Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 9



Chương 9 Quyền lợi hợp pháp

Không cần nhìn thấy thì sẽ càng tốt hơn.

Hoắc Minh Dương liếc cô một cái: “Cô có
chắc là tắt hết sạch đèn đi thì vẫn có thể nhìn
thấy không ?”

“Không cần phải nhìn thấy”.

Hoắc Minh Dương bấm một nút trên xe
lăn tự động. Xe lăn của anh do một người
đặc biệt thiết kế. Xe lăn có thể điều khiển đèn
trong nhà. Có nhiều chức năng mà anh cần
sử dụng đều có hết.

Không có đèn led, trong phòng cái gì
cũng càng không nhìn thấy hai tay cô hoàn
†oàn không là sờ loạn lên.

Hoắc Minh Dương không định bật đèn,
_ cô lo lắng thở gấp, hô hấp của anh dần dần

rối loạn.

Cuối cùng Diệp Tĩnh Gia cũng chạm vào
thắt lưng của anh, nhưng cô không thể tháo
nó ra, kéo nó một lúc lâu, khi cô nhìn lên, cô
cảm thấy có một bờ môi lành lạnh lướt qua
trên môi cô. Cô vội vàng tránh ra, trước khi
anh tức giận, cô liền nói xin lỗi: “Xin lỗi, tôi

không cố ý”.

“Không cần giải thích, cô là vợ tôi, cho dù
là cố ý, cũng là hợp pháp”. Hoắc Minh Dương
nhẹ giọng nói.

Trên môi anh còn lưu lại hương thơm
ngọt ngào ấm áp của cô, đôi môi mềm mại,

mùi vị không tồi.

Diệp Tĩnh Gia sững sờ, giây trước anh
vừa lạnh lùng cảnh cáo cô, giờ anh không
tức giận mà còn nói với cô rằng cô đang

thực hiện quyền lợi hợp pháp của mình.

Cậu chủ nhà họ Hoắc trong lời đồn là
một người thay đổi chóng mặt quả nhiên là
sự thật.

Thà vô tình hôn lên môi anh còn hơn là
vô tình hôn chỗ khác của anh. Mặt cô chưa
từng nóng đến như vậy. May mắn thay, anh
đã tự tay cởi thắt lưng. Cô kéo quần anh
xuống và cởi nó ra.

Thấy chiếc quần bên trong, cô lại do dự
một hồi, nắm lấy vị trí thắt lưng của anh và

kéo nó xuống.

Trong bóng tối, đôi mắt của Hoäc Minh
Dương khóa chặt vào khuôn mặt đỏ bừng
của cô.

Diệp Tĩnh Gia dùng hết sức lực đỡ Hoắc
Minh Dương vào bồn tắm, tay cô mò loạn lên
tìm khăn tắm, kỳ lưng cho anh xong còn lại

đưa khăn tắm cho anh. “Anh cọ phía trước đi”.

Nhất thời không nghe thấy người đàn
ông đáp lại, cũng không có cầm lấy khăn tắm
trong tay cô, việc này đồng nghĩa là để cho
cô tiếp tục tắm rửa cho anh.

Cô chạm vào anh, chỗ nào cũng là
những múi cơ rắn chắc, không một chút mỡ
thừa, một chút cũng không giống người
không hay luyện tập. Hoắc Minh Dương phải
ngồi xe lăn hơn nửa năm rồi, anh cũng không
tập luyện gì, hơn nữa nghe chị Tiết nói rằng
anh cũng ăn rất ít.

Diệp Tĩnh Gia cau mày, cảm thấy khó
hiểu.
Khi tắm cho anh, để kiểm tra xem anh

còn cảm nhận không còn đặc biệt véo vài lần.
Hoắc Minh Dương nhắm mắt lại, hưởng

thụ hai tay đi dạo quanh mình, còn thoải mái
hơn cả xoa bóp.

“Xong rồi”. Diệp Tĩnh Gia đặt lại chiếc
khăn tắm trên tay vào chỗ cũ.

“Ừ, đỡ tôi lên”. Giọng anh hơi lười biếng,
không lạnh lùng như mọi khi.

Diệp Tĩnh Gia đưa tay ra đỡ anh, anh
đứng lên rất cao, đầu của cô thậm chí không
thể chạm vào vào vai của anh, Diệp Tĩnh Gia
đang rất vất vả để đỡ anh, nhất là lúc này cô
muốn anh bước ra bằng một chân. Cô hơi cúi

xuống và dùng tay nâng chân anh lên.

Với sức nặng đè lên người, cô thực sự
không đứng vững, loạng choạng rồi ngã
xuống.

Cú ngã không hề nhẹ, thân thể cô va vào
vòng tay anh, lục phủ ngũ tạng bị va chạm
mạnh làm cho đau đớn. Cô vẫn có anh ở bên
dưới làm đệm lót liền có thể biết, anh hẳn

cũng không kém gì cô.

Bây giờ Hoắc Minh Dương muốn bật đèn
lên, nhưng công tắc điều khiển đèn lại nằm

trên xe lăn của anh.

Phía trên bồn tắm hẳn là có một chiếc
đèn bàn nhỏ, Hoắc Minh Dương đưa tay
chạm vào công tắc đèn, ánh đèn màu cam
trên đầu chiếu xuống, sáng hơn nhiều so với
đèn led, cô nương theo ánh đèn nhìn cảnh
vật trước mặt, thuận mắt nhìn. Tâm mắt của
cô vừa đúng đối diện với hai hạt đậu bên trên
của anh.

Đột nhiên, mặt cô nóng như lửa đốt, cô
đỡ lấy thân mình xấu hổ muốn đứng dậy khỏi
người anh, nhưng bồn tắm nhỏ quá, phải
mượn cái gì đó để đứng lên, hai chân cô
càng không biết nên đặt vào đâu để chống
đỡ cô thể cô dậy.