Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 6



Chương 06: Học cách sống phù hợp với anh

“Buổi tối anh muốn ăn cái gì?” Diệp Tĩnh
Gia mở miệng hỏi.

“Tùy thôi”.
“Tôi có thể ăn cơm cùng anh không?”
“Ừm,

Một cuộc nói chuyện không tính là quá
lâu, nhưng cũng không tệ rồi, chí ít những lời
này cô chưa hề nói gì xúc phạm tới anh, cô
yên lặng lẽ nghĩ lại mấy lời vừa rồi đã nói. Có
thể nói hay không cô không còn nhớ rõ ràng lắm.

Để cho người nhà họ Hoắc không bài
xích cô, trong đó cũng chỉ có Hoắc Minh
Dương, chỉ cần Hoắc Minh Dương không hài

lòng, cho dù cô lấy lòng bất kì ai cũng không
có ích gì cả.

Cách thời gian dùng cơm tối chừng
khoảng hai giờ, cô còn muốn thăm dò chỗ
người giúp việc về thời gian làm việc và nghỉ
ngơi của Hoắc Minh Dương.

Hoặc Minh Dương đang đọc sách, trước
mặt anh cô cũng không dám tìm chủ đề nói
chuyện, cho nên cô vẫn có ý muốn là nói ít
nhưng làm nhiều.

Trong phòng bếp, nhóm người làm đã
bắt đầu chuẩn bị thức ăn, Diệp Tĩnh Gia nhìn
một đống thức ăn bày ra rồi chọn ra một cái.
Lúc cô đi học, thứ cô học chính là y tá, trong
vấn đề chữa trị bằng thức ăn cô cũng biết
một ít.

Nấu canh nên cần thêm chút thời gian,
còn đồ ăn khác đều đã làm xong rồi.

Cô thăm dò được từ nhóm người giúp
việc, Hoặc Minh Dương thích ăn đồ có vị
nhạt một chút, mà cô lại thích ăn cay, còn là
kiểu mà không cay thì không thoả mãn,
không cay thì ăn không thấy ngon chút nào.

Vừa rồi cô đề nghị cùng ăn cơm với Hoắc

Minh Dương, nên đồ ăn đều dựa theo khẩu vị
của anh mà làm, nên không còn cách nào
khác cô chỉ đành chuẩn bị thêm tương ớt, lát
nữa ăn cơm thì chấm với đồ ăn.

Trong nhà bếp người giúp việc đang nấu
đồ ăn, Diệp Tĩnh Gia gọi cho chị Tiết, bởi vì
toàn bộ nhà họ Hoắc, cô hỏi chuyện gì liên
quan tới Hoắc Minh Dương thì họ đều không
có phản ứng chút gì với cô, cũng chỉ có duy

nhất một mình chị Tiết lớn tuổi hơn mới đồng

ý trả lời vấn đề của cô.

Từ trong miệng chị Tiết cô biết được một
ít chuyện có liên quan tới Hoắc Minh Dương,
cũng không tính là gì nhưng cũng có cái để
phòng ngừa chọc giận anh.

Chị Tiết nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia làm đồ
ăn, trên mặt lộ ra tươi cười:

“Không nghĩ tới cô chủ cả lại có thể biết
làm đồ ăn. Hiện tại các cô gái biết nấu ăn thì
không nhiều lắm, càng sinh ra trong chỗ tốt
một chút thì chính là mười ngón tay không
dính chút nước xuân, bởi tất cả đều muốn

làm móng tay hết”.

Nghe chị Tiết nói như vậy, Diệp Tĩnh Gia
cười cười.

Lúc cô bưng thức ăn lên bàn, Diệp Tĩnh
Gia đi ra gọi mẹ Hoắc một tiếng, hôm nay cô
sẽ cùng ăn cơm với Hoắc Minh Dương.

Sắc mặt của mẹ Hoắc tốt hơn rất nhiều
rồi, tuy bà ấy chọn ra một cô vợ trẻ cho con
mình nhưng cũng may không có chọn lầm người.

Trong phòng làm việc, trên đùi Hoắc
Minh Dương vẫn đặt quyển sách như cũ,
Diệp Tĩnh Gia nhìn thấy quyển sách trên đùi
anh mở ra, nhưng không nhìn thấy số trang
đang lật qua, càng nhìn không rõ anh đang

xem sách gì.

Ở chung với anh, cô phải thích nghỉ với
kiểu ánh sáng như vậy.

Lúc Diệp Tĩnh Gia vào cửa liền bưng đồ

ăn để trên mặt bàn: “Ăn cơm đi”.

Đồ ăn trên bàn, Hoắc Minh Dương thấy
rất rõ ràng toàn là đồ anh thích. Xe lăn của
anh hơi hoạt động, tiến lại trước bàn.

Diệp Tĩnh Gia lấy ra khăn tay ẩm: “Lau
tay trước đi rồi hãy ăn”.

Lúc học cách chăm sóc người khác, cô

cũng liền được thực tập, nên bây giờ cũng có

chút kinh nghiệm, lúc cô chăm sóc Hoắc
Minh Dương, tất cả đều rất hoàn hảo.

Hoắc Minh Dương hơi nheo nheo lại con
ngươi, nhận khăn tay ẩm ướt, chà xát xong
thì bắt đầu cầm đũa ăn cơm.

Ăn rất ngon, nhưng hương vị không
giống như chị Tiết làm bình thường cho anh
ăn, trong thức ăn có thêm vị Hồi Hương. Anh
nhai nuốt xong thì chỉ ăn đúng một khối nhỏ,
sau đó không ăn tiếp nữa.

“Không ăn được sao?” Thấy anh không
gắp thức ăn nữa, Diệp Tĩnh Gia có hơi lo âu,
có phải anh lại nổi giận không?

Chỗ này ánh sáng yếu ớt, cô không thể
nhìn rõ cảm xúc trên mặt anh.

Thật lâu sau, Hoắc Minh Dương mới mở

miệng nói: “Đồ ăn này là do cô làm?”

“Ừm.
“Cũng không khó ăn lắm”. Hoắc Minh

Dương hờ hững nói ra mấy chữ này.

Còn đối với Diệp Tĩnh Gia lại như trút
được gánh nặng.

Thấy Hoắc Minh Dương lại gắp đồ ăn
nữa, cô cũng yên tâm cầm bát lên, gắp một
đồ ăn xong thì chấm một chút vào đĩa nhỏ
tương ớt mà cô đã chuẩn bị, đưa vào miệng ăn thôi.