Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 39



Chương 39: Muốn ôm cháu phải dựa vào con

Mẹ Hoắc nhìn đôi vợ chồng mới cưới
đang liếc mắt đưa tình với nhau, trong lòng
rất vui vẻ, cảm tình đối với Diệp Tĩnh Gia lại
tăng lên mấy phần.

“Diệp Tĩnh Gia, mẹ trông cậy vào con để
ôm cháu đấy”. Hoắc Minh Dương vui vẻ thì
người làm mẹ như bà ta cũng tự nhiên vui
theo. Đã lâu rồi, bà không thấy người con trai
lớn có dáng vẻ như đứa trẻ thế này, trong
lòng cực kỳ vui sướng.

“Mẹ à, mẹ nói cái gì vậy chứ”.

“Mẹ nói gì con nghe không hiểu sao?
Con và Minh Dương kết hôn cũng lâu như
vậy, mẹ vẫn chờ để ôm cháu này”.

Mẹ Hoäắc còn ngại Hoắc Minh Dương.
Vậy nên bà ta sẽ không quá khắt khe với Diệp
Tĩnh Gia cũng sẽ không nói lời khó nghe với cô.

Mặt Diệp Tĩnh Gia đỏ lên, Hoắc Minh
Dương ở bên cạnh thấy mẹ mình không có ý
định buông tha thì nói giúp Diệp Tĩnh Gia:
“Mẹ đừng quá để ý, cứ để thuận theo tự
nhiên đi ạ”.

Cho dù lời nói của anh có tính trách móc
thì mẹ Hoắc cũng sẽ không nói gì. Ở nhà họ
Hoắc, Hoắc Minh Dương mới là người đứng
đầu.

Ngay lập tức, Diệp Tĩnh Gia cũng đã nhận
thấy, kể cả mẹ Hoắc cũng phải nhường anh
mấy phần.

“Cô đi ra ngoài đi đã”. Hoắc Minh Dương
nói với Diệp Tĩnh Gia. Trong lòng anh, Diệp

Tĩnh Gia rất nghe lời.

Chuyện của bọn họ đã giải quyết xong,
Diệp Tĩnh Gia quay lại phòng ngủ, ôm lấy búp
bê đi thay quần áo. Hoắc Minh Dương đã
mua rất nhiều quần áo để mặc cho búp bê,
cô nhìn đến cả quần lót Hoắc Minh Dương

cũng mua về, trong lòng cô rất cảm động.

Trong lòng cô cảm thấy, Hoäc Minh
Dương không hẳn là người xấu tính. Ít nhất
không hề như cô đã nghĩ tới, Hoäc Minh
Dương vẫn hơi chú ý tới cô.

Nhận ra được điều này, không hiểu sao
cô cảm thấy vui sướng.

Từ Thanh Lam gọi điện tới, Từ sau khi cô
giúp đỡ cô ta, cứ hai ba ngày là Từ Thanh
Lam sẽ gọi điện cho cô.

“Alo”.

“Tình yêu ơi, tôi đang quay chụp, có được
ít thời gian rảnh rỗi nên mới gọi điện thoại
cho cô. Hiện tại, cô đang làm việc sao?”

Giọng nói của Từ Thanh Lam cao vút, có
vẻ cô ta đang rất vui vẻ. Diệp Tĩnh Gia có hơi
hâm mộ cô ta. Người như Từ Thanh Lam,
không cần dựa vào đàn ông cũng có thể
sống cuộc sống tốt đẹp. Đây đúng là người
chiến thắng thực thụ trong cuộc sống này.

“Không có”. Cô không biết có nên tin
tưởng người bạn mới này không.

“Cô đừng nghĩ tôi không biết chuyện của
cô. Mấy chuyện gần đây này, có gì vui hay là
không vui cũng có thể kể với tôi”.

Cô ta thấy giọng điệu của Diệp Tĩnh Gia
trầm xuống nên đoán có khi đã có chuyện
không tôi cho nên cố ý hỏi.

“Cô còn biết cả chuyện của tôi sao?”

“Dù sao thì cô cũng sắp thành chị dậu
của tôi rồi. Hơn nữ, chúng ta còn có kẻ thù
chung vì vậy chúng ta chính là người bạn tốt
của nhau”. Từ Thanh Lam thản nhiên nói, kẻ
thù của kẻ thù chính là bạn của mình. Hiện
giờ, cô ta đang cố gắng để mượn sức của
Diệp Tĩnh Gia. Bởi vì kẻ thù của cô cũng
chính là mẹ Hoắc.

