sẽ để cho anh ta và
Từ Thanh Lam đến với nhau. Sau đó, mẹ
Hoắc lại vì một bài viết trên báo mà đổi ý rồi.

Còn về Từ Thanh Lam, cô ta vĩnh viễn sẽ
có một thân phận nổi tiếng ở thành phố
Giang Ninh, cô ta có một thân phận như một
người nổi tiếng nhưng lại có nhiều tin đồn về
thân phận của mình ở trên mạng xã hội.

Cô ta có rất nhiều quan hệ với giới giải trí,
cũng rất nhiều lần bị chụp được những
chuyện xấu như như người đàn ông khác ám
muội, cô ta luôn luôn có những tin đồn lan
truyền không hết.

Nghe thấy Từ Thanh Lam nói ra lời đề
nghị này, con ngươi của Hoắc Minh Vũ xoẹt
qua một tia đau đớn. Anh ta ngay lập tức
nhíu mày nói:

“Chúng ta qua lại cho đến bây giờ, chỉ
cần là điều em nói anh nhất định sẽ tin
tưởng. Từ trươc đến nay anh chưa từng nghỉ
ngờ em, vậy tại sao em không thể tin tưởng
anh?”

“Cho nên? Anh không đồng ý chuyện nói
với mọi người cô ta là chị dâu của anh?”
Khoé môi của Từ Thanh Lam lộ ra một tia tự
giễu. Sau đó cô ta giống như là mình đã hiểu
được tất cả mọi chuyện, Từ Thanh Lam quay
người bỏ đi.

Không dễ dàng gì mới có thể gặp nhau
được một lúc, lần trước anh ta vì để được
gặp cô ta mà đã đợi hơn sáu tiếng đồng hồ.
Kết quả người không gặp được, ngày hôm
sau trên báo lại xuất hiện ảnh chụp cô ta
cùng người đàn ông khác mập mờ với nhau.

Anh ta không nhịn nổi sự tức giận nữa,
duỗi tay kéo cô ta lại:

“Thanh Lam, em đừng như vậy…”

Từ Thanh Lam xoay người, đột nhiên giơ
tay tát vào mặt anh ta một cái nước mắt rơi

xuống như mưa:
“Anh là đồ khốn nạn!”

Một cái tát này làm mọi người trong
sảnh nhìn thấy đều sợ hãi, còn Diệp Tĩnh Gia
hình như đã hiểu ra điều gì đó. Mẹ Hoắc
muốn cô cùng Hoắc Minh Vũ tham gia buổi
tiệc tối nay, mà nhân vật chính của buổi tối
hôm nay lại là Từ Thanh Lam, mẹ Hoắc
không muốn hai người họ ở bên nhau. Vì thế
mới ngáng chân làm cho bọn họ hiểu lầm lẫn
nhau rất nhiều chuyện.

Có lẽ người ngoài cuộc mới là người tỉnh
táo nhất nên Diệp Tĩnh Gia mới nghĩ đến
nguyên nhân của sự việc lần này. Hai con
mắt Hoắc Minh Vũ trừng lớn, phãn nộ nhìn

Từ Thanh Lam, giận dữ hét lớn lên:
“Em nhốn nháo đủ chưa?”
“Đủ rồi, chúng ta chia tay đi”.

Nước mắt của Từ Thanh Lam tuỳ tiện rơi
xuống, anh ta đã cưới một người phụ nữ
khác rồi. Ở thành phố Giang Ninh ai cũng biết
anh ta đã kết hôn, nếu bây giờ cô ta vẫn tiếp
tục ở bên anh ta thì người khác sẽ chỉ vào cô

†a mà mắng cô ta là kẻ thứ ba mà thôi.

Nói xong cô ta liền đẩy Hoäc Minh Vũ
một cái nhưng nam nữ có sự chênh lệch về
sức lực, cô ta không thể đẩy anh ta xa ra mà
ngược lại tự mình ngã xuống đất.

Sau khi đứng dậy cô ta lảo đảo một lát,
chưa đứng vững được nhưng liền quay người
bỏ đi. Đằng sau có nhân viên phục vụ bưng
khay rượu vang đi đến bị cô ta đâm phải, ly
rượu ở trong khay liền rơi loảng xoảng xuống

đấy vỡ tan đâm vào da thịt cô ta. Màu đỏ của
rượu thấm ướt vào bộ lễ phục màu trắng trên
người cô. Màu trắng này dù sao cũng không
hợp với cô ta, thêm một chút đỏ vào cũng
không sao.

