Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 7



Chương 07: Anh rất thích ăn cơm cô nấu

Tương ớt có hương vị cay nhẹ, cho nên
Diệp Tĩnh Gia ăn vào thấy rất thơm, hoàn
toàn không có nhận thấy được, Hoắc Minh
Dương đang nhìn cô.

Những tình huống nhỏ như vậy, thì có thể
thấy anh đối xử với cô tốt hơn một xíu so với
những người giúp việc. Không sợ anh, không
thuận theo anh, cô tự biết nên làm như thế
nào là tốt nhất, tình hình ở chung như vậy chí
ít cũng không quá buồn tẻ.

Cơm nước xong xuôi, Diệp Tĩnh Gia cầm
chén đũa đem đi.

Lúc cô xuống lầu, mẹ Hoắc đã tiến lên
đón, nhìn khay đồ ăn cô bưng trong tay, hai
dĩa đồ ăn và một chén canh bên trong đều đã

hết sạch, tô đựng cơm cũng sạch sẽ tinh
tươm không thừa một hạt gạo nào.

Trên mặt mẹ Hoắc hiền hòa lại: “Lần sau
nên chuẩn bị thêm mấy món, để Minh Dương
ăn nhiều thêm chút nữa”.

Nhưng vừa rồi, Hoắc Minh Dương chỉ nói
đồ ăn cô nấu không quá khó ăn, cô cũng
không có ý định lại nấu nữa. Nhưng cô nghe
mẹ Hoắc nói vậy đành đồng ý: “Dạ, được ạ”.

Diệp Tĩnh Gia bưng khay đồ ăn tới phòng
bếp, chị Tiết ngạc nhiên: “Hôm nay cậu chủ

ăn nhiều như vậy hả?”

Thật ra cũng không nhiều không ít, chủ
yếu là cô ăn tương đối nhiều, Diệp Tĩnh Gia
cười xấu hổ nói: “Em ăn nhiều hơn so với
Minh Dương”.

“Vậy cũng không ít. Trước kia cậu chủ
đều một mình ăn cơm, cơm cũng chỉ có nửa
chén. Những người làm như chúng ta thấy
cậu chủ rất ít, lúc thấy cậu ấy cũng nhìn
không rõ mặt, cũng không biết người gầy
thành dáng vẻ gì luôn rồi”. Chị Tiết một hồi
cảm tưởng.
Diệp Tĩnh Gia cũng nhìn không ra Hoắc
Minh Dương gầy hay không.

Vừa cơm nước xong xuôi cô còn muốn
giúp anh tập vận động một chút, nhưng thấy
Hoặc Minh Dương ngồi trên xe lăn, thấy vậy
càng không có ai dám lại gần anh, lại không
có ai chịu hoạt động với anh.

Diệp Tĩnh Gia cũng không có lá gan nói
anh vận động chút, nhưng cô chỉ có thể giúp
anh ấn ấn huyệt, nhất là hai chân của anh,
không thường xuyên đi bộ cơ bắp sẽ dễ suy
thoái.

Đĩa bẩn được người giúp việc hỗ trợ rửa,

trước tiên cô đi lên phòng làm việc.

Hoắc Minh Dương ngồi trên xe lăn, đẩy
tới trước kệ sách, để sách lên kệ.

“Tôi muốn giúp anh xoa bóp, có thể
không?” Diệp Tĩnh Gia đi tới trước mặt anh,
ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi.

Ánh mắt anh liền trở nên sắc lạnh, giọng
nói cũng lạnh lẽo hơn: “Cô muốn xoa bóp ở đậu?”

Từ trong giọng nói của anh, Diệp Tĩnh
Gia nghe ra được ý lạnh, anh hỏi như vậy,
nhất định là biết cô muốn giúp anh xoa hai
chân. Cái này khiến cô trong nháy mắt liền
thay đổi, nhưng phòng ngừa anh sinh nghỉ,
cô chỉ đành cười yếu ớt:

“Tôi muốn ấn bả vai anh thôi, cả ngày
anh cũng chưa từng ra khỏi phòng làm việc,
vẫn luôn đọc sách, bả vai anh nhất định sẽ

“Không cần”. Anh lạnh lùng nhấn mạnh từng từ.

Hoäc Minh Dương để lại sách, thời gian
này anh nên về phòng ngủ.

Buổi tối hôm nay nếu Hoắc Minh Dương
lại để cô giúp anh tắm rửa thì làm sao bây
giờ? Không tĩnh chuyện nam nữ khác biệt,
chỉ tính riêng thể trọng của anh, cô không có

cách nào đỡ nổi anh.

Đột nhiên, cô mở miệng dời sang chủ đề
khác: “Tôi có thể hỏi một chút không, ban
đêm anh ngủ ở đâu vậy?”

Cô nhớ kỹ buổi sáng ở phòng tân hôn
của họ, chăn trên giường không có bị động qua.

“Ngủ trên xe lăn”. Giọng nói của anh vẫn

lạnh như cũ.

Ngủ trên xe lăn, vậy chẳng khác nào ngủ
ngồi cả buổi tối. Anh tình nguyện ngủ trên xe
lăn cả đêm cũng không để người tới giúp đỡ.
Cô rất tò mò, trước kia người giúp việc chăm
sóc anh thì phải chăm sóc làm sao.

Hoắc Minh Dương di chuyển xe lăn, đi tới
về hướng phòng cưới.

Diệp Tĩnh Gia đưa tay đẩy, không nói một
lời nào. Cô rất muốn đi xuống hỏi tiếp chị
Tiết, bình thường ai là người hầu hạ Hoắc
Minh Dương tắm rửa.

Thế là trước khi vào cửa, Diệp Tĩnh Gia
tìm cớ nói: “Anh có khát không? Tôi đi rót ly
nước cho anh”.

“Không khát”.
Anh nói chuyện theo cách tích chữ như

vàng, ngay cả cô há miệng nói chuyện cũng
không có can đảm nói.

Sau khi vào phòng, Hoắc Minh Dương
nhìn về phía cô: “Ngày mai cô tìm người làm
tên Lý Vân, trước đó là do cậu ấy chăm sóc tôi”.

Hiểu rõ anh hơn thì càng dễ dàng chăm
sóc anh hơn, anh cũng không muốn Diệp
Tĩnh Gia giống như con ruồi không đầu, càng
không muốn lại xảy ra chuyện không thoải
mái tương tự lần trước.