“Cô nói như thế cũng đúng.” Diệp Tĩnh
Gia gật đầu. Không thể phủ nhận. Đối với Từ
Thanh Lam, cô vẫn rất tán thưởng cô ta.

Giống như lúc này vậy, kẻ thù của các cô
là mẹ chồng của cô.

“Vậy nên, bây giờ, cô có chuyện gì thì
mau nói cho tôi biết đi. Tôi sẽ nghĩ cách cho
cô, coi như là trả lại ơn giúp đỡ của cô lần
trước”. Thợ trang điểm còn đang vội vàng
đeo khuyên tai cho cô ta còn cô ta vẫn gọi
điện thoại, đổi tay một lần.

Diệp Tĩnh Gia không biết nói gì, mãi sau
mới nói câu đầu.

Cô ta nghe không rõ ràng lắm: “Cô nói lại
lần nữa được không? Vừa nấy tôi có chút việc”.

“Bà ấy nói tôi nên có đứa nhỏ đi”.

“Có đứa nhỏ á? Có đứa nhỏ thì cô sẽ
phải ở nhà họ Hoắc cả đời đó”. Từ Thanh
Lam không đồng ý . Nói thật ra, cô ta cảm
thấy đối với tính tình nhận nhịn chịu đựng
của Diệp Tĩnh Gia thì khi cô có con, chắc
chắn có thể sống tốt ở nhà họ Hoắc được.

“Nhưng mà nếu như tôi không có con, tôi
cũng không biết bao giờ có thể hoàn toàn
nắm rõ được Hoắc Minh Dương nữa. Đến lúc
tôi phải rời khỏi nhà họ Hoắc nếu như bà
Hoắc tìm tôi đòi tiền, tôi có thì không sao
nhưng không có thì tôi biết phải làm sao

chứ?”

Cô đã nợ nhà họ Hoắc nhiều lắm rồi. Cho
dù lúc này, Từ Thanh Lam không gọi điện
thoại cho cô thì cô cũng định gọi tới để tìm

hiểu xem.

“Cô còn định tìm tòi nghiên cứu cái gì
nữa. Hiện giờ, cô không có sự lựa chọn nào
khác đâu”. Từ Thanh Lam không biết, rốt
cuộc thì Diệp Tĩnh Gia là ngốc thật sự hay là
giả ngốc nữa. Ở nhà họ Hoäc, không có chỗ
cho người không sinh con.

Diệp Tĩnh Gia không hiểu rõ ý tứ của cô
ta: “Cô muốn nói cái gì vậy?”

“Tôi cảm thấy, cô nên nghĩ kỹ lại. Tìm
cách nào khiến cho Hoắc Minh Dương có thể
buông bỏ được đắn đo để cùng cô sinh ra
đứa nhỏ mới là tốt nhất”.

Không có con cái trong gia đình giàu có

là một điều cấm ky.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

“Được rồi, tôi cần kiểm tra, không có thời
gian để nói với cô. Hẹn gặp lại, tạm biệt,
được rồi, giúp tôi quan tâm Minh Vũ, cảm ơn cô.

Từ Thanh Lam nói xong thì cúp điện
thoại, thật ra cô ta định nói tạm biệt với Diệp
Tĩnh Gia rồi nhưng cuối cùng vì muốn trả ơn
cho Diệp Tĩnh Gia mới ngồi tán gẫu lâu như
thế.

Diệp Tĩnh Gia thở dài, cô đã biết được
mục đích của Từ Thanh Lam. Lúc đầu cô
không có nhiều bạn, gần đây, những người
thường xuyên gọi điện tới vẫn là những bạn
bè thân thiết trước kia.

Không biết qua bao lâu. Lúc mà Diệp
Tĩnh Gia ngủ thì chị Tiết đi lên gọi cô xuống
hỗ trợ đưa cậu chủ lên trên.

 

Cô mơ màng đi xuống, nhìn thấy Hoặc
Minh Dương đang cầm chồng văn kiện trên
tay nói: “Anh còn phải làm việc nữa sao?”

“Đều là để đêm nay xem, xem xong thì có
thể đi ngủ”.

Hoäc Minh Dương không đi ngủ thì Diệp
Tĩnh Gia cũng thế, cô ở trong phòng sách ôm
lấy búp bê đọc truyện.

