Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 4



Chương 4: Ra tay quá độc ác

Mãi cho đến khi cô không thở được nữa
thì bàn tay đang bóp cổ cô thả ra, cô như thể
đã chết đi sống lại một lần, toàn thân mềm
nhũn ngồi bệt xuống đất, cảm giác đau đến
nghẹt thở này khiến hốc mắt cô chua xót.

“Mau cút đi cho tôi!” Hoắc Minh Dương

ngồi trên xe lăn, cố nén sự tức giận mà nói.

Giọng nói này giống như đến từ địa ngục
khiến cô lạnh sống lưng. Cô vẫn còn đang hít
từng luồng khí dài, muốn cố gắng thật nhanh
có thể đứng lên khỏi mặt đất nhưng cơ thể
vân không đủ sức để chống đỡ cô đứng dậy
và nhanh chóng thoát khỏi đây. Một người
đang ông tính cách bất định như vậy giống
như một quả bom bất cứ khi nào cũng có thể
phát nổ, chỉ cần khi nổi giận thì anh có thể
giết cô bất cứ lúc nào. Sau khi chống đỡ cơ
thể đứng lên, cô bèn lập tức cất bước đi ra
khỏi phòng làm việc.

Hoắc Minh Vũ dường như đã đứng ngoài
cửa từ rất lâu rồi, đôi mắt sắc bén như chim
ưng nhìn cô nói: “Mẹ tôi thật sự đã chọn
nhầm người rồi. Cô nên chuẩn bị tinh thần để
bị đuổi khỏi đây đi. Tập đoàn Hoắc Thiên đã
gửi cho tập đoàn Diệp Kỳ một khoản tiền rồi,
sau khi cô gả vào nhà họ Hoắc, công việc mà
cô phải làm chính là người hầu, số tiền cô
nhận được còn nhiều hơn bọn họ nữa”.
Giọng nói của anh ta vô cùng lạnh lùng,
dường như vô cùng bất mãn đối với cô.

Diệp Tĩnh Gia trừng mắt nhìn anh ta, cô
như vừa thoát ra khỏi cái chết, trong lòng liền
trào ra sự tủi thân cùng lửa giận: “Sao cậu lại
có thể nói chuyện khó nghe đến vậy? Tôi là

thật lòng muốn được gả vào nhà họ Hoắc,
muốn làm một người con dâu tốt của nhà họ
Hoắc. Nhà họ Hoắc cậu ngay từ đầu đã là
lừa gạt kết hôn! Tôi cũng không oán trách gì
cả, tại sao các người còn khắt khe với tôi như
vậy?” Cô chưa từng oán trách gì, cho dù có
phải gả cho một người tàn tật cô cũng không
ghét bỏ.

“Khó nghe sao? Nếu như đã muốn có
nhiều tiền như vậy, thì cũng nên trả cái giá
như thế này mới phải. Nếu như không phải vì
lòng tham của nhà họ Diệp các cô, muốn
đem cô gả cho nhà giàu có, còn muốn moi
tiền của nhà họ Hoắc thì cô làm sao có thể
để cô gả vào nhà họ Hoắc? Gương mặt xấu
xí này còn muốn trang điểm lên, cô không
biết rằng sẽ khiến cho người khác cảm thấy
ghê tởm sao?” Hoắc Minh Vũ nhếch miệng
cười chế giêu cô, vừa nói xong liền cất bước
rời đi.

Diệp Tĩnh Gia cắn chặt răng, ánh mắt mờ
mịt nhìn anh ta rời đi. Có cha mẹ nào không
muốn con gái của mình được gả vào một gia
đình tốt, một người chồng tốt không? Chẳng
qua đều là người bình thường cả, có cần đến
mức phải nói bố mẹ cô quá đáng đến vậy
không? Kể từ khi được mẹ Hoắc coi trọng,
mẹ của cô đã rất vui mừng nói rằng bà đã
không làm bố cô thất vọng. Đề nghị để cô gả
vào nhà họ Hoắc cũng là do nhà họ Hoắc đề
ra, tiền bạc cũng do nhà họ Hoắc tự ý đưa ra,
cuối cùng là cô đã sai ở đâu? Dựa vào đâu
mà anh ta có thể nói nhà họ Diệp quá đáng
như thế? Dựa vào đâu cơ chứ?

Sau khi trở lại phòng, Diệp Tĩnh Gia liếc
mắt nhìn quanh căn phòng, cô không đem
bất cứ thứ gì đến đây, muốn rời đi cũng rất dễ
dàng, không hề có một chút phiền toái nào
cả, nhưng trước khi rời khỏi đây cô phải gọi
cho mẹ cô, muốn nói với mẹ một tiếng.

Sau khi đã nối máy, đầu bên kia liền
truyền đến tiếng cười khanh khách của người
phụ nữ: “Tĩnh Gia, con ở nhà họ Hoắc có
nghe lời mẹ chồng không đấy? Nhà họ Hoắc
là danh gia vọng tộc, con đừng có mà thích
gì làm nấy. Con có biết rằng có biết bao
nhiêu người ngưỡng mộ con được gả vào
nhà họ Hoắc không? Càng không nói đến
cậu hai nhà họ Hoắc, tuấn tú lịch sự, là người
thừa kế tương lai của nhà họ Hoắc, con gả
vào nhà họ Hoắc rồi chính là có phúc mà
hưởng không hết”.

Diệp Tĩnh Giai do dự nửa ngày cũng lên
tiếng: “Mẹ à”.

Đầu bên kia vẫn còn hiện rõ sự vui mừng,
không nghe thấy lời cô nói: ‘Hôm nay nhà họ
Hoắc đã chuyển tiền cho nhà họ Diệp rồi.

Chú Diệp của con luôn đối xử với hai mẹ con
chúng ta rất tốt, con có thể gả được vào nhà
họ Hoắc, giúp đỡ cho chú Diệp của con mẹ
thật sự rất vui”.

Đúng vậy, chú Diệp đối xử với mẹ con cô
rất tốt, cô yên tâm là không phụ lòng mẹ,
cũng muốn báo đáp công ơn nuôi dưỡng bao
năm của chú Diệp.

“Gia Gia, lúc nãy con muốn nói gì vậy?”
Mẹ Diệp đột nhiên hỏi.

Diệp Tĩnh Gia cố làm ra vẻ vui vẻ: “Không
có gì, chỉ là con nhớ mẹ thôi. Đột nhiên đổi
sang một nơi khác sinh sống, con có chút
không quen.