Hoắc Minh Vũ vội vàng lên trước đỡ cô
ta dậy nhưng lại bị Từ Thanh Lam đẩy ra, ánh
mắt cô ta tràn đậy ý hận. Cô ta ở trong bộ
dạng nhếch nhác đứng dậy, khoé miệng kéo
lên một nụ cười khẩy:

“Con của chúng ta chắc cũng không cần
giữ nữa đâu”.

Ánh †a kinh ngạc trợn to hai mắt nhìn cô
ta. Cho đến khi máu trên người cô ta vẫn
chảy xuống, từng bước từng bước đi đến cửa
lớn của đại sảnh rồi đi ra ngoài. Những nơi
cô ta đi qua đều để lại màu đỏ tươi của máu,
nhìn thôi đã thấy đau lòng.

Đợi đến khi Hoắc Minh Vũ có phản ứng
trở lại thì cô ta đã đi rất xa rồi. Anh ta ngay
lập tức chạy đuổi theo cô ta.

Diệp Tĩnh Gia nhìn một màn này đã bị rất
nhiều người thấy được, trong đầu cô giờ chỉ
còn câu nói của mẹ Hoắc là nếu cô biểu hiện

tốt…

Nếu như cứ để yên như vậy, vậy tin nóng
ngày mai nhất định không thiếu chuyện này
rồi. Thanh danh của nhà họ Hoäc bị tổn hại,
mẹ Hoắc không muốn nhìn thấy chuyện này
xảy ra vậy biểu hiện của cô chắc chắn là
không tốt rồi.

Diệp Tĩnh Gia chạy đuổi theo Hmc đuổi
anh ta tận đến ra của lớn:

“Minh Vũ, cậu không thể tiếp tục đuổi
theo cô ta nữa. Nếu như chuyện hôm nay
xảy ra để cho mẹ biết, chắc chắn mẹ sẽ

không dễ dàng bỏ qua đâu”.

Câu nói đó đã có tác dụng, Hoắc Minh
Vũ không còn tiếp tục đuổi theo cô ta nữa
mà đã dừng bước lại.

Diệp Tĩnh Gia kéo cánh tay của anh ta:

“Đừng làm những chuyện khiến mẹ
không vui vẻ nữa, nếu không hậu quả không
phải chuyện cậu có thể gánh vác được đâu”.

Hoắc Minh Vũ nhìn lên bóng dáng của
Từ Thanh Lam, trong ánh mắt anh ta tràn
ngập sự đau xót. Cho đến khi bóng dáng gầy
yếu đấy ngã xuống đất, anh ta không quan
tâm đến cái gì nữa, một tay đẩy Diệp Tĩnh
Gia ra, đem hết sự tức giận ở trong lòng phát
tiết lên người cô:

“Chị nói nhiều thế để làm gì, còn không
phải vì lo lắng mẹ tức giận không đưa tiền
cho chị nữa sao?”

“Cũng là vì để tốt cho hai người”. Cô bắt
bẻ lại anh ta.

Lần này anh ta càng tức giận hơn nữa,
đẩy cô ra xa khiến cô rơi vào trong đài phun
nước. Sau đó anh ta sải bước đến phía trước
ôm lấy Từ Thanh Lam lên rồi bỏ đi.

Còn Diệp Tĩnh Gia đang ở lại đây đón
nhận hết mọi ánh mắt của tất cả mọi người,
có đồng tình, có khinh bỉ, có cả cười nhạo.

Nước trong đài phun ra vô cùng lạnh, cô
từ bên trong leo ra ngoài bộ lễ phục bị ướt
nhỏ giọt tí tách, bộ dạng nhếch nhách không
thể chịu được.

Có người cởi áo khoác ra đắp lên vai cô,
cô ngẩng đầu lên nhìn, là Lữ Hoàng Trung.
Cô nhìn anh ta, không khỏi kéo chiếc áo chặt
hơn vào người mình, sau đó lộ ra nụ cười nhẹ
cảm ơn:

“Cảm ơn anh”.

“Không cần cảm ơn, ai bảo cô là vợ của
Minh Dương cơ chứ”. Giọng điệu của anh ta
xem đây chỉ là một chuyện vô cùng hiển nhiên.