Hoắc Minh Dương làm việc rất chăm
chú, không có để ý tới Diệp Tĩnh Gia. Mặc kệ
Diệp Tĩnh Gia có đọc sách rồi ngủ gật cũng
không có ảnh hưởng gì tới người đàn ông

này.

Đọc truyện rồi Diệp Tĩnh Gia lại ngẩng
đầu lên nhìn Hoắc Minh Dương, nhìn qua
ngọn đèn sách hơi tối, cô cảm thấy hơi đau
mắt: “Minh Dương, đèn mờ quá không tốt
cho mắt của anh, nếu không thì bật đèn họp
nhé”.

Đang giải quyết công việc bị gọi một
tiếng, Hoắc Minh Dương nhíu mày lại nhưng
không nói lời nào.

Diệp Tĩnh Gia không dám quấy rầy tới
anh nữa, cô trở về phòng tìm đèn bàn nhỏ,
đặt lên bàn của Hoắc Minh Dương.

Hoắc Minh Dương vẫn không có nói
chuyện, hành động này khiến trong lòng của
Diệp Tĩnh Gia thầm vui sướng. Kỳ thật, Hoắc
Minh Dương vẫn rất tốt: “Cần gì thì anh cứ
bảo tôi”.

Người đàn ông gật đầu.

Cứ thế, Diệp Tĩnh Gia ngồi trên ghế sô
pha nhìn Hoắc Minh Dương mà Hoắc Minh
Dương thì nhìn đống văn kiện trước bàn.

Anh cứ duyệt hết tập này tới tập khác,
không có dừng lại chút nào. Không biết liệu
anh có định xem hết một lần các văn kiện
hay không?

Diệp Tĩnh Gia đi ra ngoài rồi thì Hoắc
Minh Dương mới ngẩng đầu lên nhìn giờ.

Không bao lâu, Diệp Tĩnh Gia đã quay lại
với tách cà phê trên tay.

Hoắc Minh Dương không thường uống
cá phê nhưng mà Diệp Tĩnh Gia vì anh mà
chuẩn bị cà phê rất dụng tâm, tự cô pha cà

phê: “Cảm ơn”.
“Không có gì đâu”.

Hoắc Minh Dương nói hai câu khiến cho
Diệp Tĩnh Gia rất vui vẻ.

Cô vẫn chưa hiểu yêu là thể nào chỉ biết
cảm giác này rất tốt mà thôi: “Chúng ta là
người một nhà mà, anh không cần khách sáo

với tôi đâu”. Nói ra như vấy nhưng trong lòng
đang nhảy nhót.

Cô cứ thế ôm lấy búp bê nhìn Hoắc Minh
Dương

Cô chỉ hận không biến búp bê trên tay
thành đứa nhỏ, cô muốn sinh con cho anh.

“Hoắc Minh Dương, chúng ta sinh con đỉ.

Lời của Diệp Tĩnh Gia, anh nghe được thì
khế cong môi. Anh cũng không có đặc biệt
kháng cự chuyện này.

Không thấy anh trả lời, Diệp Tĩnh Gia
cũng không thấy sao cả, vẫn không nhụt chí:
“Anh cứ làm việc đi, tôi và con chờ anh đó”.

Cô nói xong thì ôm lấy búp bê tiếp tục
đọc truyện. Một đến hai lần từng ngủ đến
chảy nước miếng nên cô không dám ngủ

trước mặt Hoắc Minh Dương, sợ rớt nước
miếng trên ghế sô pha của anh.

Ngáp một cái, Diệp Tĩnh Gia cố gắng giữ
tỉnh táo, sau lại tới mở ti vi xem phim truyền
hình.

Truyện trong phòng sách đều là truyện
nước ngoài cô không thích lắm.

“Nếu cô mệt rồi thì về ngủ trước đi”.

Anh cảm thấy cô cứ trằn trọc qua lại thì
biết cô đã mệt rồi, Hoắc Minh Dương vươn
vai lên, nói với Diệp Tĩnh Gia.

Cô lắc đầu với Hoắc Minh Vũ: “Ngày nào
tôi ở nhà cũng ngủ rồi, anh vất vả làm việc
còn chưa nghỉ ngơi, tôi hay ngủ vậy thì nghỉ

ngơi làm gì chứ”.

Trong lòng cô, Hoắc Minh Dương là
chồng cô, chồng còn chưa đi nghỉ thì cô

không thể nghỉ ngơi được.

“Vậy cô chờ tôi một lát, sẽ nhanh thôi”.
Hoắc Minh Dương tiếp tục cúi đầu xuống
xem và sửa văn kiện , nhấp một ngụm cà phê
đã nguội.

Diệp Tĩnh Gia cầm lấy cà phê đã hết đi
xuống dưới.

Cô pha cho anh cà phê, cho dù anh chỉ
uống một ngụm cũng không cảm thấy vô ích.

Đặt tách xuống, cô lại rửa nho mang lên
cho Hoặc Minh Dương.

Đi vào phòng, cô ngắt một quả bỏ vào
mồm anh, sau đó lấy gặt tàng để anh nhổ hạt ra.

Diệp Tĩnh Gia đúng chuẩn người vợ đảm
đang hiền hậu, nếu so với người vợ ở thời cổ
đại thì chính là không thua chút nào.

Ăn được hai, ba quả nho thì Hoắc Minh
Dương không ăn nữa.

Cũng may là Diệp Tĩnh Gia không rửa
nhiều, cô biết rõ Hoắc Minh Dương luôn ăn
hai quả rồi thôi. Cô cầm đĩa nho về lại sô pha
tiếp tục ăn nốt.

Mới vừa ăn xong một quả, cô nhíu mày
lại: “Tại sao lại chua thế?”

“Không thích thì đừng ăn nữa”. Biết tính
của Diệp Tĩnh Gia cho dù có chua thì cô cũng
sẽ ăn hết, Hoắc Minh Dương mới bảo cô như vậy.

“Nhưng không thể lãng phí đồ ăn được.”
Nói xong cô lại ăn thêm quả nữa, cái này thật
mất bình tĩnh: “Tôi không ăn, rửa nhiều như
vậy mà mới ăn có mấy quả, thật rất lãng phí,
không thì anh ăn thêm đi”.

“Ừ”. Hoắc Minh Dương đồng ý, Diệp Tĩnh

Gia vội vàng đưa cho anh mấy quả nữa.

Hoắc Minh Dương ăn mà mặt mày
không hề nhăn vẫn tự nhiên như thường,
Diệp Tĩnh Gia không biết sao nhưng trong
lòng cô không có thoải mái, không muốn anh
ăn nữa.

“Thôi bỏ đi, anh đừng ăn nữa chua lắm
để tôi cất đi”.

Thật lâu về sau, cô mới hiểu được cảm

giác ấy là luyến tiếc…

Diệp Tĩnh Gia cất hoa quả đi, Hoắc Minh
Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi, anh không
ăn được chua, thừa dịp cô đang không có ở
đây, anh nhanh chóng đi uống nước.

Đến lúc Diệp Tĩnh Gia quay lại, cô không
mang theo cái gì nữa chỉ giúp anh mát xa.
Chắc là sợ ảnh hưởng công việc của anh nên
sức lực nhẹ đi, cố gắng để anh không xê dịch.

“Tôi cũng không biết phải thế nào với
anh cho tốt.” Diệp Tĩnh Gia khẽ nói, Hoắc
Minh Dương cố gắng làm việc như vậy khiến
Diệp Tĩnh Gia không ngừng thích anh.

“Hiện tại, cô đã tốt lắm rồi, nếu như cô
mệt thì mau đi nghỉ ngơi đi”. Anh hiện tại rất
mật. Bình thường, chỉ có một mình anh làm
việc, hiện tại, Diệp Tĩnh Gia vẫn luôn ở bên
cạnh quấy rầy nhưng anh không nói ra sợ
Diệp Tĩnh Gia buồn bực.

Cứ như vậy, cô ngồi bên cạnh Hoäc Minh
Dương, giúp anh xoa bóp chút.

Đợi tới khi Hoắc Minh Dương thu hết văn
kiện trên bàn thành chồng để đi nghỉ, mới
phát hiện, không biết từ bao giờ mà cô đã
dựa vào lưng anh ngủ rồi.

Trong lúc mơ màng, Diệp Tĩnh Gia được
anh ôm chặt eo, sau đó đầu cô dựa vào

người anh, tìm tư thế oải mái.

Hoắc Minh Dương ôm lấy cô vào ngực,
chắc do mệt mỏi nên Diệp Tĩnh Gia không
tỉnh lại, anh thật cẩn thận đặt cô trên giường,
Hoắc Minh Dương cũng nằm theo.